Sài Gòn với những nhà sách tôi yêu

Linh Chi

Linh Chi

Q.Bình Thạnh, TP.HCM

0 Thanh Niên Online
Nhắc tới Sài Gòn, người ta sẽ nghĩ ngay tới những tòa nhà chọc trời, những ngôi chợ sầm uất... Nhưng với tôi, Sài Gòn với những nhà sách hiện đại, đó mới chính là điều quen thuộc, là nơi nhen nhuốm tình yêu.
Sài Gòn với những nhà sách hiện đại từ thời sinh viên tới bây giờ, đó mới chính là điều quen thuộc /// ẢNH: Thiên Anh Sài Gòn với những nhà sách hiện đại từ thời sinh viên tới bây giờ, đó mới chính là điều quen thuộc - ẢNH: Thiên Anh
Sài Gòn với những nhà sách hiện đại từ thời sinh viên tới bây giờ, đó mới chính là điều quen thuộc
ẢNH: Thiên Anh
Quê tôi ở miền Trung xa lắc. Thời xưa, ở quê, hiếm có hiệu sách mà nếu có thì các hiệu sách cũng nhỏ lẻ, thường chỉ để bán sách giáo khoa hoặc vài ba cuốn sách tham khảo. Nhưng khi đặt chân đến Sài Gòn năm 2001, tôi thấy lạ lẫm và ấn tượng thành phố này với rất nhiều nhà sách lớn, hiện đại, bán đầy đủ đồ dùng giống như một siêu thị.
Thời sinh viên, kiếm đâu ra tiền mua sách nên chủ yếu tôi vào nhà sách là để đọc truyện Doraemon, Thần đồng đất Việt... Đặc biệt là một số cuốn sách chuyên ngành, không có tiền mua nên tôi ra đó, đứng hàng giờ để "coi cọp". Tôi nhớ, có một lần, thấy tôi đứng đọc sách mãi từ sáng đến trưa, mấy chị bán sách thấy tôi tới hoài quen mặt nên có hôm còn kêu "em tới ở góc chỗ kia có cái ghế nhỏ nhỏ của chị ngồi mà đọc đỡ mỏi chân". Thật ngại làm sao nhưng cũng thích làm sao. Đó là điều tôi ấn tượng ở các nhà sách tại Sài Gòn. Các chị bán hàng thường mặc áo dài và ăn nói thật nhỏ nhẹ. Bây giờ, hình như các nhà sách đều có khu vực riêng để khách vào đọc thoải mái, nhất là những bạn nhỏ.
Sài Gòn với những nhà sách tôi yêu - ảnh 1

Không thể phủ nhận rằng, ngoài những kiến thức được học ở trường đại học, một phần kiến thức tôi có được từ những cuốn sách tôi "coi ké" ở các nhà sách tại Sài Gòn

Ảnh: Thiên Anh

Có lần đi học nghiệp vụ sư phạm ở trường Đại Học Sư Phạm, Q.5, tôi ghé vào nhà sách Nguyễn Văn Cừ. Nhà sách này quả là rộng lớn, có bán rất nhiều sách và cả đồ dùng các thứ. Thời gian đó tôi lại tiếp tục làm quen với những hàng sách ngoại văn, sách tham khảo trong nước…
Rồi thời gian trôi mau, tôi chuyển nhà trọ xuống quận Gò Vấp và gắn bó với Nhà sách - Siêu thị Văn Lang ở chỗ Ngã năm Chuồng Chó. Đây chính là "thiên đường" cho một cô nàng nhà quê tỉnh lẻ như tôi. Cứ hễ có thời gian là tôi đạp xe đi nhà sách khi thì đọc sách, khi thì mua vài ba món đồ lặt vặt và cũng có khi tôi cùng bạn cùng phòng vào đó chỉ để "có máy lạnh cho mát". Nhà sách – Siêu thị Văn Lang thời đó có 2 tầng, một tầng làm siêu thị và một tầng là hiệu sách. Cũng lâu lắm rồi tôi chưa ghé lại nơi đây.
Sài Gòn với những nhà sách tôi yêu - ảnh 2

Tôi có thể đứng ở đó hàng giờ để đọc sách và dạo chơi, ngắm các đồ vật được bày biện hay bán ở đây

Ảnh: Thiên Anh

Không thể phủ nhận rằng, ngoài những kiến thức được học ở trường đại học, một phần kiến thức tôi có được từ những cuốn sách tôi "coi ké" ở các nhà sách tại Sài Gòn. Mỗi lần chuyển trọ, ngoài việc tìm chợ để mua thức ăn tôi còn tìm nhà sách nào gần nhất với mình để đọc sách. Tôi có thể đứng ở đó hàng giờ để đọc sách và dạo chơi, ngắm các đồ vật được bày biện hay bán ở đây.
Sau này, chắc vì cái thói quen đọc sách và sở thích đi nhà sách mà duyên nợ đưa đẩy tôi quen một anh chàng làm ở nhà sách và hiện tại đang công tác tại một kho sách ở thành phố. Nhà chồng tôi ở Bình Thạnh nên mỗi dịp thứ bảy, chủ nhật, vợ chồng tôi lại dẫn hai con đến nhà sách để tô tượng, làm tranh cát... Đối với tôi, những nhà sách ở Sài Gòn như một địa chỉ thân thuộc, là nơi mà tôi thường xuyên lui tới.
Với tôi, Sài Gòn không chỉ là những quán cafe cóc, nhà thờ Đức Bà hay Bưu điện Trung tâm thành phố mà còn là những nhà sách thân thương. Tôi yêu Sài Gòn và yêu những nhà sách mình đã đi qua.
 
Sài Gòn với những nhà sách tôi yêu - ảnh 3

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.