Bản tụng ca khờ dại - thơ của Lê Thiếu Nhơn

0 Thanh Niên
Chiếc lá tuổi nhỏ ngỡ ngủ yên khu vườn cổ tích
Mùa xuân bỗng gọi dậy bằng vạt nắng tha hương
Tóc mẹ màu gì đi qua hoàng hôn bịn rịn
Tôi không dám nhìn thăm thẳm gió cuối đông!
Thế giới đổi thay từng ngày, từng phút, từng giây
Điện thoại thông minh kết nối bao dang dở
Chỉ dáng mẹ ngồi còn nguyên năm tháng cũ
Tôi rong ruổi đường dài có một miền chở che!

Tôi tập sống cặm cụi như tay mẹ tần tảo
Tôi tập sống độ lượng như lòng mẹ bao dung
Tôi tập sống lương thiện như mắt mẹ trong trẻo
Tôi tập sống thơ dại như đời mẹ hồn nhiên!

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

 /// Minh họa: Văn Nguyễn

Con chuồn ớt và ông già cổ giả - Truyện ngắn của Ma Văn Kháng

Đã ngoài tám mươi, nhưng ông Ngọ lại không có được cái vóc dáng cân đối đẹp hài hòa như ca sĩ tài tử Ngọc Bảo. Co ro cúm rúm, thân hình ông chỉ còn là sự chắp nối của những lóng xương khô. Thịt mỡ tiêu hao cả, chân tay ông chỉ một lớp da bọc, riêng đầu gối và mắt cá chân thì đều đã hóa sừng.
 /// Minh họa: Văn Nguyễn

Thị xã Lạng Sơn - Thơ của Thanh Thảo

chợ họp tới khuya những ngọn đèn nho nhỏ 
những mẹt hàng nho nhỏ 
thuốc lá sợi vàng 
mộc nhĩ măng khô 
mùi vịt quay thơm lừng rượu đong bằng bát