Mẹ lột quần áo con vì con nhớ nhầm ngày thi: Chạy theo thành tích sẽ hình thành tội ác
Cộng đồng mạng và báo chí mấy ngày qua lan truyền hình ảnh bé gái tầm 9, 10 tuổi bị lột trần quần áo, đứng ngoài cổng khóc để van xin vào nhà, chỉ vì lý do em nhớ nhầm ngày thi và làm bài không tốt, mẹ (là một giáo viên) đã trừng phạt em bằng cách đó.
Theo luật pháp, đây là hành động bạo hành với trẻ em cần được luật pháp giáo dục và nghiêm trị. Nhưng hậu quả mà hành động này để lại là không bao giờ đong đếm được.
Đứa trẻ sẽ trở thành một cái máy hoạt động theo mục tiêu và thành tích mà người khác đặt ra, từ năm này sang năm khác. Bây giờ, những đứa trẻ như thế lại được coi là bình thường mất rồi. Một thế hệ học thuộc làu làu lý thuyết trong sách giáo khoa, thiếu trầm trọng kỹ năng sống và hoàn toàn không có khái niệm tương lai.
Cứ mỗi mùa thi, ta bắt đầu nghe tin đâu đó xảy ra những vụ tự tử chỉ vì con không đạt được số điểm hoặc thành tích mà ba mẹ, thầy cô mong muốn. Và những người xung quanh các em sẽ nhận xét về em như: ngoan, hiền, học giỏi... Mà “ngoan” theo khái niệm của thầy cô và phụ huynh bây giờ là nói gì nghe nấy, biết “vâng lời”.
Đầu năm họp phụ huynh, thế nào cũng được nghe những báo cáo kiểu như “năm nay lớp sẽ phấn đấu (và có đăng ký) số % đạt học sinh giỏi, % học sinh khá...”. Và để có kết quả như vậy, vào mùa thi, bao nhiêu áp lực đè nặng lên vai các em, cha mẹ và thầy cô sẵn sàng nói vô số những lời cay nghiệt nếu em nào làm lớp bị tuột hạng hoặc cá nhân em đó không đạt thành tích như mong muốn.
Vào năm học trước, chính con tôi, vì hiểu nhầm cách đánh dấu trắc nghiệm vào bài thi mà bài thi bị sai hết 50%, cô giáo đã gọi mẹ con tôi lên nhà và cho làm lại bài thi, với lời dặn “học kỳ 1 nó đạt học sinh giỏi, giờ mà chỉ có 5 điểm thì lớp tuột hạng, chị đừng nói với phụ huynh khác”.
Tôi từng thấy trên Facebook của một em học sinh lớp 12, với tấm ảnh mà mẹ đã dán trên tủ lạnh, nội dung “thi không đậu thì đừng gọi tôi là mẹ!”. Không cần nói gì cũng biết áp lực của em học sinh này lớn đến thế nào trước mỗi ngày đến trường.
Tôi được rất nhiều bậc phụ huynh cũng như các em lớp 12 cứ đến mùa thi là hỏi bây giờ nên thi vào trường nào? Tôi chỉ hỏi lại “ước mơ của em là gì?”. Ngạc nhiên là có rất nhiều em ngơ ngác không biết ước mơ của mình là gì? Làm sao chúng có được ước mơ của riêng chúng đây? Khi hàng ngày phải “gạo” bài để “trả bài” cho thầy cô, mang điểm số về cho cha mẹ, từng đó thôi đã khiến chúng không còn thời gian mà nghĩ được rằng rồi đời mình, mình muốn trở thành ai?
Nên năm học này khi con gái tôi về bảo “mẹ, cô giáo nói, mùa thi là mùa thi, nhưng tụi con xem như trò chơi thôi nhé!”, tôi bỗng thấy nể phục cô giáo của con quá đỗi. Tại sao ta không dạy trẻ như thế đi, chỉ là trò chơi thôi, điểm số không là gì hết.
Nếu cha mẹ và thầy cô cứ mãi miết chạy theo thành tích thì sẽ tạo ra một thế hệ “người máy” vô cùng thụ động, chưa kể gây ra những hệ lụy đáng tiếc như những điều xảy ra ở trên. Và tôi cho rằng, chúng ta gián tiếp gây ra tội ác cho chính con em của mình.

