Người ham ‘zô 100%’ hai lần được cấp giấy chấn thương sọ não: Tôi bỏ nhậu!

5 Thanh Niên Online
Có lẽ hiếm có ai có cơ hội “lập” được “kỷ lục” buồn như tôi trong việc nhậu: sở hữu 2 giấy chẩn đoán chấn thương sọ não do té xe vì nhậu say. Tôi quyết định bỏ nhậu vì thấy "không còn khả năng nhậu nữa".
 /// Độc Lập - Độc Lập
Độc Lập
Nhậu… nhập môn!
Tôi không nhớ mình bắt đầu nhậu từ khi nào. Nhắc đến “nhập môn” chuyện nhậu, tôi nhớ nhất lần chia tay bạn học thời phổ thông để chuẩn bị bước vào giảng đường đại học. Hồi đó ở quê nghèo, một đứa bạn trong lớp rủ về nhà “uống rượu chia tay thời học sinh”. Rượu chỉ là rượu gạo ở quê. Mồi nhắm là bánh bột lọc. Trong khoảnh khắc “chia tay” ấy, ai cũng có lý lẽ riêng của mình để… cụng nhiều ly. Tôi cũng vậy, cứ liên tục “zô trăm phần trăm”.
Lần đầu tiên uống rượu, bị say mèm. Nhớ nhất lần say thời đó là vì do ăn bánh bột lọc, đến khi nôn ói, chỉ nôn ói ra toàn nước và rượu, còn bánh bột lọc thì “kiên quyết không rời trận địa”. Nhớ đời vì mệt lã!
Người ham ‘zô 100%’ hai lần được cấp giấy chấn thương sọ não: Tôi bỏ nhậu! - ảnh 1
"Đô" nhậu ngày càng lên theo số lần cụng ly
Ảnh minh họa: Ngọc Dương
Sau lần “nhập môn” ấy, nói thật là nhậu dường như trở thành “chuyện thường ngày” của tôi. Gặp bạn bè rồi cụng với nhau vài ly, bất kể là bia hay rượu, thấy cũng có cái thú vui của nó. Với lại, cũng như không ít người khác, trong cuộc sống có quá nhiều “cái cớ” nhậu, mà quan trọng là tôi luôn thất bại trong việc khước từ, mà thường thì không biết cách từ chối. Vậy là ít nhiều gì rồi cũng… nhậu! Thời sinh viên nhậu với bạn học. Có lúc sinh nhật bạn, tôi chứng kiến có đứa tổ chức nhậu liên tục 3 ngày 3 đêm tưng bừng. Khiếp đảm! Lúc đi làm thì nhậu với đồng nghiệp, với anh em chiến hữu. Cũng nhậu đủ thể loại hết!
Chơi với anh em, thậm chí lúc nhậu, tôi quan niệm cốt là để vui, không nghĩ đến chuyện chơi với người này để nói xấu người kia, hay lấy chuyện người này “làm quà” cho người nọ, nên có một thực tế là “bạn nhậu” của tôi rất nhiều. “Hội 3 ve” (uống 3 chai rồi về), hay “hội 5 ve”, thậm chí có “hội thùng ai nấy ôm” (mỗi người nhậu 1 thùng bia) đều vẫn hay có tôi tham gia. Khi nhậu, tôi có nhiều tật xấu. Một trong các tật xấu đó là nói nhiều, và có khi “thần khẩu hại xác phàm” là vì vậy.
Trở thành… “phàm phu”
Nhậu nhiều, “trình nhậu” của tôi tăng lên cao thật! Cứ hễ nâng ly là “zô trăm phần trăm”. Nhiều anh em thoạt đầu nhậu chung, tưởng tôi uống ít nên ép. Đến khi tôi uống thật, anh em say hết, không dám ép nữa, vì… sợ tôi “zô trăm phần trăm” thì đường về chếnh choáng luôn. Kể ra vầy, tôi không dám lấy đó làm điều tự hào, mà để thấy rằng trong chuyện nhậu, tôi đã uống nhiều, thậm chí là quá nhiều, có “thương hiệu” hẳn hoi.
Hương rượu nồng hơn mọi thứ tình”, nhà thơ gốc Huế Vũ Hữu Định từng viết như thế. Những đấng tao nhân mặc khách, nhậu để tìm tri kỷ tri âm, nhậu để thăng hoa cảm xúc… Là người không hoàn hảo, tôi hoàn toàn không được thế. Tôi nhậu chỉ cốt cho vui, nhậu cho… quên buồn, kiểu “phàm phu” vô thưởng vô phạt vậy thôi. Lắm khi tôi cũng mong tìm người tri âm tri kỷ qua những lần cụng ly, nhưng quả thật là khó, thậm chí là quá khó, kiểu như “thiên hạ mang mang ai người tri kỷ” vậy.
Thường thì tôi “mềm lòng khi rượu chưa mềm môi”. Ai mời cũng cụng. Ai mời cũng uống nhiệt tình cả. Uống kiểu như chưa từng được uống vậy.
Có khi lẩn thẩn tôi ước chi mình luyện được môn võ công Lục mạch thần kiếm để ép hết rượu vừa uống ra ngoài kiểu ngàn ly không say của Đoàn Dự lúc “đọ rượu” cùng Kiều Phong vậy. Nhưng làm sao mà được như thế. “Ngàn ly không say” kiểu Đoàn Dự là chỉ có trong truyện kiếm hiệp của Kim Dung. Còn ở đời thực, với tôi, đơn vị tính có khi chỉ là hàng chục ly, đã say mèm rồi. Say quên cả lối về, quên trời trăng mây gió.
Hai lần bị chấn thương sọ não
Tôi vẫn hay nghĩ uống chút bia chút rượu là chuyện không có gì là xấu cả. Nhậu có chừng mực, và trong “chút bia chút rượu” ấy mà có tình, có nghĩa với nhau, thật ra lại là một chuyện rất hay. Cái quá dở của tôi là cứ nâng ly là “zô trăm phần trăm”. Và cái dở đó nhiều lần khiến tôi mất kiểm soát hoàn toàn, tự gây họa cho bản thân mình.
Có lẽ hiếm có ai có cơ hội “lập” được “kỷ lục” buồn như tôi trong việc nhậu: 2 lần bác sĩ chẩn đoán chấn thương sọ não do té xe vì nhậu say.
Người ham ‘zô 100%’ hai lần được cấp giấy chấn thương sọ não: Tôi bỏ nhậu! - ảnh 3
Có khi nhậu say đến quên cả đường đi lối về
Ảnh minh họa: Shutterstock
Lần đầu cách đây 3 năm, vì ham “zô trăm phần trăm”, trên đường đi xe máy về nhà, tôi tự té xe mê man bất tỉnh trong một đêm mưa. Người đi đường tốt bụng đã thương giúp đỡ, bất chấp mưa gió đêm khuya, gọi xe cấp cứu và chờ đưa tôi vào bệnh viện.
Thương tích nhiều đến mức, mà nhiều đồng nghiệp kể khi hay tin chạy vô phòng cấp cứu, đứng sát bên băng ca có tôi nằm trên đó, mà không nhận ra. Hết hồn vì tai nạn lần đó, tôi bỏ nhậu.

