Tôi chấp nhận khi con không vào trường chuyên!

5 Thanh Niên
Thôi thì để con chọn lựa những gì con thấy là phù hợp với mình. Khi ấy con sống yêu đời, vui khỏe, phát triển đúng năng lực của mình. Vậy đã là tốt rồi.
 /// Ảnh minh họa: Đào Ngọc Thạch - Ảnh minh họa: Đào Ngọc Thạch
Ảnh minh họa: Đào Ngọc Thạch
Là dân học chuyên nên tôi cũng hoạch định cho con mình vào trường chuyên hay ít ra là lớp chuyên. Chẳng để làm gì cả. Nhưng đó là việc cần thiết vì tôi cho rằng trong một môi trường chuyên với rất nhiều HS xuất sắc, con tôi sẽ có điều kiện và động lực để phát triển tốt hơn. Dân gian có câu “gần đèn thì sáng” rồi còn gì!
Phụ huynh nào cũng nghĩ như thế. Và lại với tâm lý vì tương lai tốt đẹp của con, vì lo lắng cho con nên mới khuyên con thi trường chuyên.
Lần đầu tôi mong muốn con thi vào lớp 6 Trường chuyên Trần Đại Nghĩa (TP.HCM). Đăng ký ôn tập rồi nhưng con từ chối đi học với lý do sợ thi rớt! Thuyết phục mãi không được, tôi đành chấp nhận cho con học ở một trường THCS tốt của quận và với quyết tâm thôi thúc tiếp tục rèn để con vào trường chuyên ở bậc THPT. Mọi việc đúng với kế hoạch, con cũng hứa sẽ thi thử vào trường chuyên trong kỳ thi lớp 10 năm nay. Nhưng vào ngày cuối cùng nộp giấy đăng ký nguyện vọng thi lớp 10, con năn nỉ cho không thi chuyên mà hứa sẽ cố gắng vào một trường THPT tốt nhưng phù hợp với sở trường của con.
Lần này, hai mẹ con có cuộc nói chuyện một cách nghiêm túc. Con hỏi: “Mẹ có buồn không vì con không thi chuyên?” rồi nói tiếp rằng tuy con có thể giỏi môn mà dự định sẽ thi chuyên nhưng chưa chắc đã trúng tuyển. Trong trường hợp đậu được vào trường chuyên thì chưa chắc con đã học tốt vì không thích một môi trường giáo dục nặng tính học thuật, nghiên cứu, đào sâu kiểu dành cho những HS tinh hoa. Con thích học gắn liền với những hoạt động thực tế, ứng dụng… Con cũng cho rằng nghe rất nhiều anh chị học chuyên kể áp lực rất lớn, thậm chí cạnh tranh nhau đến từng điểm lẻ. Con nghĩ mình sẽ không theo nổi, chi bằng con có thể phát huy thế mạnh ở một môi trường đỡ áp lực hơn… Rồi con xin lỗi vì đã một lần nữa không thực hiện được mong ước của tôi.

Không như con lo ngại, tôi chấp nhận đề nghị của con khá nhẹ nhàng, vì theo thời gian tôi cũng đã nhận ra những mặt mạnh, mặt yếu của con trong việc học. Tôi cũng ngầm nhận ra rằng con hiện cũng có những môn học nổi trội nhưng thiếu tố chất của một HS trong môi trường học chuyên, con cũng không quyết tâm và đam mê để theo con đường này. Tôi cũng nhận thấy con sẽ thành công ở một lĩnh vực khác chứ không phải trong nghiên cứu học thuật như tôi kỳ vọng. Vậy nhưng tôi vẫn cố níu kéo, vẫn muốn “vớt vát” chút nào hay chút ấy rằng biết đâu nếu con trúng tuyển vào trường chuyên thì con sẽ thay đổi, mọi thứ sẽ khác.
Đến giờ này chưa thể nói rằng quyết định của con và sự chấp nhận của tôi có đúng không. Thực tế giờ đây khi nghe một ai đó kể con họ năm nay đăng ký dự thi vào trường chuyên A, B, C nào đó tôi đều ngợi khen và trong lòng thầm tiếc nuối sao con mình không chịu thi thử trường chuyên. Tuy nhiên, một điều tôi thấy rõ là con tôi thoải mái hơn, vui vẻ hơn sau quyết định của mình.
Tôi nhớ trước đây đã có một chị bạn đau buồn vì con không chịu thi vào y khoa như gia đình mong muốn. Hai mẹ con giận nhau. Chị nói mình đâu làm gì sai, chỉ muốn con hạnh phúc trong cuộc sống sau này thôi. Không biết tương lai thế nào nhưng rõ ràng trước mắt chị đã không làm cho con cảm thấy hạnh phúc vì được chọn ngành học mình yêu thích.
Cha mẹ nào cũng vậy, cũng mong con hạnh phúc nên muốn mình lên kế hoạch và hy vọng nếu con đi theo con đường đã vạch sẵn thì con sẽ hạnh phúc. Tương lai rạng ngời ấy thì chưa tới mà hiện tại đã thấy con sống đầy lo âu, buồn bã.
Thôi thì để con chọn lựa những gì con thấy là phù hợp với mình. Khi ấy con sống yêu đời, vui khỏe, phát triển đúng năng lực của mình. Vậy đã là tốt rồi.

Bình luận 5

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Việt Khôi

Hàng năm có hàng nghìn học sinh thi đỗ vào các lớp chuyên lớp 10 tp Hồ Chí Minh. Trong số đó không phải bạn nào chỉ biết mỗi học , mà có rất nhiều bạn học tốt vẫn tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa. Thực tế chứng minh điều này vì nhiều bạn trường chuyên giành được học bổng của các trường quốc tế danh tiếng , nơi đòi hỏi học sinh cực kỳ năng động với các hoạt động xã hội.
Cha mẹ tôn trọng ý kiến của các con , nhưng cũng nên khuyến khích khơi mở ước mơ hoài bão cho con trẻ , tập cho con dám đương đầu với khó khăn . Việc các cháu có thi đỗ vào trường chuyên hay không không quá quan trọng so với QUÁ TRÌNH các cháu chuẩn bị cho kỳ thi : các cháu có thêm kiến thức , có thêm kinh nghiệm cho việc vượt khó...

NVH

Hai đứa con tôi từ nhà trẻ đến lớp 12 đều học theo tuyến qui định, không trường chuyên lớp chọn, không học thêm ngoài giờ. Lớp 12 tôi mới cho đi học thêm Toán Lý Hóa để thi tốt nghiệp THPT. Do định hướng, năm lớp 7 tôi cho học thêm Anh văn 3 buổi tối mỗi tuần tại trường gần nhà. Hai đứa cứ thế học túc tắc lấy bằng A, B rồi học thi Toefl tà tà mấy lớp thì đạt 500 điểm.đủ sức vào đại học Mỹ. Bây giờ đứa Cử nhân, đứa Thạc sĩ Mỹ, có chồng Tiến sỉ, việc làm tốt, có phát minh đáng khen, lương cao, nhà rộng, xe mới, cuộc sống hạnh phúc. Qua đó tôi thấy trường chuyên, lớp chọn cũng chỉ là phương tiện và nó cũng chỉ phù hợp với những người thích học. Thành công trên đường đời lại là một chuyện khác.

Hung

Nếu không có tiền thì đi du học bằng cách nào?

NVH

Trước hết phải học giỏi để có bảng điểm tốt (không cần trường chuyên, lớp chọn). Tiếng Anh tối thiểu Toefl 500 điểm. Lên mạng tìm học bổng toàn phần ở các trường đại học Mỹ (tôi chỉ biết về Mỹ). Biết viết thư trình bày hay. Có thư giới thiệu của giáo viên đã tốt nghiệp ở Mỹ, châu Âu. Quan trọng nhất là chọn ngành học phù hợp với nhu cầu của nhà trường (đại học Mỹ thường trân trọng các ngành khoa học tự nhiên). Những học sinh nào có thành tích về các lĩnh vực khác (huy chương tin học, TDTT........cấp tỉnh, thành phố trở lên) luôn được ưu tiên cấp học bổng toàn phần đủ trả học phí và sinh sống tại ký túc xá trường. Dĩ nhiên cho con em đi du học thì phụ huynh phải có khả năng chu cấp tiền ở mức tối thiểu 300 USD/tháng cho con em mình học tập (trường hợp có học bổng toàn phần). Nếu không có tiền thì học đại học Mỹ liên kết ở trong nước cũng được. Sau 2 năm đầu có khả năng được du học tiếp 2 năm cuối và tốt nghiệp tại Mỹ. Còn khi gần xong đại học kiếm học bổng Thạc sĩ, Tiến sĩ, Nghiên cứu sinh để học tiếp là chuyện về sau xin miễn lạm bàn.

Bá Đạo

Một trẻ có sự tư duy có năng khiếu, thì dù học trường nào chúng cũng phát huy được tư duy của mình. Ngược lại có những em cha mẹ cho là giỏi, nhưng thực chất chúng giỏi vì đã được học trước, theo kiểu gà chọi. Hãy nhìn nền giáo duc Mỹ, họ không dạy kiểu gà chọi như ta, họ khuyến khích học sinh sự phản biện, tìm tòi phát minh những ý tưởng mới. Hãy nhìn vào những kì thi olimpia quốc tế, học sinh Mỹ không có thứ hạng, nhưng đến giải Nobel thì đa phần vào tay họ, đó là họ nuôi đại bàng, còn chúng ta đi luyện gà chọi.

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nguyễn Đỗ Phương Uyên tại Trường ĐH Earlham /// P.U>

Vượt qua những cú 'sốc' ngày đầu du học

Những ngày đầu bước chân sang Mỹ, trong buổi đi học đầu tiên, Trần Tú Lan (17 tuổi, học Trường trung học Marshall) đã có nhiều cú 'sốc' mà cho tới bây giờ Lan vẫn không thể nào quên.