Ngày của cha: Con trai ơi, dẫu thế nào thì cha 80 tuổi vẫn dốc cạn sức cùng con!

4 Thanh Niên Online
Hôm nay là ngày của Cha. Tôi vốn không thích các ngày kiểu này, nhưng giở tấm ảnh cũ lại thấy xốn xang. Nơi đó có người cha 80 tuổi dốc cạn sức cùng để lo cho con trai đang ở phòng tuyến cuối cùng của sự sống....
Vòng xoay bất tận của cuộc đời xô ngã Quý (người bên trái trong ảnh), mỗi lần như thế lại có người cha già 80 tuổi ở bên Vòng xoay bất tận của cuộc đời xô ngã Quý (người bên trái trong ảnh), mỗi lần như thế lại có người cha già 80 tuổi ở bên
Vòng xoay bất tận của cuộc đời xô ngã Quý (người bên trái trong ảnh), mỗi lần như thế lại có người cha già 80 tuổi ở bên

Hai thằng trong ảnh này là bạn tôi, người còn khỏe mạnh là Sỹ, người đang ở phòng tuyến cuối của sự sống là Lê Ngọc Quý. Tôi và 2 đứa nó học chung với nhau vài tháng ở kỳ bồi dưỡng đi thi học sinh giỏi văn hồi 20 năm trước. Lớp học chỉ vài người, nên chơi với nhau dễ dàng. Giữa hành lang lộng gió, nhìn xuống sân trường vắng ngắt, 3 thằng nói với nhau về gia đình, về dự định. Chúng tôi đã nhìn thấy lá sân trường xanh ngắt. Xong kỳ thi, 2 thằng nó có giải, tôi rớt. Chào nhau, chia tay, rồi chớp mắt 20 năm qua. Sỹ theo nghề khác, Quý được tuyển thẳng vào sư phạm văn, rồi về quê dạy học.

 

Thi thoảng hỏi thăm, biết nhau đã xây tổ ấm riêng, làm ăn lương thiện, cứ nghĩ rồi đời sẽ như tàng lá sân trường vắng bữa đó. 10 năm trước, trên quãng đường quen thuộc hơn 40km đi dạy mỗi ngày, Quý bị tai nạn giao thông. Nổi nênh sống chết, chấn thương não nặng, Quý được chuyển vào Sài Gòn chạy chữa. Anh em lúc ấy, cũng chung tay chút ít, cùng gia đình lớn và nhỏ của Quý vượt qua.

 

Rời bệnh viện, Quý không còn khả năng và sức khỏe đứng trên bục giảng, trường học thông cảm, bố trí cho Quý công việc hành chính. Sau 2 năm, trong thảm cảnh, gia đình nhỏ của Quý cũng tan, người vợ chia tay Quý. Người đàn ông trong ảnh, ở tuổi 80, vẫn phải đùm bọc, chăm sóc Quý. Đó là ba Quý.

10 năm sau tai nạn, các vấn đề sức khỏe tích tụ từng ngày, quật ngã Quý lần nữa, trên toàn cơ thể. Do di chứng từ chấn thương đầu sau tai nạn giao thông, giờ Quý bị suy tim, suy phổi, nhiễm trùng tiểu... Vào Bệnh viện Chợ Rẫy (TP.HCM) điều trị hơn 1 tháng thì gia đình cạn kiệt, người nhà xin đưa Quý về Bệnh viện Ninh Thuận.

Giữa vòng xoay bất tận của cuộc đời, vẫn là ông bà cụ 80 tuổi đưa con đi, chăm sóc con, bán tất cả những có thể để chạy chữa cho con.

Ngày của cha: Con trai ơi, dẫu thế nào thì cha 80 tuổi vẫn dốc cạn sức cùng con! - ảnh 2
Người cha già vẫn ngày ngày bên cạnh chăm anh Quý 
NGÔ SỸ LONG

Người đàn ông già yếu với cái áo mục quá, con níu ông ngồi dậy, áo toạc cả vai, nhưng ông không còn cái áo lành nào mang theo. Ông để vết rách ấy tất bật mấy ngày trong bệnh viện khi con nằm phòng hồi sức tích cực.

