Thành phố ngàn xưa - Thơ của Nguyễn Việt Chiến

0 Thanh Niên
Thành phố tháng năm này tôi sống
Đã đổi thay thật nhiều
Như dần mất bóng dáng xưa Hà Nội
Phố cổ-mặt hồ-lãng đãng-trăng sương
 /// Minh họa: Văn Nguyễn - Minh họa: Văn Nguyễn
Minh họa: Văn Nguyễn
Tôi đi qua những nẻo vui buồn
Những cái tên gắn vào dĩ vãng
Qua tháng năm biến động
Qua một thời lửa đạn dễ ai quên
Mặt đường xưa chuyến tàu cuối trong đêm
Tiếng chuông đập trên ngực mình thành phố
Đường ray điện và làng hoa ngày đó
Cái không còn, cái dỡ bỏ chiều qua
Những người đi xa, những người trở lại
Trong ký ức mình Hà Nội
Một Tháp Rùa, một gác cổ Khuê Văn
Những tấm bia tiến sĩ mấy trăm năm
Mưa mòn đá, lá mòn chiều hắt rụng
Những ngõ phố quanh co
Những đền chùa, miếu phủ
Những ban mai không nhớ hết mặt người
Thành phố ngàn năm trầm tưởng xa xôi
Một thế giới trong không nhiều thế giới
Ngày em hát chiều thu xa Hà Nội
Những người trai chinh chiến chẳng thấy về
Đất Tổ quốc bạc sơn như áo mẹ
Lạnh bên này nhưng ấm phía bên kia
Những cánh rừng cuối thu ngủ dưới mưa phùn
Bạn bè tôi những người nằm trong đất
Chất phác như bùn hồn nhiên như cỏ
Buồn đau không còn thở than
Họ nằm lại những người còn rất trẻ
Anh tự hỏi: tóc em xanh là thế
Một lớp người không biết có chiến tranh
Không phải sống giữa đau thương tàn phế
Sẽ nghĩ gì khi họ đọc thơ anh
Thành phố tháng năm này tôi sống
Đã khác xưa thật nhiều
Đường mới mở miên man toàn biệt thự
Đường không cây, mây lẫn khói xăng chiều
Lũ trẻ nhỏ thích chơi trò điện tử
Em váy dài váy ngắn phía thương yêu
Nhưng trong ta vẫn một thoáng trăng chiều
Những nẻo phố mùa thu sạch sẽ
Trên những lá vàng xưa có một bầy chim sẻ
Tuổi thơ ta đang thấp thoáng bay về
Thành phố ngàn xưa sương khói cổ thi
Thành phố tháng năm này tôi sống

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Vốn hoạt động trong lĩnh vực văn hóa, biên kịch Tường Loan (Kẹo Đắng) đã có những cái nhìn, những cảm nhận rất riêng của mình về thiên chức làm mẹ /// Ảnh: CTV>

Nhà biên kịch Tường Loan với tự truyện dành cho con

Với Oscar con đường thảm đỏ của mẹ, nữ biên kịch của Ảo vọng, Hận thù hóa giải, Cỏ dại, Con đường hoàn lương... cho thấy những cảm nhận rất riêng về thiên chức làm mẹ, đặc biệt là khi con trai đầu lòng ra đời.
 /// Minh họa: Văn Nguyễn>

'Facebook.com và...'

Một khoảnh khắc nào đó, một thời điểm nào đó có hai số phận người bỗng dưng đi chéo qua nhau. Có thể là hệ quả từ trò bông đùa của ông Tơ bà Nguyệt. Cũng có thể họ bị điện xẹt, bị sét đánh.
Hot rock - Thơ của Nguyễn Trọng Hoàn>

Hot rock - Thơ của Nguyễn Trọng Hoàn

Bừng bừng nham thạch trào tuôn sục sôi trong lồng ngực
Những đứt gãy kiến tạo địa tầng thầm lạnh kỷ cô đơn
Nhí nhảnh nõn nà dậy thì ghì chặt
Vui buồn ấm lạnh thật nguồn cơn