Những ca khúc để đời: Em về với người

4 Thanh Niên
Em về với người là một ca khúc bolero được nhiều người yêu thích. Bài hát mang đậm âm sắc miền Trung, trong khi tác giả ca khúc lại là dân 'miền Nam chánh hiệu'.
Nhạc sĩ Mặc Thế Nhân /// Ảnh: NVCC Nhạc sĩ Mặc Thế Nhân - Ảnh: NVCC
Nhạc sĩ Mặc Thế Nhân
Ảnh: NVCC
Nhạc sĩ Mặc Thế Nhân năm nay 80 tuổi, khi tham gia các sự kiện văn nghệ hoặc gặp mặt bạn bè, ông thường được con trai là anh Phan Anh chở đi. Ông tên thật là Phan Công Thiệt, sinh tại xã Thạnh Lộc, H.Hóc Môn (TP.HCM). Hiện nay, sau mấy mươi năm lăn lộn với chuyện cơm áo, ông trở về vui thú điền viên bên con cháu ở Q.12, TP.HCM. 13 tuổi đã tham gia sinh hoạt văn nghệ học đường. 17 tuổi, ông vào học Trường Ca vũ nhạc phổ thông Sài Gòn và được học với các nhạc sĩ nổi tiếng như Thẩm Oánh, Hùng Lân... Ca khúc đầu tay của ông là Trăng quê hương (1958), rồi đến Vui tàn ánh lửa (1959). Nghệ danh Mặc Thế Nhân theo ông giải thích, có nghĩa là “góp giọt mực cho đời”.
Đến nay, nhạc sĩ Mặc Thế Nhân đã có khoảng gần 200 ca khúc. Trong số đó, Em về với người là một trong những sáng tác thành công cùng với những ca khúc khác của ông như: Xin trả tôi về, Ru em tròn giấc ngủ, Tương tư 5… Với ca khúc Em về với người, nhạc sĩ tiết lộ đã sáng tác sau khi nhận được... thiệp hồng của người con gái mình thầm yêu trộm nhớ.
“Em về với người, hết rồi câu chăn gối. Hẹn ước trọn đôi, bây chừ riêng một mình tôi. Mơ nhiều, ước nhiều, để rồi như mây khói. Tình đã vời xa, xa vời, tiếc thương cũng rồi. Ôi xa cách từ đây, đớn đau, đau đớn nào ai hay. Xin miễn sao đời em được vui với duyên tình ai...”.
Những ca khúc để đời: Em về với người - ảnh 1
Bìa bản in ca khúc Em về với người
Ông kể, vào khoảng năm 1970, ông là thầy dạy hát cho nữ ca sĩ Hương Lan (hèn gì Hương Lan hát bài Xin trả tôi về rất... thấm). Trong nhà Hương Lan lúc đó có một cô gái ở ké, không phải là bà con ruột rà gì, bởi cô này là người gốc Huế và sống tại Nha Trang. Sở dĩ Võ Thị Lan Anh (tên cô gái) xuất hiện trong nhà Hương Lan là vì cô ái mộ giọng hát của “thần đồng” Hương Lan nên từ Nha Trang tìm đến nhà Hương Lan tại Sài Gòn xin kết bạn, rồi ở lại luôn.
Lúc này, nhạc sĩ của chúng ta đã có... 4 người con, nhưng mỗi lần ông dạy cho cô ca sĩ trẻ hát thì Lan Anh cũng quẩn quanh gần đó, lúc thì rót cho ông ly nước hoặc bật quạt kèm theo nụ cười túc trực trên môi. Những chăm sóc nho nhỏ ấy khiến ông cảm động, nụ cười ấy làm ông choáng váng nên cũng “tạm quên” bầy con sau lưng để “bật tín hiệu” với Lan Anh. Chẳng hiểu Lan Anh có “rà đúng tần số” của anh nhạc sĩ không mà nàng bỏ về Nha Trang! Nhạc sĩ ta “thất điên, bát đảo” bèn viết thư ra Nha Trang. May quá, ông nhận được hồi âm. Rồi những gì khi gặp nhau, gần nhau mà nhạc sĩ không dám nói, bây giờ “tuôn ra hết” trong thư. Nàng đọc, hiểu nhưng cứ đẩy đưa... hổng hứa hẹn gì! Thư đi, tin lại theo cái kiểu “tìm bạn bốn phương” rất phổ biến vào thời ấy, mà theo nhạc sĩ thì đó là giai đoạn “tình trong như đã, mặt ngoài còn e”. Rồi một hôm nhạc sĩ nhận được lá thư đặc biệt từ Nha Trang gửi vào. Cái bì thư không còn quen thuộc như thường lệ mà to hơn, màu cũng khác hơn. Đó là “thiệp hồng báo tin” (báo tin chứ không phải mời đi dự tiệc cưới) của Võ Thị Lan Anh với một anh chàng trung úy không quân mà ông quên mất tên.
Quá buồn, nhạc sĩ Mặc Thế Nhân trải lòng viết ca khúc Em về với người, bài hát mang âm hưởng giọng Huế, bởi Lan Anh là người Huế. “Bây chừ hết rồi, em về vui bên nớ...”, ông muốn nhắn gửi với người ấy rằng: “Anh không trách gì đâu, có chăng, anh trách đời riêng anh. Không giữ em dài lâu, để em lỡ duyên tình đầu...”.
Nói là... không trách, nhưng vẫn đau đớn. Bài Em về với người được công chúng rất yêu thích, mấy tháng sau Mặc Thế Nhân viết tiếp ca khúc Cho em vừa lòng. Ca khúc viết xong nhưng có vài chỗ chưa được vừa ý, ông nhờ nhạc sĩ Nhật Ngân góp ý. Nhật Ngân sửa lại vài chỗ và sửa cái tựa thành Cho vừa lòng em và ký tên chung là Phan Trần. Đó là tên ghép bởi 2 cái họ: Phan (Công Thiệt) và Trần (Nhật Ngân). Đó cũng là xuất xứ của bài hát có những ca từ: “Thôi rồi ta đã xa nhau, kể từ khi pháo đỏ rượu nồng. Anh đường anh, em đường em, yêu thương xưa chỉ còn âm thừa...”. Hai ông Phan - Trần còn ký tên chung dưới những ca khúc Một lần dang dở, Ôm hận tình tôi...
Ngồi nói chuyện với nhạc sĩ, ông còn ôn lại những ngày tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, thuở “ngồi đồng” ở nhà hàng Thanh Thế, có những chiều mưa ông chở ca sĩ Trúc Mai về bến xe lam trước rạp Cao Đồng Hưng (Bà Chiểu)... Những “mưa chiều kỷ niệm” ấy đã gợi hứng cho ông sáng tác 10 bài Tương tư.

Bình luận 4

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Vũ

Xin cám ơn những nhạc sĩ một thời đã để lại cho thế hệ sau những tác phẩm đi vào lòng người.
VŨ

Ô này cùng tên cùng sở thích với tui nè !
Lê Long

Lê Long

Nhạc sỹ ngày đó họ viết nhạc bằng cả tâm hồn, một bài hát là một câu chuyện. Còn bây giờ toàn là mì ăn liền, nhạc khi hát ra không hiểu muốn nói gì ??
nguyễn thanh bình

nguyễn thanh bình

Bi chừ mới biết bài hát này viết cho cô gái Huế, chứ không phải tác giả là người Huế.

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Poster phim /// ẢNH: LOTTE>

Phim tài liệu về HLV Park Hang-seo đầy cảm xúc!

Bộ phim tài liệu Park Hang-seo - Người truyền lửa đã chinh phục người xem bởi sự chân phương, gần gũi nhưng cũng đầy cảm xúc về huấn luyện viên Park Hang-seo cũng như những chuyện hậu trường sau 90 phút trên sân cỏ.