Để thói vô cảm không còn đất sống

18 Thanh Niên
Theo các nhà nghiên cứu, xã hội học..., để triệt tiêu thói vô cảm cần sự vào cuộc từ giáo dục, tuyên truyền cho đến thay đổi cách tiếp cận nhân chứng, tránh để người tốt có cảm giác như “người liên đới”, thậm chí là “kẻ tội phạm”...
Loạt bài về vụ việc cô gái bị tai nạn giao thông nhưng không được người đi đường cứu giúp, dẫn đến tử vong, đăng trên Thanh Niên nhận được sự quan tâm đặc biệt của dư luận.
Hàng trăm ý kiến bạn đọc gửi về chia sẻ với nỗi đau, mất mát của gia đình nạn nhân, đồng thời lên án thói vô cảm đã vô tình “giết chết” cô gái trẻ. Tuy nhiên, bên cạnh đó cũng có rất nhiều ý kiến cho rằng thói vô cảm có phần bắt nguồn nỗi sợ “làm ơn mắc oán”, “dàn cảnh trộm cướp”..., khi trong thực tế có những câu chuyện người cứu giúp lại bị hành hung do hiểu nhầm là người liên đới, người gây tai nạn; chuyện dàn cảnh cướp giữa đường; mất thời gian, bị phiền phức khi phải đi lại cung cấp lời khai với cơ quan công an hay thậm chí vướng vòng lao lý nếu việc giúp đỡ chẳng may lại gây ra hậu quả do không có kỹ năng cấp cứu…
Làm sao để thói vô cảm không còn đất sống? Để lòng tốt lan tỏa, người gặp nạn được giúp kịp thời mà người giúp không còn vướng bận những “nỗi sợ mơ hồ”? Thanh Niên đã trao đổi và xin trích đăng một số ý kiến của các chuyên gia, nhà xã hội học như là câu trả lời.

PGS-TS Phạm Mạnh Hà, Khoa Các khoa học giáo dục Trường ĐH Giáo dục (ĐH Quốc gia Hà Nội): Giáo dục ý thức từ khi là đứa trẻ

Để thói vô cảm không còn đất sống - ảnh 1
Thực tế “bệnh” vô cảm đang diễn ra do con người bị khủng hoảng niềm tin về lòng tốt của người khác. Trước đây, người Việt “thương người như thể thương thân”, còn bây giờ thương người có khi thành “thân tàn ma dại” nên họ phải cân nhắc. Hành vi mang tính thiện nhân của con người cần được thông qua giáo dục nhưng trong một xã hội văn minh, hiện đại, chúng ta đã thực sự quan tâm giáo dục cho những đứa trẻ thói quen giúp đỡ người khác hay chưa? Qua những vụ việc trên, tôi cho rằng chúng ta cần phải giáo dục cho trẻ em ý thức trách nhiệm, bổn phận với cộng đồng, mọi người phải biết yêu thương nhau.

PGS-TS Trịnh Hòa Bình, Phó tổng thư ký Hội Xã hội học VN: Những người vô cảm cần phải bị trả giá

Để thói vô cảm không còn đất sống - ảnh 2
Xã hội VN chưa đủ văn minh, nhiều giá trị xã hội bị đảo lộn, cái ảo, giả dối lên ngôi, còn sự thật, sự tử tế bị nghi ngờ. Bệnh vô cảm rất gần với lòng tham, tội ác, trong khi chúng ta chưa xây dựng được hệ giá trị, luật pháp phải đi trước một bước, phải là công cụ điều chỉnh hành vi của con người. Những người vô cảm phải bị trả giá bằng sự lên án của xã hội, sự trừng phạt về đạo đức hoặc bằng hình phạt lao động công ích… Bên cạnh đó, gia đình và nhà trường giáo dục tuyên truyền về đạo đức, lối sống.

TS Nguyễn Tuấn Anh, Phòng Nghiên cứu văn hóa - lối sống thanh niên (Viện Nghiên cứu thanh niên): Kêu gọi mọi người cùng giúp đỡ

Để thói vô cảm không còn đất sống - ảnh 3
Để triệt tiêu thói vô cảm, theo tôi, cần giáo dục, nâng cao nhận thức, ý thức pháp luật cho người dân. Thứ hai, cần giáo dục ý thức trách nhiệm xã hội, hình thành trong mỗi người thái độ và hành vi sống tích cực; luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác trong mọi tình huống. Thứ ba, cần có chế tài bảo vệ cho người dân để họ không thấy lo sợ khi giúp đỡ người khác. Bên cạnh đó, rất cần trang bị cho người dân kỹ năng, thói quen kêu gọi, huy động sự tham gia của nhiều người khác vào các hoạt động giúp đỡ. Nhiều người tham gia cùng sẽ giúp giảm nguy cơ họ gặp phải các vấn đề như: bị đánh hoặc sa vào các bẫy lừa đảo. Đồng thời, pháp luật nên có quy định về quyền lợi, bên cạnh nghĩa vụ đối với những người thực hiện các hành vi có ích cho xã hội.

Đại tá Trần Sơn, cựu Phó trưởng phòng Hướng dẫn luật và điều tra, giải quyết tai nạn giao thông của Cục CSGT - Bộ Công an: Công an nên đến tận nhà nhân chứng xin lời khai

Để thói vô cảm không còn đất sống - ảnh 4
Theo điều 38 luật Giao thông đường bộ về trách nhiệm của cá nhân, cơ quan, tổ chức khi xảy ra TNGT, người điều khiển phương tiện khác khi đi qua nơi xảy ra vụ tai nạn có trách nhiệm chở người bị nạn đi cấp cứu. Những người có mặt tại nơi xảy ra vụ tai nạn có trách nhiệm bảo vệ hiện trường; giúp đỡ, cứu chữa kịp thời người bị nạn; báo tin ngay cho cơ quan công an, y tế hoặc UBND nơi gần nhất...
Cơ quan công an khi điều tra vụ án có quyền viết giấy mời với người làm chứng, mời người đó đến cơ quan công an để lấy lời khai giúp làm sáng tỏ vụ án, giúp điều tra làm rõ nguyên nhân, lỗi của những người liên quan theo quy định. Tuy nhiên, quá trình làm việc nên nhẹ nhàng và tôn trọng, không nên như hỏi cung hay nặng nề khiến người tốt có cảm giác mình như tội phạm. CQĐT có thể thông qua người này người kia để có số nhà, số điện thoại để đến tận nhà ghi lời khai, hoặc ghi giấy mời, giấy triệu tập đến cơ quan công an, làm sao để họ thấy đó chỉ là việc phối hợp điều tra.
 

Người lạ đưa nạn nhân vào BV cấp cứu cần khai gì ?

  
Theo bác sĩ Nguyễn Khắc Vui, Phó giám đốc BV đa khoa Sài Gòn, nếu người đi đường đưa nạn nhân vào thì BV chỉ lo tập trung cấp cứu bệnh nhân, không bàn đến chuyện tiền bạc. Còn bác sĩ Phạm Trí Dũng, Trưởng khoa Cấp cứu, Bệnh viện (BV) Chợ Rẫy, cho biết người đi đường đưa người bị nạn đến BV nhưng nạn nhân không tỉnh thì cần khai họ tên, địa chỉ của mình. Tuy nhiên, khai thông tin cá nhân là khai tự nguyện chứ BV không được quyền kiểm tra giấy tờ tùy thân của người đưa nạn nhân vào.
Theo bác sĩ Nguyễn Duy Long, Giám đốc Trung tâm cấp cứu 115 TP.HCM, khi tiếp nhận một cuộc gọi cấp cứu thì trung tâm chính sẽ chuyển đến trung tâm cấp cứu vệ tinh 115 gần hiện trường nhất. Một ca cấp cứu từ khi nhận cuộc gọi đến hiện trường nhanh nhất là 5 phút, nếu ở xa hơn thì 15 - 20 phút.
 

Tài xế taxi rẽ trái nhưng không bật đèn xi nhan

Ngày 28.6, Cơ quan CSĐT Công an Q.Tân Phú (TP.HCM) thông tin chính thức về vụ tai nạn giữa xe taxi Vinasun và xe máy tại ngã tư Võ Công Tồn - Tân Hương, P.Tân Quý, Q.Tân Phú, làm chị Nguyễn Thị Mỹ Tiên (25 tuổi, ngụ H.Bình Đại, tỉnh Bến Tre) tử vong vào rạng sáng 25.6. Đến thời điểm hiện tại, cơ quan này đang phối hợp với Công an TP.HCM tiến hành lấy lời khai những người liên quan, thu thập camera an ninh tại hiện trường để điều tra làm rõ. Tại cơ quan công an, tài xế taxi Vinasun Đặng Tấn Phú (48 tuổi, ngụ Q.5, TP.HCM) thừa nhận liên quan vụ việc như hình ảnh camera ghi lại.
Bước đầu, Công an Q.Tân Phú xác định tài xế Phú điều khiển taxi rẽ trái mà không bật đèn xi nhan, bỏ đi khỏi hiện trường sau tai nạn mà không trình báo công an và đưa nạn nhân đi cấp cứu. Công an Q.Tân Phú cho biết, sau tai nạn tài xế Phú ở lại hiện trường trong 13 giây rồi bỏ đi. Khai nhận với công an, tài xế Phú thừa nhận lúc xảy ra vụ việc thấy nạn nhân co giật, quá hoảng loạn nên đã lái taxi bỏ đi khỏi hiện trường.
Trao đổi với PV Thanh Niên, đại diện Hãng taxi Vinasun xác nhận sau khi xác định tài xế Phú là người có liên quan trong vụ việc, Hãng taxi Vinasun đã đình chỉ công việc đối với người này. Công Nguyên
 

Hãy thử đặt niềm tin lẫn nhau

Mình từng một lần cũng vì tin người nên đã bị lừa lấy hết đồ, và xã hội hiện nay quá nhiều sự việc như vậy nên cũng khiến chúng ta sợ. Nhưng, sự vô cảm cũng là do ta tạo ra chứ đừng đổ thừa cho xã hội. Nếu ai cũng hãy sống tốt, cứ thử đặt niềm tin lẫn nhau thì cái xấu và sự vô cảm sẽ dần bị đẩy lùi.
Trần Thị Mỹ Ngọc (sinh viên Trường ĐH Nông Lâm TP.HCM)

Tính mạng con người nên đặt lên trên hết !

Là một người học và hành nghề y, tôi luôn đặt mạng sống của con người lên trên hết. Khi chúng ta cứu giúp được ai đó, niềm vui của chúng ta sẽ được nhân lên gấp bội. Sau này biết đâu trong cuộc sống, ta cũng lâm phải cảnh hoạn nạn, và sẽ được mọi người ra tay cứu giúp chứ không phải nhận về sự thờ ơ và vô cảm như trong câu chuyện này.
Huỳnh Thị Minh Hằng (Cựu sinh viên Trường ĐH Y Dược Huế)

Cần trau dồi kỹ năng xử lý tình huống

Những thiếu hụt về kiến thức, kỹ năng như nhận biết sự việc, sơ cứu hay cách thức liên lạc với đơn vị trợ giúp cũng là vấn đề khiến người ta nhút nhát, ái ngại khi muốn hỗ trợ một ai đó. Thay vì trách móc xã hội ngày càng vô cảm, tôi nghĩ chúng ta có thể nâng cao lòng vị tha, tinh thần đùm bọc bằng các giải pháp giáo dục ý thức, trau dồi sự hiểu biết và kỹ năng cho cộng đồng.
Nguyễn Hoàng An (Đại biểu Tàu thanh niên Đông Nam Á - Nhật Bản 2018)
Nữ Vương (ghi)

Bình luận 18

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Trần thị Huế

Trần thị Huế

Các chuyên gia nói thì rất hay, cứu người là trên hết. Xin lỗi nhé khi bước chân vào bệnh viện, làm thủ tục ký vào giấy đồng ý thực hiện ca mổ, rồi sau đó ra đóng tiền tạm ứng với con số tiền ko hề nhỏ. Xin hỏi các bác nếu không là người nhà bác dám làm không? Muốn mọi người dạy con cái không vô tâm, xin lỗi các bác đã dẹp bớt tội phạm đi, hay càng ngày càng ra tăng, hãy suy nghĩ 10 năm về trước tệ nạn xã hội là gì và bây giờ nhé. Bản thân là một con người không ai muốn như vậy, mà là xã hội làm con người như vậy
Đoàn Minh

Đoàn Minh

Chuẩn, tôi hoàn toàn đồng ý với bạn Trần Thị Huế.
Quang Tran

Quang Tran

Bạn Trần Thị Huế đã đưa người gặp nạn vào BV và bị bắt phải đóng tiền, ký giấy bảo lãnh ca mổ? hay cũng chỉ nghe người ta nói vậy? TRong bài viết của báo đăng, tôi thấy các BV nói đưa người vào ko bàn chuyện tiền bạc. Hay mấy cha BV này nói xạo?
Long

Long

Tôi đây! Vào cấp cứu là nằm đó đi! Ai là người nhà! Đóng trước 500k rồi tính nhé!
Nông văn Tuấn

Nông văn Tuấn

Dân ta không vô cảm! Những vụ thiên tai hay bão lụt người dân quyên góp làm từ thiện rất nhiều, nhiều đến nỗi các quan xã còn ăn bớt của người nhận. Như vậy không thể nói xã hội vô cảm. Điều mà người ta ngại nhất là sự phiền phức khi công an cứ gọi họ đi tới đi lui mất thời gian của họ. Chính cái cách tiếp cận vấn đề của các cơ quan chức năng với những người cứu giúp đã làm cho cả xã hội e ngại.
Thanh niên

Thanh niên

Muốn vô cảm không còn đất sống thì xã hội cần trân trọng và bảo vệ với những người không vô cảm. Một khi ứng xử với những người không vô cảm và kẻ vô cảm như nhau, thậm chí không vô cảm có thể đánh đổi bằng chính mạng sống, trách nhiệm hình sự của mình; bắt lựa chọn không vô cảm với người lạ có thể là vô trách nhiệm với bản thân và gia đình của mình.
Như ở Mỹ, quy định pháp luật rõ ràng đối với các trường hợp tương tự: trách nhiệm hỗ trợ là gọi 911 để báo tin và nhờ sự hỗ trợ của chính quyền. Và đó cũng là cơ sở pháp lý bảo vệ cho người tham gia cứu nạn.
Ở Việt Nam, gọi cấp cứu không biết bao giờ gọi được, cơ quan quản lý vô can. Một xã hội vô cảm thì không thể đòi hỏi vài cá nhân dũng cảm.
Nguyễn Kim Anh

Nguyễn Kim Anh

Cách đây 3 năm tôi giúp 1truong hợp tai nạn cũng không nặng lắm rồi bị lôi cổ về phường ăn bánh mì thay cơm 3 ngày hỏi lý do gì mà CA phường ko về thì được trả lời chờ lấy lời khai của người tai nạn xem có đúng không !khi giúp tôi cũng có gọi điện cho CA họ đến rồi nhìn một lúc ko nói gì rồi xe cứu thương đến rồi mình về phường an dưỡng 3 ngày
Tran Tung

Tran Tung

Tôi không nghĩ mọi người vô cảm mà chính xác là họ sợ bị đối xử như tội phạm sau đó.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sáng 6.7 vừa qua, lực lượng chức năng đã khám xét nhà riêng của bị can Lê Tấn Hùng (ảnh nhỏ) và di lý ra Hà Nội để phục vụ công tác điều tra vào chiều cùng ngày /// Ảnh: Ngọc Dương - BCA

Khởi tố bổ sung Lê Tấn Hùng về tội tham ô tài sản

Bị can Lê Tấn Hùng vừa bị khởi tố bổ sung về tội tham ô tài sản; sau khi đã bị khởi tố, bắt tạm giam về tội danh “vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí”.