Nguyễn Anh Đào

* Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một nhà văn sống ở Đắk Lắk.

Bạn đọc phản hồi (11 nhận xét)

Hoàng Kiên

Cách đây vài tháng đi ăn sáng thấy cô chủ quán vừa đánh con vừa chửi mày học gì mà được có 8 điểm...không biết là để lòe với hàng xóm "trong đấy có cả tôi" hay là gì gì đó thì tôi cũng chẳng hiểu. Con bé mặt xanh như cắt, khóc không thành tiếng....tôi ước gì bà hàng xóm của tôi đọc được bài viết này

bigcoin

Ôi zời, bạn biết không? có em học trường chuyên, lớp chọn được tổng điểm các môn 8,3 bị mẹ mắng ngu như lợn vì bà ý đi họp phụ huynh thấy con mình đứng thứ 7 trong lớp. Nghe mà buốt hết cả người. Không hiểu, ai, cái gì đã tiêm nhiễm vào đầu phụ huynh, thầy cô giáo sự ảo tưởng một cách tệ hại khi cứ đêm ngày bắt con phải học để nhất cái này, nhất cái kia và giỏi toàn diện. Xin thưa, chỉ có siêu nhân mới giỏi được toàn bộ 12-13 môn học phổ thông. Vậy mà chúng ta cứ ảo tưởng với nó; con, cháu chúng ta là người bình thường, hãy để cho chúng ăn, học, ngủ và lớn bình thường đi các ông, bà phụ huynh, các nhà giáo dục ạ.

savaagu

Trẻ em bây giờ chúng học cho cha mẹ, cho thầy cô và nhà trường chứ đâu phải học vì chúng. Ôi....

TRẦN QUANG DINH

* Tôi đã từng chứng kiến cảnh tan học ở một Trường THCS danh tiếng Q.11. Người mẹ hỏi kiểm tra Toán mấy điểm. " BỐP ! BỐP ! " . Vì cô bé đáp : " Dạ 8 điểm. " trời ạ ! Đành rằng điểm số cũng quan trọng nhưng THCS điểm 8 không là điểm tồi. Trước mặt bao nhiêu là người , người Mẹ....(?). Rất may, anh bảo vệ ngăn lại. Nếu không chưa biết cái gì nữa!

ChefVN92

Hơn chục năm trước cũng vào thời điểm này năm lớp 9, tôi đã bị một trận đòn lên đến 40 roi từ một bà cô ở trường THCS Lam Sơn quận 6 cũng chỉ vì tôi học kém hơn lũ bạn trong lớp nên bà ấy kiếm chuyện lôi tôi ra đánh tím bầm hết cơ thể. Ngày đó cha mẹ tôi xót xa lắm nhưng vì bà ấy là giáo viên chủ nhiệm nên không dám làm căng lên , cũng vì tôi quá non trẻ chưa hiểu hết những gì mà pháp luật đang bảo vệ nên cũng im lặng. Thật xót xa quá cũng vì những con người làm giáo dục, những chiến lược sai lầm của họ đã đẩy cả thế hệ trẻ, cha mẹ của họ vào những thứ đáng ra là không có, gây ra những hậu quả nặng nề khủng khiếp theo suốt cuộc đời cả một con người...không thể khắc phục được.

A Dung

Con em thi Tiếng anh lớp 3 được 6 điểm về cười vui như ko có chuyện gì xảy ra.

Nguyễn Trần Huy

Làm mẹ mà suy nghĩ kỳ vậy?

Bình luận