Pattaya - đến, đi, trở lại và mất hút

0
1 Atthakor sống với chồng trong một căn hộ ở ngoại ô Bangkok.

Hai năm trước, chồng Atthakor mắc bệnh ung thư lưỡi và chết ở độ tuổi bốn ba, rất trẻ so với tuổi thọ trung bình thời điểm đó ở Thái.

Pattaya - đến, đi, trở lại và mất hút - ảnh 1  Mời nghe đọc toàn bộ tác phẩm

Góa chồng, không như nhiều phụ nữ trăng hoa khác, sớm bước qua giai đoạn đau buồn và thích nghi nhanh với những chuyến phiêu lưu tình dục mới, Atthakor biết mình mắc chứng rối loạn cảm giác. Khi gần đàn ông, cô thường bị hình ảnh về cơn hấp hối của chồng trở về phá bĩnh, làm mất khả năng rung động.

Năm chồng Atthakor mất, Thái Lan không có sóng thần, nhưng trải qua một trận hạn kinh điển. Thời tiết chính trị cũng chẳng khá hơn. Các băng đảng bắt đầu rục rịch những cuộc lật đổ chính quyền, khởi đầu cho cuộc khủng hoảng chính trị kéo dài. Người ta dần thích nghi với không khí rối loạn đó thành ra đôi lúc những tin tức chính biến cũng không làm cho đời sống bất an hơn.

Nhưng, một phụ nữ như Atthakor thì ngay cả đàn ông còn chưa là mối quan tâm hay thèm muốn hàng đầu, nói chi đến những ưu tư dành cho chính trị.

Hằng ngày Atthakor phải lái xe vào Bangkok để làm cho một văn phòng của công ty xuất nhập khẩu nhỏ. Mọi việc bắt đầu từ tám giờ sáng và thường kết thúc vào bảy giờ tối. Nếu có sự chệch choạc về giờ giấc, thì chỉ là do những sự cố lặt vặt, không đáng kể.

Sáu giờ tối là giờ mà Atthakor thích đứng từ khung kiếng của văn phòng làm việc ở tầng bốn mươi chín, nhìn xuống khúc sông Chao Phraya vòng quanh hoàng cung, chảy trôi với hình dáng uốn lượn điệu đàng mà thành kính như một nét hoa văn trên tấm thảm của điện thờ Phật.

Từ lâu, cô mất thói quen nhìn vào chi tiết các sự việc (chẳng hạn trên sông đang có mấy con tàu, đang hướng về đâu, những hàng cây có mảy may chuyển động, hay vì sao những đám mây trên bầu trời khu hoàng cung thường hực lên một màu vàng đến khó thở…) mà chỉ thả cái nhìn mơ hồ trên tổng thể.

Mọi thứ diễn ra trước mắt cô theo một chiều hướng mất nét, nhòa lẫn và ngưng đọng. Với cái nhìn đó, cô nhận ra dòng Chao Phraya gần như bất động, như bị đóng đinh vào mặt đất.

2 Anh ấy đã dùng một con dao bén đưa lên vòm miệng đang sưng tấy, đôi mắt trợn trừng, đỏ rực và đẫm nước. Nước từ thân anh tỏa hơi mặn ra không gian chật chội của căn hộ. Đôi mắt anh vẫn trừng trừng nhìn cô vừa tuyệt vọng vừa quyết liệt. Chiếc lưỡi không ngừng đầy lên trong miệng khiến miệng anh trề ra, sủi đầy bọt. Không thể gào thét, những tiếng ự ự thoát  ra khó nhọc từ lồng ngực.

- Tôi không tin anh ấy đã tự cắt chiếc lưỡi đang sưng tấy trong vòm họng mình? - người tình của Atthakor nói.

- Đúng. Chẳng ai tin được. Nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì - Atthakor nói, giọng buồn bã.

- Vì sao cô không cản ngăn?

- Không. Tất cả là quyết định của anh ấy. Tôi đã phụ giúp anh ấy trong việc tự quyết định cuộc sống…

- Phụ giúp?

- Đúng. Em đã giúp anh ấy giải quyết khối u bằng một lưỡi dao bén.

Cô vẫn đứng nhìn dòng Chao Phraya bên dưới trước khi kéo những tấm cửa lá sắt mỏng và tắt đèn. Những tiếng rèn rẹt của lèn kéo siết lên khe cửa khiến gã đàn ông lạ mặt thoáng rùng mình.

Nhưng thanh âm ấy lại gợi trong tâm trí cô tiếng gào thét đuối lả trên gương mặt đớn đau, đôi mắt trợn trừng, mái tóc rũ rượi và tiếng lưỡi dao bén miết lên sàn nhà. Cả tiếng ậm ực thoát ra từ lồng ngực với máu tươi lai láng. Cô vẫn nhớ toàn thân anh nảy lên và rơi xuống, giãy giụa điên loạn; đầu tóc bết lại như những đám rong khô, miệng chà xát vào nền nhà và hai tay bấu vào khoảng không. 

Bầu trời sụp tối.

Bên ngoài, những cơn giông rền rĩ, bầu trời bưng kín không bật nổi một giọt mưa. 

Đường phố nóng hực hơi động cơ. Những đám mây nặng chùng thấp càng làm cho thời khắc cuối ngày thêm bí bức.

Các phe đảng đối lập đang chuẩn bị cho những cuộc biểu tình.

3 Cô bước qua những con ngõ chật chội và nháo nhác hàng quán của phố đi bộ.

Mùi hương hoa quyện nhang trầm từ những bệ thờ Phật chật chội ở những góc phố bội thực và ngột ngạt bởi những lời nguyện cầu.

Cô đi tìm con người đó, trong trống rỗng và không chút hy vọng. Đi như là phải đi.

Trong cô, cái khuôn mặt gầy, khổ hạnh, ánh mắt sụp đổ thất vọng đang dần dần phai nhạt. Cô đang cố giành lấy những mảy may sót lại của những chi tiết đó trong trí nhớ. Đôi chân mày cao và rậm như hai mảng đậm dán lên đó đôi gọng kính tròn đồi mồi làm cho những nét thanh tú khổ hạnh trở nên thâm trầm và xưa vắng. Nụ cười sáng. Và  giọng nói trầm ấm phát ra một thứ tiếng Anh mất chuẩn.

Câu chuyện vội vàng trên chuyến tàu điện chiều mưa hôm trước chỉ cung cấp cho cô một dữ liệu duy nhất về anh: một người Việt Nam, sống lêu bêu như một đám rêu trôi, không căn cước và quê xứ.

Và hôm nay, con người ấy đã cúi xuống sát cô, hơi thở phủ vây cô, hơi nóng từ những xung động ban đầu đủ sức phá vỡ những tảng băng dày đông cứng trong cô suốt hai năm dằng dặc.

Cô vẫn ở tư thế ngồi, tay đặt lên những chồng giấy ngổn ngang. Vẻ mặt nghiêm nghị lãnh cảm bỗng bị phá tan bởi bàn tay cuống quýt và táo bạo. Sức quyến rũ đến từ những hành động, trong khi cô lại nghĩ phải đến từ lời nói. Trái tim cô bị đánh gục tức thời, không kịp phản ứng. Cô ở vào một tư thế không hẳn tự nguyện đón chờ cũng không hẳn bị cưỡng bức.

Cô choáng váng trong vòng tay ấm áp từ phía sau và hơi nóng từ đôi gọng kính đồi mồi tì lên bờ vai run rẩy. Và bây giờ, thành trì cuối cùng sẽ sụp đổ. Cô đã buông mình vào trong mê lú của một nụ hôn và sau đó là cơn bùng phát dại cuồng của xung năng thể xác. Cô nhắm mắt. Hơi ấm choàng xuống toàn thân. Cô nghe vị ngọt, hương thơm của sô-cô-la trên môi. Cô mở rộng vòng tay đón nhận những ve vuốt cuồng nhiệt. Và môi cô ngậm chặt làn môi kẻ lạ. Từ trong vùng tối, khi hai bàn tay bắt đầu vò nắn lên vai, lưng, bụng, eo…, một đầu lưỡi nóng bỏng trườn vào miệng cô, phong kín vòm họng cô. Cô trợn mắt. Mồ hôi túa ra nồng nã. Hốc miệng chật cứng, mọi lời phản kháng đã bị khóa cứng. Hai tay cô nắm lấy vai người tình và đẩy mạnh ra, dù chân cô đã mở toang như đôi cánh cửa hớ hênh trước mắt một tên trộm giàu kinh nghiệm.

Cô vẫn giữ chặt vai người tình và kháng cự quyết liệt. Mùi mồ hôi tỏa mặn căn phòng. Mùi tóc. Mùi máu của cái đám rong ký ức trồi lên trong cô. Gương mặt đau đớn của chồng cô, với vòm miệng chật cứng bởi sự quằn quại của lưỡi. Tiếng thét bật lên từ vòm ngực. Cô giãy đạp cương quyết. Hắn, trong vai tên trộm, trong tư cách người tình bị đá bật tung vào góc phòng, quờ quạng tìm chiếc kính đồi mồi bị gãy làm đôi trên sàn.

- Em đã nhìn chồng mình tự cắt đứt lưỡi?

- Đúng vậy. Và em không thể làm gì khác hơn là giúp anh ấy trong quyết định cuối cùng.

- Anh sẽ đợi cho ký ức chìm xuống…

- Không. Em không chắc. Mỗi buổi chiều từ cửa sổ này nhìn xuống dòng sông rồi từ công ty trở về nhà, đâu đâu em cũng thấy gương mặt của anh ấy. Anh ấy ở trong mọi mặt người, mọi giọng nói, mọi hình hài đàn ông trên mặt đất này. Như một đám rong không thể chìm xuống.

4 Trận Muay(1)   cuối cùng đã quật ngã anh. Nhưng với cô lại là một cơ duyên.

Cô thấy người đàn ông thất bại bị khiêng đi qua đám người. Anh ta nằm rũ rượi trong khi kẻ chiến thắng đang vung tay che một phần ánh sáng từ cái chụp đèn đang chao đảo vì những cơn mưa pháo tay và tiếng la ó rân trời.

Vào phút thứ hai của hiệp đấu thứ ba, anh có cảm giác bất ổn. Sau cú tung cước đầu tiên,  anh mất đà lao về phía góc võ đài, đối thủ đã lao đến quặp hai cánh tay lực lưỡng, kẹp chặt đầu từ hai bên thái dương. Những cơ bắp cứng bám siết và ép chặt khiến đầu anh muốn bục vỡ. Tiếp đó hắn ra hai cú giật gối vào ngực khiến anh thở dốc, không còn trụ vững. Ánh đèn trên nóc khán đài nhòe nhoẹt, run rẩy và chung chiêng vẽ nên một vệt sáng chói gắt. Đầu óc quay cuồng, anh ngã đổ. Mọi thứ tắt phụp. Miệng anh bầm tím. Một cú đấm mạnh nện vào ngực trái, chỗ trái tim đang thoi thóp khiến anh bật bung, rơi xuống sàn đấu. Một vạt máu đỏ từ hốc miệng tím tái bắn ra, bết vào những sợi dây văng màu đỏ lớn. Hình như có ai đó đã đỡ anh sau màn knock-out và lôi anh ra khỏi sàn đấu vội vàng.

Bốn người vận đồ trắng khiêng anh đi ngang cô như khiêng một cái xác sắp vào phòng khâm liệm.

Chiếc vòng mongkon(2) được một người gắn tạm bợ lên đầu anh và miếng mouthpiece(3) trên cái miệng méo xệch khuất trong đám bọt máu. Cô nghe tim mình thắt lại trước sự tàn rụi của người đàn ông xa lạ. Tiếng trống dồn, tiếng kèn oboa và tiếng reo mừng dậy lên khiến cô kiệt quệ, cố len qua rừng người để thoát ra bên ngoài, theo hướng chiếc cáng khiêng người đàn ông chiến bại.

Người đàn ông vẫn nhắm nghiền mắt. Không biết vì cơn tủi hổ hay bởi sự chua chát của cuộc chơi tàn khốc. 

Ngày hôm qua, có lúc anh từng ngập tràn trong hào quang, từng đứng ở vị trí của kẻ chiến thắng và vung lên trời những nắm đấm thách thức. Mồ hôi anh đã tỏa ra cùng mùi dầu dược thảo làm ngây ngất đám đông cuồng loạn kia, đuôi tóc anh rung lên như một con gà trống kiêu hãnh bất khuất, cơ bắp anh phô trương những đường nét sung mãn, và trên da thịt anh, mồ hôi đọng từng chuỗi sáng lóa dưới ánh đèn. Thời gian đã từng ngưng đọng, vũ trụ đã từng quay cuồng, anh đã xoay chuyển cả bầu trời và mở ra cái thế giới náo nhiệt đầy thanh âm phấn khích như một nhạc trưởng của dàn nhạc lớn đang tấu khúc vinh quang…

Nhưng bây giờ, anh đang nằm nhắm mắt. Bóng tối đang phủ vây anh. Im lặng và hiu hắt. Tủi nhục và lãng quên. Đau đớn và trống rỗng.

Dường như hai bắp tay khỏe mạnh với những cơ bắp căng cứng và man dại của đối phương vẫn đang gò siết trên đầu anh. Hắn muốn vắt anh ra thành từng nhúm tro bụi và vẩy tung lên trời để trang điểm cho hào quang của mình.

Còn anh, lúc này, ở đây, cánh cửa của cái chết đang mở toang và hấp lực phía sau cánh cửa đang níu anh dạt về phía ấy.

Người ta lo sợ khi nghĩ về cái chết nhưng sẽ vô cảm trước nó khi thực tại đã đem đến những trải nghiệm ê chề. Đến một lúc nào đó, người ta nhận ra cái chết không còn gắn với nỗi âu lo, mà trở thành cánh cửa để giải thoát khỏi khổ đau thực tại. Anh đang tiến về phía đó với bước chân chậm rãi của kẻ chiến bại muốn trốn khỏi thế giới đầy những lời lăng nhục. Anh nhích dần, nhích dần, cố dứt bỏ từng mẩu ký ức về cuộc sống để chọn cuộc ra đi thanh thản nhất, không hân hoan cũng chẳng muộn phiền.

Tiếng kèn oboa vẫn cất lên, vừa như một tụng ca vừa như một khúc ca bi thiết, não nùng, theo những tiếng thở dài của các linh hồn phiêu dạt.

Khi trở dậy ở một kiếp sống khác, mình sẽ đi về đâu? Sẽ quay mặt về phía mặt trăng lên và trở về miền quê trong tâm thức của Ram Muay hay quay lại nơi những vị thần đang chờ đợi trong nghi thức Wai Khru(4) ?

Người đàn bà len qua đám đông hỗn loạn.

Họ vẫn chưa thấy nhau. Họ vẫn bị ngăn cách giữa những hàng rào điên đảo.

Và lúc này trên đường phố, những cuộc biểu tình của phe áo đỏ bắt đầu diễn ra.

5 Anh lưu trú ở một khách sạn rẻ tiền khu Walking street của Pattaya với một cô gái Nga tìm được từ hộp đêm Diamond, tóc vàng, ngực mở rộng tròn chắc, eo thon và rắn, mông có nốt ruồi và hai đùi dài thăm thẳm.

Những gì xảy ra trong đêm đó, trong căn phòng sặc nồng mùi nước hoa Channel 5 xuất xứ Thẩm Quyến sặc nồng đến buồn nôn. Mùi xa hoa phù phiếm ấy càng giúp anh nhận ra một Pattaya tạm bợ, rẻ rúng và vội vã, nơi cung ứng sự cuồng nhiệt trắng trợn, có thể san phẳng mọi ham muốn bằng cách sẵn sàng đáp ứng trên cả thỏa mãn.

Sau khi chốt cửa, cô gái không nói một từ tiếng Anh hay tiếng Nga nào, chỉ nở một nụ cười rộng và cởi tất cả mọi thứ trên mình. Anh đi vào một bài thực hành tình dục đầy sốt ruột với những thủ thuật và bí quyết mà cô ta là người hướng đạo. Anh chỉ ngoan ngoãn thi hành như một kẻ tôi tớ trong trò chơi mê lú này.

Anh được làm sạch bằng mồ hôi ướp nước hoa của cô.

Sự thỏa mãn phát ngấy. Cô lăn ra và thiếp đi sau một lúc gào thét khản giọng. Cô hiểu quá rõ rằng gào thét chỉ là một trong những chiêu thức nằm ngoài xúc cảm, vì cái gọi là xúc cảm với những cô gái như cô ở Pattaya này là một sự xa xỉ quá mức.

Và anh đã đốt hết hai gói thuốc trong bóng đêm nằm chờ sáng. Đó là một đêm thật dài.

- Bao giờ anh trở lại Bangkok?

- Chiều mai.

- Rồi anh sẽ làm gì trong khoảng thời gian còn lại?

- Tôi sẽ xem lịch ở quầy tiếp tân và chọn những điểm đến tiếp theo.

- Hy vọng anh hài lòng về những gì đêm nay. Tôi thấy mọi thằng đàn ông khi xong việc đều lăn ra ngủ. Trừ anh.

- Tôi hài lòng. Nhưng việc tôi mất ngủ chẳng hề liên quan đến cô.

- Tôi cũng hy vọng là vậy. Khi nào cần, hãy đến Diamond Club tìm tôi.

Cô gái kéo cửa và bước ra với làn váy trễ nải phô cặp đùi dài trắng nõn đầy những lông măng. Mùi nước hoa giả hàng hiệu khiến anh có cảm giác ngấy ngấy ở cổ. Anh mở toang cửa nhưng mọi chuyện không khá hơn. Anh gọi tiếp tân và yêu cầu được chuyển phòng.

Anh ngâm mình trong bồn tắm nước nóng ở căn phòng mới suốt một giờ đồng hồ.

Và bật ti vi.

Hút thuốc.

Đêm qua có vụ đánh bom ở khu thương mại Ratchaprasong. Người ta nói rằng, còn lâu tình hình chính trị mới trở lại bình thường.

Lần cuối cùng anh gọi điện cho cô gái Nga ở khu đèn đỏ, chỉ để hỏi rằng, vì sao cô lại chọn nơi đây làm điểm dừng chân, và cô sẽ còn ở đây bao lâu? Trong tiếng nhạc náo loạn, giọng cô gái gào lên bằng thứ tiếng Anh kiểu Nga đã khướt rượu: “Vấn đề là anh có chọn em đêm mai hay không? Anh có… chọn… em… không?”…

6Lần theo địa chỉ trong túi áo, Atthakor đến gặp cô gái Nga để hỏi vì sao chính cô ta lại là người đã được ghi lại địa chỉ, và thực ra cô và chồng tôi có mối liên hệ nào, có nợ nần gì nhau không…

- Ghen tuông ư? Mọi đàn ông đến với tôi đều xác nhận rằng vợ họ không ghen và họ rất thoải mái khi tìm đến chia sẻ khoái cảm trên giường với tôi - cô gái Nga nói, giọng mỉa mai, bất cần.

- Không - Atthakor cười - chồng tôi đã chết lâu rồi, nhưng mảnh giấy này vẫn nằm trong túi áo anh ấy, ghi một địa chỉ lạ khiến tôi nghi ngờ có một món nợ hay một vướng mắc nào đó với anh ấy. Tôi chỉ đến để hỏi rằng anh ấy có nợ nần gì với cô không?

- Tôi làm sao nhớ hết được. Mà chắc là không nợ nần gì! - cô gái Nga nói rồi cười phá lên, mái tóc vàng rung trong ánh đèn chói gắt, như một đám lửa bồng bềnh.

- Cô thử nhớ xem, chồng tôi là người có một cái lưỡi lớn… À không, anh ấy bị ung thư lưỡi, có thể anh ấy đã gặp cô trước thời gian khối u di căn…

Cô gái phá lên cười:

- Chị nhầm rồi. Tôi đâu phải là bác sĩ.

- Tôi biết chị từng mơ làm bác sĩ mà. Tôi đã lên trang web của Diamond Club và thấy  hình ảnh, lý lịch của chị. Tôi đã biết ước mơ của chị là được trở về Nga và làm một bác sĩ…

- Ước mơ làm bác sĩ chỉ là chuyện bịa đặt mà bọn quản trị web tự điền vào. Tôi chẳng có ước mơ nào cả. Tôi thích đến và sống ở đây. Tôi biết đàn ông đã tìm đến mình thông qua những dòng tự bạch rất xạo ấy không bằng số người tìm đến tôi vì nghe rằng tôi là một cô gái có kinh nghiệm trên giường. Hàng ngàn người đã đến rồi đi, làm sao tôi có thể nhớ chồng chị là ai, đến với tôi lúc nào.

- Vậy tôi sẽ trả lại cho chị mảnh giấy. Nó được viết bằng nét chữ chồng tôi. Nó được xếp nhiều nếp và kẹp trong một cuốn sách.

- Một cuốn sách? - cô gái Nga cười ngặt nghẽo - Tôi chẳng thể hình dung vì sao tên tôi lại được kẹp vào những trang sách. Trong đời, tôi chưa gặp người đàn ông nào đi chơi gái mà lại mang theo sách. Nhưng nếu thật chồng chị đã đọc sách trong đêm ngủ với tôi, thì chị tìm tôi để giải quyết vấn đề gì?

- Tôi nhắc lại lần nữa, tôi không đến gặp cô vì ghen tuông. Tôi chỉ muốn biết những bí mật bên trong mảnh giấy, và tìm đến nhờ cô giúp đỡ. Anh ấy bệnh đã hai năm nay. Và sau những chuyến đi Pattaya về, anh ấy thường phải nghỉ vài ngày để dưỡng sức, vì khối u trong lưỡi lên cơn đau nhức. Anh ấy là người chồng chung thủy. Tôi chỉ muốn trả lại mảnh giấy, trả hết những mắc mứu nếu có, như một món nợ. Tôi muốn anh ấy thực sự siêu thoát, không còn cuộc hẹn hò nào trên cõi đời này, không một vướng mắc nào ở cuộc sống này, với bất cứ ai, kể cả tôi… - Cô bước tới với đôi mắt khổ hạnh buồn bã của người đàn bà góa bụa, đặt vào tay cô gái điếm mảnh giấy nhàu nhĩ được gấp tư - Đây là tên cô và địa chỉ hộp đêm. Nó thuộc về cô. Tôi muốn linh hồn anh ấy sạch trong như một giọt mưa và bay về trời.

Cô gái lại phá lên cười, lách người qua đám đàn ông, một tay cầm mảnh giấy đưa lên trời, tay kia bám hờ hững vào chiếc cột và bắt đầu ẻo lả theo điệu nhạc. Cơ thể cô uốn éo bóng nhẫy trước ánh mắt hau háu của đám khách trung niên. Mái tóc vàng, đám cháy ấy đang leo lên, làm sốt cả không gian chật chội của quầy bar.

Những lời lẽ đốp chát bất cần của cô gái còn âm vang trong trí não Atthakor trên chuyến xe trở về Bangkok trong cơn mưa chiều nhiệt đới. 

Mưa trút khỏi chị nỗi ám ảnh và nhấn chìm đám rêu ký ức đau đớn về người chồng yểu mệnh. Mưa đang rửa sạch và làm tươi mới cảm xúc của người đàn bà đương tuổi hồi xuân.

Chị đã nhẹ lòng hơn. Chị đã gỡ giúp anh một mối dây huyễn hoặc nào đó để quên đi trần gian. Bây giờ, anh lìa khỏi chị với đôi cánh nhẹ bồng không vướng bận. Anh bốc lên vùng trời cao vần vũ mây cùng những hạt nước trong vắt bay lang thang tìm một kiếp sống khác.

Bây giờ, những nhánh rong đau đớn ám ảnh chị đã lặn xuống đáy tối của thời gian. Tâm hồn chị phơi mở nhẹ nhàng, bay phiêu diêu cùng những hạt mưa trong veo giữa không gian chiều muộn.

Chị đã có thể ngủ ngon, để mặc chuyến xe cứ lao vào màn mưa xối xả điên loạn để vạch một đường về.

7Người phụ nữ Thái ngồi cạnh anh có cái nhìn hoang vu như vực thẳm.

Mùi nước hoa dược thảo quyện với mùi mồ hôi kín đáo tỏa ra từ đám tóc tơ sau gáy chị làm anh bị cuốn hút. Hai ánh nhìn gặp nhau vào lúc tảng mây đen bắt đầu phủ kín vòm trời. Nỗi hoang vu mở ra vô tận trong anh.

Ánh mắt đau đáu khuyến dụ khiến anh mê đắm, không thể cưỡng nổi sự cuốn hút. Và anh đã lại gần, bắt chuyện với hy vọng quãng đường sẽ ngắn lại. Tôi thấy chị quen lắm, có vẻ như đã gặp ở đâu đó? Cám ơn anh - người phụ nữ e ngại trước đôi mắt lạ đang nhìn mình đắm đuối - Tôi vừa đến Pattaya đêm qua và trở về Bangkok. Vậy có thể chúng ta đã gặp nhau ở khu Walking Street? Tôi không chắc - người phụ nữ đáp.

Tuy nhiên, anh vẫn nấn ná nối dài câu chuyện. Toa xe điện chỉ còn vài ba người thưa thớt, lạnh lẽo. Và câu chuyện giữa họ trở nên rời rạc. Nhưng giữa lúc họ không tìm thấy điểm chung nào để có thể tiếp tục thì tình cờ anh lại nhắc đến cô gái Nga. Tôi đã gặp nhiều phụ nữ Nga ở khu đèn đỏ. Và đêm qua, tôi đã có một cô gái Nga tóc vàng. Nhưng tôi không hiểu lý do gì khiến cô ta chọn Pattaya để ở lại, chọn một hộp đêm Pattaya để sống… Vì sao anh lại quan tâm đến những điều đó? Người đàn ông nhìn ra vạt nước đang tuôn thành những vệt ngoằn ngoèo trên kính xe, nói như nói một mình: Có lẽ cũng như bao nhiêu đàn ông khác từng qua đêm với cô ấy, tôi muốn khỏa lấp nỗi trống vắng bằng một ý nghĩ. Tôi muốn những gì xảy ra đêm qua không là một cuộc bán chác sòng phẳng. Có thể tôi tìm cách lưu giữ một điều gì đó để chống lại một mặc cảm hay một cảm giác phù du… Đây là lần đầu anh ngủ với một cô gái ở một đất nước khác? Không. Tôi đã đến Pattaya và ngủ với một cô gái Trung Quốc năm năm trước. Và anh cũng băn khoăn với câu hỏi đó? Không, tôi chỉ băn khoăn không biết cô ta đã gào thét những âm thanh điên loạn gì khi ở trên giường. Đó là một cô gái dễ bị kích động. Cô ta dùng tiếng Hoa. Tôi không hiểu được nhưng tôi đoán rằng, cô ta chửi rủa mình hoặc chửi rủa chính cô ta…. Vì sao anh lại có suy nghĩ quái gở đó? Vì đó là một đêm thảm hại với tôi. Cả tôi và cô ấy đều mất kiểm soát vì chúng tôi dùng rượu khá nhiều! Anh đã có vợ ở quê nhà chứ? Không. Cô ấy đã chết trong một tai nạn giao thông. Và tôi đánh mất xúc cảm nhục thể từ năm năm nay. Cô ấy đã mang niềm hoan lạc của tôi ra đi… Vậy anh tìm đến những cô gái ở Pattaya làm gì? Tôi muốn mua một liệu pháp tình ái để phục hồi chiếc chìa mở cánh cửa cảm xúc. Càng ngày tôi càng sợ sự trống vắng bên trong. Tôi chỉ còn là một cỗ máy bệ rạc. Người đàn ông lạ gục đầu khóc. Chị cúi xuống, lúng túng và ái ngại vì câu chuyện đã cứa vào vết thương của người đàn ông ấy.

8Bangkok chìm trong mưa.

Từ cửa sổ khách sạn Prince, anh nhìn thành phố khuya mịt mù. Những dãy đèn điện nhòe nhoẹt thứ ánh sáng vàng võ. Và bức tượng Phật lớn bằng vàng ở ngôi chùa gần hoàng cung hực lên khối hào quang uể oải dưới mưa đêm. Khúc quanh của dòng Chao Phraya chìm xuống trong gam màu hun hút của đêm. Bangkok lộng lẫy và xa hoa tưởng như bị xóa trắng bởi cơn mưa thác đổ cuối hạ.

Anh đặt name card lên bàn và dõi mắt nhìn ra khung cửa nhòe nhoẹt. Thành phố là những ô cửa xếp chồng bên ngoài. Sự sống hiển hiện trên những ánh đèn mờ ảo. Cô đang ở đâu trong trùng trùng những ô cửa đó?

Chính phủ đang kêu gọi đám đông bạo loạn phe áo đỏ giải tán. Tiếng loa inh ỏi các góc phố. Trong mưa, đường phố vẫn hực lên một hơi nóng âm ỉ. Sự lo ngại gia tăng từ những ga xe điện, những tiệm ăn uống và siêu thị lớn của trung tâm…

Nhưng anh không cảm nhận được gì. Không có nỗi lo nào ngự trị trong anh. Giấc ngủ đến với anh rất nhanh.

Với thành phố này, anh là kẻ xa lạ, một kẻ chỉ đến để mà đi.

9Người đàn ông gối tay lên đùi tình nhân và khó nhọc cựa mình, đổi thế nằm tránh cho vết bầm trên ngực không bị đau. Giọng anh mệt mỏi:

- Có rất nhiều gái điếm gốc Nga chọn Pattaya. Có thể họ muốn trải nghiệm một đời sống khác. Khi nào chán họ sẽ tiếp tục đến khu đèn đỏ Hồng Kông, Singapore hay Tokyo…

- Vì sao anh biết chuyện đó?

