Mỏng mảnh tơ trời

Phi Tân

Phi Tân

Huế

0 Thanh Niên Online
Bạn kể rằng, vẫn còn nhớ những buổi trưa tan trường, gặp những sợi tơ trời trắng như màu sữa giăng giăng trên đường làng, trên cánh đồng lúa đã gặt xong…
Những sợi tơ trời trắng trong ùa về dạt dào như nụ cười của những người bạn cũ... /// Ảnh: Tác giả cung cấp Những sợi tơ trời trắng trong ùa về dạt dào như nụ cười của những người bạn cũ... - Ảnh: Tác giả cung cấp
Những sợi tơ trời trắng trong ùa về dạt dào như nụ cười của những người bạn cũ...
Ảnh: Tác giả cung cấp
Đó cũng là cảnh đẹp nhất của mùa thu làng quê nhỏ bé và bình yên bên phá Tam Giang của bạn. Câu chuyện về tơ trời bay vào những ngày mùa thu trong trẻo này bạn đã kể với không ít người mỗi khi nói về làng quê miền Trung xa ngái của mình. Bạn bè ở Bắc, ở Nam có người không biết tơ trời là chi thì đã đành; nhưng có những người bạn là đồng hương, cũng đã từng chân đất đầu trần véo von ca hát trên cánh đồng quê nắng gió như bạn cũng không nhớ câu chuyện tơ trời; hoặc có người thì chỉ nhớ mang máng xa vời rứa thôi...
Rồi một ngày tình cờ, có một người bạn học về thăm quê đã may mắn khi bất chợt gặp được cảnh tơ trời giăng giăng trên cành cây, bụi cỏ. Những tấm ảnh chụp cảnh tơ trời của đứa bạn học đưa lên facebook làm bạn mỉm cười thật hạnh phúc vì trí nhớ của mình không đến nỗi tồi, vì ký ức tuổi thơ không thể nào phai mờ được. Những sợi tơ trời trắng trong ùa về dạt dào như nụ cười của những người bạn cũ...
Cánh đồng tuổi thơ của bạn có hương thơm của bông lúa chín, có những sợi khói đốt đồng làm cay mắt; có tiếng chim chiền chiện rập rờn ríu rít trên những vầng mây trắng hòa cùng tiếng cá quẫy nước yên ả dưới chân ruộng nước. Nhưng cánh đồng tuổi thơ làng quê ven sông, sát biển của bạn chưa phải là cổ tích nếu như không có những sợi tơ trời thả trắng vào những buổi trưa mùa thu yên ả, trời trong xanh không một gợn mây. Những chùm tơ mỏng mảnh trắng, bay là đà hai bên đường, dưới thửa ruộng trong sắc xanh của da trời trên cao và nắng thu vàng rịm như mật ong như một phép mê hoặc quyến rũ của thiên nhiên kỳ thú ban phát cho con người...
Lũ học trò trường làng vừa tan học buổi trưa đã không cưỡng lại được những khoảnh khắc diệu vợi đó. Chúng rủ nhau xếp sách vở trên đám cỏ bên vệ đường, rồi cùng nhau ùa chạy xuống cánh đồng ngửa mặt, với tay bắt lấy những sợi tơ trắng mỏng mảnh đang chập chờn bay là đà trước mặt kia.
Mà bắt được những sợi tơ trời màu trắng mỏng manh không phải là chuyện dễ dàng. Tơ trời cứ bay là đà, nhẹ nhàng giữa không trung, khi thấp khi cao, khi gần khi xa, khi có khi không. Có đứa mình mẩy lấm lem cả bùn vì quá mải mê theo một sợi tơ trời mà vấp chân vào bụi cỏ trượt ngã xuống đám bùn giữa ruộng...
Mặt trởi càng lên cao, nắng càng to, tơ trời bay càng nhiều. Tơ trời làm trắng cả một khoảng không gian. Bạn vẫn còn nhớ cái cảm giác khi nắm bắt được một sợi tơ trời; lòng sung sướng như muốn reo lên như vừa chạm đến một giấc mơ đẹp. Tay bạn nắm chặt sợi tơ và nghĩ rằng sẽ mang về nhà ép vào cuốn vở mới. Nhưng khi trò chơi đã xong,lên đến đường làng, xòe bàn tay ra, thì trong lòng tay bạn chỉ còn một sợi tơ trắng mỏng. Bạn đã òa khóc vì thất vọng, vì hụt hẫng... Thế rồi, cả nhóm bạn cùng xòe tay để xem lại thành quả hái tơ của mình. Thì ra ai cũng như nhau, tơ trời mỏng mảnh từ bao la sà xuống trắng cả cánh đồng nhưng khi về trong bàn tay người thì gần như biến mất...Bạn đã thôi khóc và cùng cười thật vui với lũ bạn. Trưa mùa thu, cánh đồng làng nắng vẫn vàng và tơ trắng vẫn bay gần gũi mà mơ hồ chợt long lanh trong nụ cười còn vương mấy giọt nước mắt của đám học trò ...
Tơ trời rơi xuống cánh đồng trần gian quê bạn vào tháng Bảy âm lịch mùa Ngâu khi mùa thu vừa chớm với câu chuyện đẹp và buồn về cuộc tình duyên trắc trở Ngưu Lang - Chức Nữ được người đời thêu dệt. Bạn vẫn tin rằng, tơ trời chính là chiếc áo mà Chức Nữ mặc để hẹn hò với Ngưu Lang trong một khoảng thời gian hạnh phúc thật ngắn ngủi...
Lũ con nít làng quê cùng một lứa bên trời của bạn ngày nào thì đã lớn lâu rồi. Chuyến xe thời gian cứ lao vun vút về phía trước để có người không kịp ngoái lại và đã quên mất những buổi trưa trời trong, nắng nỏ quê nhà có tơ trời giăng trắng mỏng mảnh xuống cánh đồng quê. Nhìn những tấm ảnh tơ trời của người bạn học, bạn chợt nhớ những vần thơ của nhà thơ xứ Huế Thanh Tịnh mà bạn đã thuộc từ lúc nào: “Tìm dấu hoa xưa giữa cánh đồng”.
Mỏng mảnh tơ trời - ảnh 1
- Bên mình chỉ nhận lúa đầy bông -Tơ trời lơ lững vươn mình uốn - Đến nối duyên mình với… cõi không”.

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Lũ tằm giống như những con sâu, bò lúc nhúc trong những chiếc nong đan bằng tre rất lớn... /// Ảnh: Gia Bình

Quê hương thơ ấu

Ba mẹ tôi trở về sống cùng ông bà nội. Lúc đó, tôi còn rất nhỏ, chưa đến tuổi đi học. Vùng đất quê nội tôi ở Điện Bàn, Quảng Nam, thường gọi là Gò Nổi, bao bọc chung quanh là dòng sông Thu Bồn.
Mùa lúa chín, gặt về, bố mẹ tôi phơi thật khô, cho vào chum, vào vại dự trữ để ăn dần... /// Ảnh: Lê Nam

Tiếng chày giã gạo đêm khuya

Những đêm trăng sáng, gió từ sông Gianh thổi vào mát rượi, mọi người bê cối ra sân giã. Tiếng chày khua cối thậm thịch, thậm thịch, tiếng nói cười rôm rả, những câu hò, câu hát vang lên...
Củ hành chăm (còn gọi hành tăm, củ nén), một loại gia vị phổ biến ở miền Trung /// Ảnh: Tịnh Tâm

Nỗi nhớ… hành chăm

Sáng ra nảy mấy tràng hắt hơi, anh đổ cho tiết heo may, vẫn dẫn xe rời nhà như thường lệ. Trưa, mũi xông xông, đầu óc váng vất, anh vẫn cố chạy thêm cuốc nữa.
 
Cá nơi đây nhiều đến độ dân miệt này còn không biết hết tên /// Ảnh: Đào Ngọc Thạch

Quê chồng

Tôi theo chồng về xứ sở của cát và gió. Ngày tôi về, đang mùa bấc thổi, đêm nằm nghe bấc rào rạo mái tôn, buồn tê tái…
Hồ Kẻ Gỗ, Hà Tĩnh /// Ảnh: Bảo Ngân

Thương lắm, người miền Trung ơi!

Lấy chồng miền Trung, chẳng mấy khi nghe được lời ngon ngọt đâu nhưng lạ, lại không giận được mấy hồi nên thương 6 năm, lấy 5 năm mà chừ vẫn chưa thấy chán đó chăng...