Vợ con “mừng hết lớn” vì cứ nghĩ là tôi bỏ thật. Vậy mà tôi chỉ “bỏ từ lỗ mũi bỏ lên”, còn miệng thì vẫn uống sau khi bị nạn tầm 7 tháng.
Cũng có trăm ngàn lý do để uống với anh em đồng nghiệp, và tôi đã không khước từ được. Vậy là nhậu. Thoạt đầu nhậu lại, tôi uống 1 chai, dần dà lên 2-3, rồi “đô cao” trở lại như trước lúc nào không hay. Khi mới uống lại theo “lời khuyên” của anh em chiến hữu, lần nào nhậu, dẫu chỉ vài ba ly, anh em cũng cử người đưa tôi về đến tận nhà “vì để đi taxi nó không tình cảm”.
Được một thời gian “tháp tùng bạn nhậu về nhà” như thế, khi “đô cao” trở lại, anh em để tôi “tự thân vận động”. Và trong một lần “tự thân vận động” ấy, hồi trước tết, cũng sau 1 cuộc nhậu về nhà bằng xe máy, tôi lại tự té xe lần nữa. Lần này “may” hơn, là sau khi tự té, tôi còn khá tỉnh. Tìm cách vô bệnh viện cấp cứu, bác sĩ chuyển tôi lên tuyến trên vì thương tích nặng.
Lần thứ 2 nằm viện, cũng gần 10 ngày, tôi giấu anh em đồng nghiệp vì… dị quá, ngại anh em lại phải đi thăm nom mình hoài. Khi ra viện, về nhà và đi làm lại bình thường, anh em rủ nhậu, tôi không dám đụng vô bia rượu nữa. Anh em “tra vấn”, tôi đưa 2 tờ giấy của 2 bệnh viện chẩn đoán chấn thương sọ não ra, anh em mới “tha”. Và quả đúng 2 tờ giấy của 2 bệnh viện chẩn đoán chấn thương sọ não ấy “lợi hại” thiệt, nó cho tôi quyền miễn trừ… nhậu!
Tôi vẫn thường nghĩ rằng, chết vì tai nạn giao thông là cái chết thảng thốt và đau xót. Thảng thốt là vì, mới gặp nhau đó, mới “zô trăm phần trăm” đó, mới choàng vai bá cổ anh anh em em đó, mới tri âm tri kỷ đó…, thoáng chốc âm dương cách biệt. Đau xót là vì, “chết thảng thốt” nên lắm khi không kịp trăn trối được gì. Chẳng may khi nằm xuống thật rồi, cũng không “nghe” được lời gì của người ở lại.
Bài học đầu tiên là học... bỏ nhậu

Tôi luôn thầm cám ơn trong lòng ơn lành của ông bà đã chở che tôi trong 2 lần bị té xe trên đường phố Sài Gòn đông đúc xe cộ. Cả 2 lần đó, tôi cứ nghĩ là “mình tèo rồi”.
Trong cuộc sống, có lẽ ai cũng có sự may mắn. Tôi nghĩ mình là người may mắn nhất. May mắn là tôi được bình thường sau 2 lần chấn thương sọ não. May mắn là vì nhậu say té xe mà không gây họa cho người đi đường. May mắn là vì tôi vượt qua mong manh lằn ranh sinh tử, còn có cơ hội sống với vợ con, gia đình, anh em. May mắn là vì tôi cũng còn cơ hội để sửa đổi thói quen sai lầm của chính tôi trong việc nhậu…
Và sau 2 lần thoát chết, tôi không lạm dụng vào điều may mắn mà ai cũng mong muốn có được ấy nữa. Tôi lại phải bắt đầu học cách sống. Và bài học đầu tiên mà tôi phải cố học cho thuộc, là học… bỏ nhậu.
Thực tế là tôi thấy bỏ nhậu không hề dễ, vì nhậu vẫn là “một phần của cuộc sống” đó thôi. Có khi tôi vẫn xuất hiện trên bàn nhậu cùng anh em, thậm chí có khi trả tiền mời anh em nhậu. Nhưng những lần đó, có khi tôi “ná thở” vì “trăm phần trăm” liền mấy ly nước ngọt.
Và mới hôm qua đây thôi, sau khi họp chuẩn bị tổng kết cuối năm, tôi lại “mềm như sợi bún” vì uống rượu trong một cuộc nhậu với anh em đồng nghiệp. Tôi để xe lại quán. Anh em bắt taxi đưa tôi về nhà. Hôm sau tỉnh lại, tôi cầm điện thoại nhắn tin anh em thật lòng: “Cụng ly thì đã thật. Nhưng đúng là mình không còn khả năng nhậu nữa!”.
Xin cám ơn những tấm lòng trong sáng
Xin cám ơn những tấm lòng đã lo lắng cho nhau qua bao tháng ngày lận đận…
Tôi thầm đọc lại câu thơ ấy, khi nhắn tin “xin” từ bỏ nhậu!
Bỏ được nhậu, tôi nghĩ đó cũng là thành công của đời tôi!

Bình luận 5

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Thư

Thư

Tôi không hiểu là nếu rượu, bia mà nó bổ thì ráng uống cũng được, đằng này chẳng có lợi ích gì mà ép nhau uống đến giọt cuối cùng mới chịu, mà bia thì đắt chứ có phải rẻ chi đâu, quy ra lon bia gần bằng một ang lúa (cả một cái rỗ bự)? Đúng là không hiểu nổi?
Truân vu

Truân vu

Hôm nào tập uống sẽ hiểu
minh lệ

minh lệ

Nhậu tới bến là những người đàn ông nông cạn và đôi khi chỉ vì sĩ diện và khoác lác để tôn bản thân của mình trước mặt bạn bè , như chồng tôi cũng vì nhậu mà mất xe, điện thoại, tiền bạc nhiều lần, đụng xe thương tích là chuyện thường ngày nhưng quan trọng nhất là không có thời gian lẫn tiền bạc để lo cho con cái dẫn đến việc mất đi lòng kính trọng của vợ con và gây đau khổ cho họ hàng ngày
thái k12

thái k12

sao giống tôi thế! nhưng còn nhậu , sao bỏ được đây trời!
Nam

Nam

Tìm được cái bàn thờ là bỏ được thôi.

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm