Người 'rước tình về với quê hương'

0 Thanh Niên
Với Eileen Vo, quê hương quá đỗi thân thương với những con người hiền hòa và giàu lòng hiếu khách.
Eileen Vo (thứ 6 từ phải sang) cùng các học sinh Mỹ và người dân địa phương /// Trang Thy Eileen Vo (thứ 6 từ phải sang) cùng các học sinh Mỹ và người dân địa phương - Trang Thy
Eileen Vo (thứ 6 từ phải sang) cùng các học sinh Mỹ và người dân địa phương
Trang Thy
Những ngày sống nơi quê nhà, dẫu khá bận rộn nhưng trên môi cô luôn nở nụ cười thân thiện, vui vẻ giới thiệu về đất nước và con người VN với bạn bè quốc tế.
Tất bật giữa trưa nắng
Dựng vội chiếc xe đạp, Eileen Vo bước đến bên những học sinh Mỹ đang phụ giúp xây nhà cho bà Phạm Thị Huệ ở thôn Vĩnh Tuy, xã Phổ Châu (H.Đức Phổ, Quảng Ngãi). Những thanh, thiếu niên khác màu da đến từ nhiều tiểu bang của nước Mỹ vây quanh cô chuyện trò râm ran. Cô tận tình hướng dẫn công việc cho từng người, ân cần nhắc nhở như người chị cả trong gia đình. Khoảng cách giữa người dân địa phương và các bạn trẻ đến từ bên kia bờ Thái Bình Dương được thu hẹp qua lời phiên dịch của cô.
“Khi qua đây, em phát hiện nhiều điều thú vị nhưng gặp khó khăn trong giao tiếp với người dân. Nhờ chị Eileen Vo, em được hiểu thêm về đất nước và con người VN hiền hòa, dẫu cuộc sống của họ còn nhiều khó khăn…”, nam sinh Micheal Dieu (16 tuổi, đến từ bang New Jersey) bộc bạch.
Người 'rước tình về với quê hương'1
Eileen Vo với chiếc xe đạp cùng cô rong ruổi trên những con đường quê
Eileen Vo hiện là giảng viên tại Trường ĐH Gallaudet ở thủ đô Washington D.C, Mỹ. Công việc khá bận rộn nhưng cô luôn cố gắng sắp xếp thời gian tham gia công tác thiện nguyện với ước muốn chia sẻ phần nào khó khăn với những mảnh đời bất hạnh.
Là thành viên của Tổ chức Putney Student Travel, cô kết hợp với các đơn vị hữu quan đưa hàng chục học sinh Mỹ sang VN tham gia công tác tình nguyện vào mỗi dịp hè về.
“Trước khi qua đây, chúng tôi đã giới thiệu sơ lược về đất nước và con người VN để các em khỏi bỡ ngỡ. Đến khi tận mắt thấy khung cảnh thiên nhiên, gặp gỡ người dân, các em rất thích thú...”, cô tâm sự.
Người 'rước tình về với quê hương'2
Học sinh Mỹ tham gia xây nhà giúp dân
Ảnh: Trang Thy
Nặng lòng với quê hương
Hơn 30 năm trước, Eileen Vo theo gia đình rời quê hương Phổ Quang (H.Đức Phổ, Quảng Ngãi) sang định cư ở Canada, khi cô vừa tròn 4 tuổi. Dẫu lúc ra đi còn thơ bé nhưng trong ký ức cô vẫn in đậm những hình ảnh thân thương của quê nhà. Cô nhớ những người dân quê hiền lành nơi miền cát trắng, nhớ tiếng rì rầm của sóng biển vỗ bờ, rặng thùy dương vi vu với gió như tiếng ru ầu ơ của bà, của mẹ vào những đêm hè…
Ở xứ người, cha mẹ cô phải nhọc nhằn mưu sinh để lo cho các con được cắp sách đến trường. Tuổi thơ của cô là những tháng ngày phấn đấu học hành để không hổ thẹn mình là con dân đất Việt. Dẫu khá bận rộn nhưng cô vẫn gắng sắp xếp về Canada thăm gia đình và trở về VN. Với vai trò là thành viên của Tổ chức Putney Student Travel, hơn 10 năm qua cô đưa nhiều thanh thiếu niên người Mỹ sang VN tham gia các hoạt động thiện nguyện. Nhiều gia đình nghèo đã có được căn nhà ấm áp với khoản hỗ trợ cho mỗi nhà hàng chục triệu đồng cùng công sức của những học sinh đến từ xứ cờ hoa.
Bà Phạm Thị Huệ trải lòng: “Chồng tôi đau ốm rồi qua đời cách đây vài năm, các con gái đều đi lấy chồng nhưng cuộc sống cũng khó khăn, không đủ khả năng lo cho mẹ. Nhờ khoản tiền hỗ trợ và công sức của các cháu mà tôi có được căn nhà bao năm mơ ước…”.
Với Eileen Vo, mỗi lần trở về VN là cô được sống những ngày vui. Cô vui vì quê hương ngày càng phát triển, nhà cửa ngày càng khang trang hơn, cuộc sống người dân được nâng lên so với trước, trẻ em tươi vui cắp sách đến trường. Nhưng sâu thẳm trong tâm hồn của người con tha hương thoáng chút ưu phiền vì nhiều mảnh đời vẫn chưa thoát cảnh cơ hàn.
Về quê. Hai tiếng thân thương ấy là niềm ước mong, làm bồi hồi cõi lòng những người con xa xứ. Những người con tha hương trở về quê nhà như dòng máu ấm chảy về tim. Và, Eileen Vo đã trở về nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Cô còn là người bắc nhịp cầu đưa bạn bè đến với quê hương VN tươi đẹp.
Anh Lê Văn Vin, Phó bí thư Tỉnh đoàn, Chủ tịch Hội LHTN VN tỉnh Quảng Ngãi, cho biết: “Từ năm 2006 đến nay, Tổ chức Putney Student Travel phối hợp với đơn vị chức năng của VN tổ chức 13 đợt tình nguyện với gần 1.000 học sinh Mỹ tham gia công tác tình nguyện tại Quảng Ngãi. Cùng với khoản tiền hỗ trợ hơn 1,5 tỉ đồng, những học sinh này đóng góp trên 12.000 ngày công lao động tham gia sửa chữa 1 trường mầm non và xây dựng 48 nhà ở cho người nghèo. Những học sinh đến từ nước Mỹ xa xôi còn dạy tiếng Anh miễn phí cho học sinh và lao động giúp dân, tặng gần 1.000 xe đạp cho học sinh nghèo… Trong đó có phần đóng góp đáng kể của chị Eileen Vo. Chị ấy luôn tích cực phối hợp với các cơ quan chức năng hoàn thành những thủ tục theo quy định. Là con em của Quảng Ngãi nên chị rất tha thiết với quê hương”.

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Khôi giới thiệu tủ trồng rau tại Tuần lễ đổi mới sáng tạo và khởi nghiệp TP.HCM 2018 /// Nữ Vương>

Sáng tạo trẻ: Tủ trồng rau thông minh

Tất cả nhờ vào tủ trồng rau thông minh, một sáng tạo của nhóm sinh viên Trường ĐH Sư phạm kỹ thuật TP.HCM, gồm Trần Đăng Khôi, Trần Nhật Minh, Chu Thanh Sang và Đỗ Phúc Minh. Nhóm sử dụng hệ thống IoT (mạng lưới vạn vật kết nối internet) giám sát và điều khiến tủ trồng rau.
Anh Dương Minh Trung /// Tô Phục Hưng>

Đưa trà mãng cầu đến xứ người

Anh Dương Minh Trung (29 tuổi), tốt nghiệp ngành quản trị kinh doanh Trường ĐH Cần Thơ, trở về quê xã Vĩnh Quới, TX.Ngã Năm, Sóc Trăng, thực hiện ước mơ sản xuất trà mãng cầu phục vụ người tiêu dùng trong nước và xuất khẩu ra thị trường thế giới.
Đã bao lâu rồi bạn có cuộc gặp đúng nghĩa? /// T.T>

Gặp nhau đúng nghĩa

Chúng ta gặp nhau, thế nhưng mỗi người lại cắm mặt vào màn hình điện thoại hơn là tập trung vào cuộc hẹn và người gặp gỡ. Gặp nhau cũng cần đúng nghĩa.
Cảm thấy chán việc là tình cảnh không ít dân công sở gặp phải
 /// Ảnh: Ngọc Dương>

Bạn làm gì khi chán việc?

Khi bạn cảm thấy chán nản, không còn thích thú với công việc hiện tại của mình nữa, bạn sẽ tiếp tục hay thay đổi?