Mẹ - thơ của Nguyễn Hữu Phú

0 Thanh Niên
đảo xa mưa bay lất phất
ánh chiều vàng vọt biển khơi
chân trời xa xăm hun hút
mênh mông sóng biển dâng trào
 /// Minh họa: Tuấn Anh - Minh họa: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh
bao đêm con mơ về mẹ
vòng tay ủ ấm giấc tròn
bàn chân lấm lem bùn đất
lưng còng khuya sớm đồng bưng

con nhớ ngày trên bến cảng
mẹ mặc chiếc áo nâu sờn
tiễn con mẹ tặng áo mới
nồng nàn thơm vị mồ hôi

xa quê con mới hiểu hết
những điều mẹ đã dặn dò
dù lớn nhưng đối với mẹ
vẫn là đứa trẻ lên ba

đảo xa con luôn cầu nguyện
mưa rơi tránh chỗ mẹ nằm
gió lùa đừng thốc áo mẹ
nắng mai quanh khắp vườn sân.

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

 /// Minh họa: Văn Nguyễn

Dải đất không có cơn mưa ngâu - Thơ của Song May

Và mẹ…
Gió hắt hủi đám mây đơn độc bay về xứ khác
Phận mẹ tôi làm dâu mục nát như mảnh vải cũ ngâm quên trong nước phèn
Chua ngoắt chua ngoèm
Chạm vào đâu chỉ bục dần đến đấy
Bầu trời giận lẫy
 /// Minh họa: Văn Nguyễn

Một đêm rã rời - Truyện ngắn của Hồ Huy Sơn

Dễ cũng hơn mười một giờ. Đà Lạt về khuya càng lạnh. Anh bước ra khỏi phòng trà, lòng đầy khoan khoái. Taxi đỗ sẵn ngay bên cạnh, anh mở cửa rồi lên xe, nói địa chỉ nơi mình cần đến.
 /// Minh họa: Văn Nguyễn

Trai trẻ - Truyện ngắn của Nguyễn Hoàng Vũ

1. Năm hai sáu tuổi, anh chia tay bạn gái bảy năm. 
Bọn anh học chung trường đại học, khác khoa, học gần hết năm nhất mới nhận ra đồng hương, thế là quấn lấy nhau không rời ra nữa.