Mọi sự giúp đỡ, xin bạn đọc gửi về Báo Thanh Niên theo thông tin sau: Chủ tài khoản: Báo Thanh Niên. Số tài khoản: 1471000.000.0115 - Ngân hàng thương mại cổ phần Đầu tư và phát triển VN - chi nhánh Ba Tháng Hai, TP.HCM. Nội dung ghi: Giúp đỡ anh Lê Ngọc Quý; hoặc Báo Thanh Niên sẽ nhận trực tiếp tại tòa soạn, các văn phòng đại diện trong cả nước. Chúng tôi sẽ chuyển đến gia đình anh Quý trong thời gian sớm nhất.

Thấy tôi cùng Sỹ lên thăm Quý, giúp trò, giúp bạn lúc ngặt nghèo khi Quý mê tỉnh bất thường, chỉ người cha đến nước mắt cũng không còn đó ngồi vuốt lưng cho con.

"Tui từ Quảng Ngãi vô đây, mang theo con, mong tìm được đời sống khác. Con học giỏi, mừng lắm, tưởng rồi con có thể yên ổn, mình vui tuổi già, ai mà ngờ...", người cha cúi đầu nói.

Giờ Quý vẫn nằm hồi sức tích cực, phòng tuyến cuối cùng của việc duy trì sự sống. Người cha áo toạc vai vẫn ngóng bên ngoài ô cửa kính nhìn vào giấc mơ, hy vọng của mình đang bập bênh tan biến. Người cha nào cũng thế phải không? luôn là người ở lại, người cuối cùng, bảo vệ con mình và nhận luôn cả phần đau đớn nhất của người ở lại.

Mọi người cũng đã giúp Quý, nhưng có lẽ, người cần giúp khác là người cha ấy, cho việc duy trì cuộc chiến, cho cả việc thất thủ của ông nếu xảy ra. Vì khi làm cha, chúng ta làm cả đời mình, không làm trong 1 ngày.

Bình luận 4

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Trinh Cuong

Trinh Cuong

TNOL à ...thật là buồn khi đọc bài viết này ...đôi khi vẫn nghĩ "cuộc sống " không công bằng ..sao lại nỡ lòng mang đến cho ông nỗi nghiệt ngã ...và nỗi đau kéo dài như như đến tận cùng .... mình đã dừng lai nhiều lần.... mới viết ra được những dòng ngắn ngủi này..i đoạn cuối bài viết đã đưa mình về với những tháng năm giờ chỉ còn là ...hoài niệm về người cha yêu quý (cũng hy sinh cho mình rất nhiều)....và giờ đã làm cha ...đã nuôi hai con "tạm" xem là trưởng thành với công việc ổn định ... ngày nào cũng khắc khoải một nỗi niềm khi rỗi rãnh... nghĩ về cha ...sau bài viết này TN và TNOL đã "mở lòng" hy vọng và mong mõi sẽ được nhiều bạn đọc, tổ chức hưởng ứng.....mình xin được chung tay .....Cảm ơn TNOL
Hải nam cư sĩ

Hải nam cư sĩ

Buồn man mác, dẫu biết nghiệt ngã của dòng đời nhưng...
Nguyen Van

Nguyen Van

Em đã chuyển chút quà gửi đến anh Quý và gia đình. Cuộc đời nhiều khi bất công và nghiệt ngã quá! Chỉ mong hai cha con anh có thể bình an đi bên nhau đến cuối cuộc đời!
Lê thanh hâuh

Lê thanh hâuh

Đây là thầy giáo cấp 3 của em. Thầy lúc còn trẻ trực ở trường nghe tin mẹ mất chạy về thì bị té và bị cây sắt chọt mù mắt 1 bên. Lúc đó đúng là cùng cực của sự đâu khổ. Nay thầy lại lâm bệnh nặng do tái phát. Bệnh rất nặng và thật tội nghiệp cho thầy mong ước mọi người đọc được cmt này của em chung tay góp sức giúp 1 con người đau khổ này 😢

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm