Đất lành chim đậu

Lê Liên

Lê Liên

Q.Gò Vấp, TP.HCM

19 Thanh Niên Online
Sài Gòn là mảnh đất lành nên chim đua nhau về đậu. Tôi nhớ ngày xưa, cách đây hơn hai mươi năm, vùng đất này thưa người lắm. Nhất là khu vực Gò Vấp, nơi tôi sinh sống, toàn ruộng rau.
 
Giữa bốn bề xe cộ, tiếng còi inh ỏi, khói bụi, kẹt xe lại có hẳn một nơi dừng chân yên bình, torng lành đến lạ... /// Ảnh: Ngọc Dương Giữa bốn bề xe cộ, tiếng còi inh ỏi, khói bụi, kẹt xe lại có hẳn một nơi dừng chân yên bình, torng lành đến lạ... - Ảnh: Ngọc Dương
Giữa bốn bề xe cộ, tiếng còi inh ỏi, khói bụi, kẹt xe lại có hẳn một nơi dừng chân yên bình, torng lành đến lạ...
Ảnh: Ngọc Dương
Đêm đến không dám ra khỏi nhà, chỉ sợ té xuống ao bởi đường đất sình lầy. Nhưng cha mẹ tôi lại lụi cụi, toàn mò đêm thức hôm, bởi cái nghề trồng rau, bán rau đâu thể chờ hửng mặt trời? Bao nhiêu người, từ Bắc, từ Trung đổ vào, ai nấy cũng đều giỏi giang và chăm chỉ, nếu không cạnh tranh khốc liệt thì chẳng thể nào cha mẹ tôi nuôi đủ sáu miệng người, lại còn đang tuổi ăn tuổi học nữa chứ.
Đất lành chim đậu - ảnh 1

Một góc khu băng đăng trong Đầm Sen

Ảnh: Lê Liên

Và cứ thế, thời gian trôi đi chóng vánh, tôi lớn dần theo năm tháng. Khi tôi đỗ đại học, đi về quận 5 ngày mấy bận; cha mẹ tôi vẫn còn oằn gánh nặng với đàn em, vẫn đầu tắt mặt tối với mớ rau mớ cỏ, quanh quẩn nơi ruộng sâu, xó chợ. Năm đó, khi tôi đã đi làm được hai năm thì cha đổ bệnh. Nhà tôi cầu cứu muôn phương, đi hết các bệnh viện lớn trong thành phố mà vẫn không tìm ra nguyên căn. Có lần từ bệnh viện Phạm Ngọc Thạch trở về nhà, khi đi qua đường Nguyễn Thị Minh Khai, cha tôi nhìn một tòa bệnh viện đồ sộ và hỏi:
- Đó là bệnh viện gì mà khang trang vậy con?
- Dạ, bệnh viện Từ Dũ ạ.
- Bệnh viện lớn nào cũng đi rồi, thôi còn bệnh viện này chưa đi, vào kiểm tra nốt luôn cho an tâm.
Nghe cha bảo thế, tôi bật cười quên bẵng cả nỗi lo lắng đang đè nặng trong lòng. Tôi nói với cha bệnh viện này chỉ dành cho "bà đẻ" thôi.
Vậy đó, cha mẹ tôi đã ở Sài Gòn ngót nghét ba chục năm mà vẫn chưa biết chốn nào ngoài chu vi vài chục ki-lô-mét của quận Gò Vấp. Bởi một ngày không bươn chải kiếm cơm thì sẽ không trụ nổi trên mảnh đất này. Cho nên, thời gian để nghỉ ngơi, du ngoạn thăm thú Sài Gòn là điều khá hiếm hoi.
Đất lành chim đậu - ảnh 2

Ký ức cả gia đình vui chơi một bữa thỏa thích ở Đầm Sen vẫn còn vẹn nguyên trong lòng gia đình chúng tôi

Ảnh: Lê Liên

Trong một chương trình thời sự cách đây khá lâu có nhắc đến vẻ đẹp của Đầm Sen. Kỳ lạ là, cả cha mẹ và tôi đều ồ lên ngạc nhiên vì cả nhà tôi chưa đến nơi này lần nào. Có thể nói nếu không biết đến Đầm Sen nghĩa là bạn chưa đặt chân đến Sài Gòn. Nhưng chúng tôi sống ở mảnh đất nơi đây đã nửa đời người rồi! Vậy mà… Dù thế, cha mẹ tôi vì công việc cứ lần lữa hẹn hoài chuyện đi chơi. Rồi cách đây hai năm, Đầm Sen tặng giáo viên vé vào cổng miễn phí nhân ngày 20/11; tôi xin cha mẹ nghỉ một ngày làm việc để tham quan nơi vui chơi nằm ngay giữa Sài Gòn hoa lệ. Nếu không đến nơi này một lần, chắc sẽ có nhiều hối tiếc về sau.
Cha mẹ tôi chần chừ nhìn mấy tấm vé miễn phí sắp hết hạn rồi cũng gật đầu đồng ý. Sài Gòn đất chật mà cũng thiệt tình! Giữa bốn bề xe cộ, tiếng còi inh ỏi, khói bụi, kẹt xe lại có hẳn một nơi dừng chân chẳng khác nào chốn bồng lai tiên cảnh. Không khí yên bình, trong lành đến độ khiến cha mẹ tôi cứ ao ước "ở gần gần chút để ngày nào cũng qua chơi". Cha tôi mê tít mấy tiểu cảnh đàn ngựa trắng, những chú công, hòn non bộ. Còn mẹ thì cứ mắt chữ A, miệng chữ O trước vườn thú, nhà hàng Thủy Tạ. Tôi lẻn đi chơi băng đăng vì mê khí lạnh của trời Tây mà chưa có điều kiện đi lần nào!
Đã hai năm trôi qua, ký ức cả gia đình vui chơi một bữa thỏa thích ở Đầm Sen vẫn còn vẹn nguyên trong lòng gia đình chúng tôi. Giữa Sài Gòn xô bồ, có một chốn để nghỉ ngơi, để cùng cười, để cùng ngồi hàn huyên dưới những tán cây rậm rịt, quên đi ngày tháng mệt nhoài thật đáng trân quí biết bao. Vậy nên, Sài Gòn tuy chật nhưng chim muôn phương vẫn cứ bay về là bởi mảnh đất này luôn có những nơi dung chứa được tất cả chúng ta.
 
Đất lành chim đậu - ảnh 3

Bình luận 19

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Pdthuat

Pdthuat

Sài gòn mảnh đất đáng sống
Ly Ly

Ly Ly

Vào SG sống thôi!
Nguyễn Thị Minh

Nguyễn Thị Minh

Bài viết rất hay,khá thực tế
Nguyễn Thị Minh

Nguyễn Thị Minh

Bài viết rất hay,rất thực tế
Hay và ý nghĩa

Hay và ý nghĩa

Hay
Đoan đông

Đoan đông

Hay quá chi oi
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.