- Tôi đã đi hết các sàn đấu Muay Thai ở Walking street. Tôi đã nếm mùi chiến thắng  lẫn thất bại trong vòng tay của các cô gái ở Pattaya. Tôi đã từng nghĩ rằng, Pattaya là chốn để người ta có thể vứt bỏ mọi rào cản, đập phá mọi tường thành để buông xả thực sự…

- Và hiện tại thuộc về những thượng đế đàn ông?

- Thuộc về tất cả mọi người. Tất cả đều được thỏa mãn khi đến đây. Pattaya đánh lừa cảm giác của tất cả. Chẳng có gì neo lại ở đây, kể cả cái chết.

Người đàn ông tỉnh lại, trò chuyện vài câu thì lại ngủ thiếp đi trên đùi chị. Anh cảm nhận  có một thứ ánh sáng tâm hồn từ người đàn bà góa bụa mỏi mệt kia đang tỏa rạng trên da thịt mình, xoa dịu những vết đau và những tủi nhục trong mình. Đó là thứ ánh sáng kéo anh lùi xa khỏi vùng hào quang phù phiếm để chìm vào một giấc ngủ trong veo như trẻ thơ.

Còn chị, chị đã trở lại Pattaya để hy vọng tìm người đàn ông Việt Nam gặp trên chuyến xe. Chị nghĩ rằng, có thể trong đêm giới nghiêm, anh ta sẽ quay lại Pattaya tìm cô gái Nga. Chị muốn được nghe người đàn ông có đôi mắt lạc loài ấy kể thêm chuyện về người vợ gặp nạn ở quê nhà, muốn chia sẻ cảm giác trống vắng, sự biến mất của cảm xúc tình dục mà hai năm qua, chị đã trải nghiệm. Chị muốn cùng anh kiếm tìm chiếc chìa khóa đã chìm sâu dưới những đám rong ẩn mặt. Chị ân hận vì sự chậm trễ của mình đã để vuột mất anh. Chị dằn vặt với ý nghĩ, lẽ ra mình phải cúi xuống khi người đàn ông đó gục đầu sau câu chuyện buồn. Lẽ ra mình phải lặn xuống đáy để hiểu con người đó và được sẻ chia. Nhưng, chị đã thản nhiên nhìn anh liêu xiêu lao ra ngoài mưa và mất hút ở góc đường ngoại ô Bangkok.

Atthakor lại tìm đến hộp đêm của cô gái Nga, kiếm tìm người đàn ông lưu lạc trong vô vọng.

Tôi thích đàn ông Mỹ, và tôi chưa từng ngủ với bất kỳ người Việt Nam nào! Cô gái Nga nói và cặp tay bước theo người đàn ông già có bộ râu trắng che kín cả nụ cười.

Người đàn ông dễ dãi vẫy tay chào chị và họ lẫn vào dòng người náo nhiệt của đường phố giờ cao điểm.

Chị bước lảo đảo về phía sàn đấu…

Chị rẽ đám đông chạy ra sau sàn đấu khi trận đấu vừa dứt. Và chị bị ánh mắt của người đàn ông bại trận trong trận Muay Thai kia níu chân. Chị ngồi lại bên cái cơ thể bầm dập đầy chiến tích kia, như một định mệnh.

Chuyến xe buýt cuối cùng về Bangkok trong đêm đó đã bị hủy. Bangkok trở thành điểm nóng của những đụng độ cao điểm. Nhưng khu Walking Street ở Pattaya vẫn huyên náo.

Chị vùi tóc mình lên vòm ngực trần đầy vết bầm tím của người đàn ông và đã sẵn sàng để mặc Pattaya lấy mất cuộc trở về.

Truyện ngắn của Nguyễn Vĩnh Nguyên

(1) Là một môn võ thuật cổ truyền đồng thời là một môn thể thao phổ thông của Thái Lan.

(2) Các võ sĩ chuyên nghiệp của Muay Thai khi ra sân khấu thường đeo trên đầu một chiếc vòng vải mongkon là biểu tượng cho môn võ truyền thống này.

(3) Miếng đệm bảo vệ răng miệng của các võ sĩ.

(4) Trước khi vào trận đấu, hai võ sĩ Muay Thai thường quay mặt về hướng quê hương mình để lạy tạ (nghi thức này gọi là Ram Muay) sau đó thì lạy thần linh của võ đài (gọi là Wai Khru)

Bình luận

User
Gửi bình luận
Hãy là người đầu tiên đưa ra ý kiến cho bài viết này!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm