Hàng nhái ngập Móng Cái

10
Thành phố Móng Cái đang bị thương nhân Trung Quốc biến thành nơi tập kết hàng nhái để từ đó tuồn sâu vào nội địa Việt Nam.

Hàng nhái ngập Móng Cái
Hàng nhái các thiết bị vệ sinh có thương hiệu nổi tiếng - Ảnh: Káp  Thành Long 

Hàng nhái ngập Móng Cái
Vác hàng lậu về Việt Nam - Ảnh: Káp  Thành Long 

Cả ngàn thương nhân Trung Quốc đã sang TP.Móng Cái, Quảng Ninh xây trung tâm thương mại, thuê quầy để bán buôn, biến nơi đây thành một đầu mối giao dịch hàng nhái rồi tuồn sâu vào nội địa.

 
Hàng nhái ngập Móng Cái - ảnh 3

Cái đấy lo gì, em cứ đặt từ 30 bộ trở lên là chị cho dập mác gì cũng được, em thích Inax, Viglacera hay Toto, kể cả Kohler cũng OK hết

Hàng nhái ngập Móng Cái - ảnh 4

Chủ hàng tên Phượng

Đứng từ nhà hàng xoay 360 độ trên đỉnh tòa nhà cao 25 tầng của Tập đoàn công nghiệp cao su Việt Nam, chúng tôi phóng tầm mắt nhìn ra toàn cảnh TP.Móng Cái. Nhưng điều đáng buồn là ngoài tòa nhà cao nhất thành phố mà chúng tôi đang đứng, nhiều tòa nhà, trung tâm thương mại lớn và hiện đại mới xây lại là của người Trung Quốc xây trên đất Việt Nam. Chỉ tay ra phía xa, anh Khanh, người bạn của tôi sống ở Móng Cái, bảo: Xa xa qua cầu Ka Long kia là khu khách sạn Lợi Lai, khách sạn sang nhất Móng Cái. Gần đó là khu khách sạn, trung tâm thương mại Hồng Vận. Còn sát với cửa khẩu Bắc Luân kia là trung tâm thương mại quảng trường Hòa Bình, gần đó là khu chợ Vinh Cơ với hàng trăm gian hàng, ở dưới họ bán hàng, ở trên cho người Trung Quốc thuê để ở.

Anh Khanh phân tích: “Doanh nhân Trung Quốc đã thuê những vị trí đắc địa, xây công trình hoành tráng ở ngay bên đất của mình, cuối cùng lợi nhuận vẫn nằm trong vòng tròn của họ. Tiền thuê quầy, thuê nhà cũng về tay họ, các thương nhân sang đây làm ăn cũng ở trong khách sạn của họ, lợi nhuận lớn nhất cũng về tay họ. Ngân sách cũng không thu được nhiều thuế vì hàng giả hàng nhái đi đường tiểu ngạch chứ có thông quan qua hải quan đâu mà nộp thuế”.

Hiệu gì cũng có

Điều đáng lo ngại của kinh tế biên mậu giờ đây không chỉ là những kiện hàng được chở bằng đò qua biên giới, mà người Trung Quốc đã xây dựng những “căn cứ” hàng lậu, hàng nhái để đẩy sâu vào nội địa Việt Nam.

Trong vai người đi khảo sát thị trường tìm nguồn hàng thiết bị vệ sinh, tôi đến khu chợ Vinh Cơ. Khu chợ này của người Trung Quốc rộng cả ngàn mét vuông, có 4 mặt tiền, với hàng trăm gian hàng. Bước vào một ki ốt, chỉ bộ vòi sen sáng bóng hiệu American Standard, tôi hỏi: “Đây là hàng A hay hàng đồng?”. Bà chủ ngoài 40 như bắt tín hiệu của một người mua buôn có nghề, liền lật ngay đáy bộ vòi sen bên trong sáng màu đồng nói lơ lớ: “Hàng đồng đấy, không phải A đâu, nhà này toàn bán hàng đồng thôi”. Dân trong nghề buôn thiết bị ngành nước đang chuộng thiết bị làm bằng đồng vì chất lượng tốt, hàng bền và không có hại cho sức khỏe như thiết bị làm bằng antimon (thường gọi là A).

Bà chủ tên Phượng, bán hàng ở Móng Cái đã được 5 năm, bà học và nói được tiếng Việt nên không phải thuê người bản xứ. Tôi bảo: “Em đang lấy hàng cho mấy cửa hàng thiết bị vệ sinh ở Hưng Yên, nhưng dân trong đấy thích hàng thương hiệu Inax, Viglacera cơ, họ ít biết đến American Standard lắm”. Bà Phượng nói: “Cái đấy lo gì, em cứ đặt từ 30 bộ trở lên là chị cho dập mác gì cũng được, em thích Inax, Viglacera hay Toto, kể cả Kohler cũng OK hết”.

 

Xây kho hàng áp sát biên giới

Trong khi những thương nhân Việt Nam vạ vật ở biên giới Lạng Sơn, Lào Cai, Móng Cái chờ xuất sang Trung Quốc dưa hấu và các loại nông sản nhưng bị ép giá, họ mang hàng đi xuất khẩu mà như đi bán rong thì những thương nhân Trung Quốc có cách làm bài bản hơn nhiều. Thương nhân Trung Quốc đã có kho hàng áp sát biên giới, có các chợ, các quầy để chào hàng và giao dịch ở ngay trên đất Việt Nam. Khi có đơn hàng là đánh cả ô tô tải hàng chục tấn “vượt qua” các cửa ải kiểm soát từ biên giới tới nội địa để tuồn hàng nhái vào Hà Nội và các tỉnh thành khác.

Trong khi tôi ở cửa hàng, có mấy khách du lịch cũng vào xem, hỏi và mặc cả giá, bà Phượng bảo “hết hàng” rồi quay sang tôi nói: “Bọn chị làm quầy ở đây chỉ trưng bày để bán buôn là chính, bán lẻ chả được bao nhiêu. Khi có đơn hàng sẽ có xe chở từ nhà máy hoặc từ kho ở sát biên giới đưa sang tận địa điểm nhận hàng”.

“Vậy thanh toán, vận chuyển thế nào?”, tôi hỏi. Bà Phượng đáp: “Em trả trước 50% rồi về, sẽ có người đưa hàng về tận nơi, em trả nốt tiền cho lái xe là xong”. “Nhưng nếu trên đường đi hàng bị quản lý thị trường, thuế, hải quan bắt thì em mất tiền à?” - “Em yên tâm, nhà xe đã bao luật hết rồi, cứ thấy hàng em mới phải trả tiền, nếu mất hàng họ sẽ chịu trách nhiệm, tiền đặt cọc của em sẽ được bù bằng đợt hàng khác. Chị bán hàng ở đây lâu dài chứ có phải buôn một chuyến đâu mà sợ, chị còn chuyển hàng vào tận miền Trung, miền Nam ấy chứ, ở Hưng Yên ăn thua gì!”.

Tôi giật mình vì giá mỗi bộ vòi sen ở đây chỉ bằng nửa giá thậm chí bằng 1/3 so với hàng “cùng thương hiệu” bán tại Hà Nội, Hưng Yên. Và trong những cửa hàng bán đồ thiết bị vệ sinh trong nội địa ấy, nhiều khi cũng lẫn lộn cả hàng thật, hàng nhái bởi kỹ thuật làm nhái tinh vi của các nhà sản xuất bên kia biên giới luôn đáp ứng tối đa nhu cầu thị trường hơn 80 triệu dân nằm ngay sát họ. Chiến lược của họ là đưa hàng qua biên giới, rồi bằng “sức hút” giá cả, mẫu mã, hàng sẽ được đẩy sâu vào nội địa. Móng Cái chỉ là nơi giới thiệu sản phẩm, là một cửa ngõ để hàng hóa Trung Quốc tràn sang Việt Nam.

Rời dãy hàng thiết bị vệ sinh, chúng tôi sang khu vực bán điện thoại. Hàng trăm quầy hàng sáng trưng với các nhân viên nữ người Việt xinh đẹp luôn miệng quảng cáo, thử hàng cho khách. Ở đây có thể dễ dàng tậu điện thoại thông minh hiệu iPhone, Samsung, giá 3 triệu, Nokia, LG giá 1 - 2 triệu hoặc vài trăm ngàn đồng. Chính các nhân viên bán hàng cũng bảo đây là hàng nhái. Họ đưa ra lời giải thích để trấn an khách: “Thì cả iPhone, Nokia chính hãng cũng sản xuất ở Trung Quốc mà anh. Đây là hàng nhái, nhưng là hàng trung ương, chất lượng đảm bảo”.

Biết tôi định mua cả lố để mang về quê ở Hòa Bình bán cho người nghèo thích xài hàng hiệu, cô bán hàng lập tức gọi cho ông chủ người Trung Quốc. Tôi được đối xử khác hẳn, cậu chủ tên Phong, 30 tuổi, phủ đầu tôi ngay lập tức bằng việc hạ giá: “Nếu anh mua từ 20 chiếc mỗi loại, em bớt cho 20%, nếu mua từ 50 chiếc trở lên có thể bớt tiếp. Bên em bao đưa hàng về tận nơi theo yêu cầu của anh, anh không cần trả tiền, nhận hàng anh trả đủ là được”.

Không chỉ hàng điện tử, tại Móng Cái còn nổi tiếng với quần áo, vải vóc. Tại khu chợ 1, là chợ của Việt Nam nhưng gần 80% là người Trung Quốc thuê quầy kinh doanh. Tại đây, hàng nhái các loại thương hiệu như Adidas, Nike, Reebok... đều có vô số, thậm chí có cả hàng gắn mác “Made in Vietnam”.

Cơ quan chức năng làm ngơ

Khảo sát một vòng quanh các chợ, chúng tôi nhận thấy hầu hết đều là hàng bán buôn và được bao trọn gói đưa hàng vào nội địa. Nhưng điều khiến chúng tôi thắc mắc là hàng nhái tràn ngập Móng Cái, cả người bán cũng thừa nhận đó là hàng nhái, nhưng không hiểu sao quản lý thị trường nơi đây vẫn để tình trạng này diễn ra tràn lan. Với hàng nhái, chắc chắn sẽ không được nhập khẩu bằng đường chính ngạch, không khai báo thuế (vì không cơ quan nào được phép cho thông quan hàng nhái, hàng giả) và ngân sách sẽ thất thu, thị trường trong nước bị làm méo mó, góp phần bóp chết sức sản xuất của các doanh nghiệp trong nước.

Để trả lời câu hỏi này, chúng tôi tìm đến cơ quan quản lý thị trường. Nhưng đề nghị của chúng tôi luôn bị né tránh, đùn đẩy. Mặc dù đã được Chi cục Quản lý thị trường Quảng Ninh phân công làm việc với phóng viên từ trước, tuy nhiên khi liên hệ qua điện thoại với ông Lê Anh Tuấn, Đội trưởng Đội QLTT số 4 (Móng Cái), chúng tôi liên tục nhận được lời từ chối “bận việc gia đình”. Sau cùng, ông Tuấn đề nghị phóng viên gặp Đội phó Đinh Quang Mận.

Theo ông Mận, lực lượng QLTT tại đây đã có nhiều biện pháp kiểm tra, kiểm soát hàng giả, hàng nhái nhưng lực lượng mỏng nên còn gặp nhiều khó khăn.

Ông Mận cho biết: Tại Móng Cái có khoảng trên 6.000 hộ kinh doanh, trong đó có khoảng 800 hộ kinh doanh là người Trung Quốc, tập trung nhiều ở chợ 1 và các chợ như: TOGI, Hồng Vận, Trung tâm thương mại Vinh Cơ. “Hộ Trung Quốc sang chợ thuê quầy và xách hàng sang để bán, sáng đi tối về”, ông Mận thông tin thêm.

Chúng tôi hỏi: “Đến cả người bán hàng cũng thừa nhận họ bán hàng nhái, vậy tại sao lực lượng QLTT không xử lý triệt để?”. Ông Mận đáp: “Thì dĩ nhiên, ở biên giới ít nhiều cũng phải dính tí... lậu!”.

Káp Long - Bích Ngọc

>> Bỏ hàng ngàn USD mua ... hàng nhái

Bình luận

User
Gửi bình luận
Lê Phương

Lê Phương

Ngay từ năm 2000, Công ty cử tôi lên Móng Cái khai thác nguồn hàng văn hoá phẩm, tôi đã nhận được sự bảo đảm của các chủ hàng là hàng hoá sẽ được chở về giao tận nơi. Khi thanh toán tiền thì tôi được chỉ đến một căn nhà tại khu phố cổ, lên lầu 2 gặp 1 người phụ nữ lớn tuổi ngồi trên 1 cái sập gỗ có mấy cái máy đếm tiền vây quanh, khi giao tiền xong thì họ ghi vào sổ, tôi xin giấy biên nhận thì họ bảo không có bởi ở đây làm ăn uy tín mổi ngày mấy trăm triệu ( thời điểm năm 2000 ) chứ của anh có mấy chục thì lo gì !!! Sau đó tôi đề nghị không làm ăn kiểu này vì rủi ro và không hợp thức được hoá đơn chứng từ nên Công ty cho phép dừng lại. Qua 12 năm thì tình hình đã khác nhiều với qui mô vô cùng lớn , trong khi phía Trung quốc có hẳn chiến lược qui mô đánh hàng sang ta thì ta vẫn lúng túng trong việc ngăn chặn hàng nhập lậu gây thiệt hại to lớn cho sản xuất trong nước và thu thuế xuất nhập khẩu. Vậy có thể chống được hàng nhập lậu không ? Tôi xin nói thẳng là không nếu vẫn làm như thời gian vừa qua . Nếu được quyền thì tôi chỉ cần 3 tháng sẽ giảm 90 % hàng nhập lậu vào Việt Nam, cụ thể là : 1 . Ngừng ngay việc cho phép người dân vùng biên được mua hàng miễn thuế 2 triệu đồng / ngày vì chính sách nhân đạo này đã bị lợi dụng, biến những người dân vùng biên trở thành cửu vạn chuyên chở hàng nhập lậu . Dân nghèo làm sao ăn, tiêu hết 2 triệu đòng / ngày ? 2 . Tịch thu và tiêu huỷ bất cứ phương tiện nào chuyên chở hàng nhập lậu. 3 . Tịch thu hàng hoá và xử phạt gấp 10 lần trị giá hàng nhập lậu. Tiêu huỷ toàn bộ hàng hoá nhập lậu và chủ hàng phải chịu chi phí tiêu huỷ hàng. 4 . Công an kinh tế đánh mạnh vào các đường dây buôn lậu, lôi ra ánh sáng và khởi tố các chủ hàng, bảo kê buôn lậu. Xử phạt đủ nặng để khong ai dám làm bậy. 5 . Rà soát lại lực lượng Công an kinh tế, Hải quan, Quản lý thị trường các Tỉnh biên giới, trừng trị nghiêm những kẻ nối giáo cho giặc, những kẻ biến chất, bảo kê và bao che cho buôn lậu. Số này không nhỏ đâu lại toàn là con ông cháu cha, nếu giở lý lịch của các vị này ra thì chỉ có 1 % là con dân nghèo " may mắn " được tuyển vào. 6 . Giao cho Chủ tịch , Công an Tỉnh, Huyện và Xã chịu trách nhiệm nếu để xảy ra buôn lậu trên địa bàn. Sẽ cách chức nếu để xảy ra vi phạm. 7 . Đây là điều quan trọng nhất : Nếu muốn phát triển, muốn lớn mạnh thì làm như trên, còn không thì cứ cách cũ mà làm mà còn được Tàu yêu.
Minh

Minh

Là dân con buôn, cũng buôn lậu, nhưng tôi cũng thích cách anh làm, vì sao, người đi buôn nhu cầu lợi nhuận lớn, song vạn người buôn lậu, mình buôn hàng chính phẩm, rồi mình cũng chết , vì vậy dù tôi vẫn nhập hàng Móng Cái song vẫn muốn một ngày nào cơ quan chức năng đánh mạnh để dẹp hẳn nạn buôn lậu, khi đó chúng tôi lại đi buôn hàng chính phẩm chứ lo gì !!!
Trần Bê

Trần Bê

Cái đầu của họ nó khôn hơn cái đầu của ta là vậy đấy hu hu
Thumai

Thumai

Lòng yêu nước đã bị những đồng tiền nước ngoài lấy mất rồi chăng ?
Hoang minh

Hoang minh

Riêng cá nhân tôi về vấn đề hàng giả hàng nhái là nên thành lập riêng một bộ phận để quản lý độc lập ở những nơi giáp vùng biên giới, hải đảo... Ví dụ như lực lượng Bộ đội Biên phòng, nếu như họ bắt được họ có quyền tịch thu và xử phạt trực tiếp ngay tại nơi họ vận chuyển trực tiếp vào nước ta và phải thật mạnh tay với những kẻ tiếp tay làm thất thu nguồn ngân sách quốc gia.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm