Vĩnh biệt anh Hoàng Hoài Sơn

16
Đầu giờ chiều 16.9. Cả tòa soạn cắm cúi ai vào việc nấy, bận bịu tất bật. Thứ hai đầu tuần nào chả vậy bởi phải cùng lúc chuẩn bị cho cả tờ báo hằng ngày lẫn tờ tuần san. Bỗng ai đó thảng thốt “anh Sơn mất rồi”. Tất cả bàng hoàng lặng ngó nhau dù biết rằng cái thông tin khủng khiếp đó sớm muộn gì cũng sẽ phát lên.

Vĩnh biệt anh Hoàng Hoài Sơn
Nhà báo Hoàng Hoài Sơn - Ảnh: Gia đình cung cấp

Tôi biết nhà báo Hoàng Hoài Sơn hơi muộn, chỉ từ khi anh đầu quân về Báo Thanh Niên. Nhưng trước đó đã đọc bài của anh khá nhiều, nhất là trên tờ Thể thao & Văn hóa. Sơn là cây bút chủ lực của tờ báo ấy, đặc biệt những bài về nghệ thuật nước ngoài. Gia nhập Thanh Niên, anh chứng tỏ sức nghề chuyên nghiệp, cầm tờ Tuần san suốt nhiều năm liền. Sau đó, lãnh đạo báo chuyển anh về chức Phó ban Văn hóa - Nghệ thuật. Đến lúc anh lâm bệnh, chỉ trừ thời gian vào bệnh viện, anh vẫn chả ngơi nghỉ bao nhiêu, vừa trực bài vở báo ngày, vừa viết bài dịch bài đều đặn cho tuần san, ngay cả khi trên giường bệnh.

Những ai có dịp gần gũi Hoàng Hoài Sơn (tuổi Canh Tý, 1960) đều ấn tượng về con người nho nhã ấy. Điềm đạm, nhỏ nhẹ, hầu như chẳng to tiếng với người khác bao giờ. Nhiều bạn bè chơi với anh, làm việc cùng anh suốt bao năm liền mà vẫn không hề biết cái người luôn cười luôn vui và cực kỳ khiêm tốn ấy có một lý lịch hoành tráng lắm. Sơn con nhà nòi văn nghệ, ba anh là cụ Giáo sư Hoàng Châu Ký, chuyên gia số 1 về nghệ thuật tuồng, từng đàm đạo về tuồng, về ông tổ tuồng Đào Tấn với cụ Hồ, với ông Phạm Văn Đồng; chị là nhà thơ nữ nổi tiếng Ý Nhi, anh là nhà văn Hoàng Trọng Dũng. Cái chất người xứ Quảng ưa văn hóa văn nghệ thấm đẫm trong Sơn nên dù học gì, làm gì anh cũng hướng vào nghệ thuật. Nhiều bạn bè chỉ biết Sơn như một phóng viên tài năng, một “sĩ quan” cần mẫn trong nghề chứ chưa biết Sơn từng du học 6 năm tại Moscow (Liên Xô) chuyên về ngành nhân văn học, có bằng thạc sĩ sử học, lưu trữ, và là một tay tiếng Nga cự phách. Sơn như con dao pha, chặt gì cũng được nhưng lại như lưỡi dao mổ lách vào được cả những chi tiết thật nhỏ, sâu kín, với sự khám phá vừa dữ dội vừa tinh tế.

Cuối tháng 12.2012, từ bệnh viện ung bướu xạ trị về, anh ghé tòa soạn chơi cùng bạn bè. Hai chúng tôi ngồi với nhau. Căn bệnh ung thư quái ác từng cướp của cơ quan tôi khá nhiều người nên khi nghe Sơn bị ung thư các bạn bè đồng nghiệp đều thương cảm, ái ngại. Trái với sự thương cảm của chúng tôi, Hoài Sơn luôn xuất hiện với gương mặt lạc quan, tươi tắn. Tôi nghĩ dường như anh cố, nhưng không phải cố cho anh mà cho chúng tôi, để động viên bạn bè. Sơn bảo “trời kêu ai nấy dạ, ông ạ. Chả có gì phải buồn, mình cứ phải cố lên thôi”.

Cách nay chưa lâu, Hoài Sơn gọi điện khoe đã tự biên soạn, xin giấy phép ra được ấn phẩm K+ Sức khỏe số đầu tiên, giãi bày kinh nghiệm trong quá trình điều trị bệnh của mình. Theo anh, ấn phẩm không phải để nêu ra những bài thuốc chữa ung thư, bởi ung thư thế giới cũng đang còn bó tay nữa là, mà để truyền cho những ai đồng bệnh, cùng hoàn cảnh như anh niềm lạc quan tươi trẻ, yêu đời, vượt lên cả nỗi đau bệnh tật. Thật tiếc, ấn phẩm số 2 mà anh đã dụng công chuẩn bị chưa kịp ra mắt thì anh đã ra đi. 

Chia buồn

Được tin nhà báo Hoàng Hoài Sơn, sinh năm 1960 tại Hà Nội, nguyên Trưởng ban Thanh Niên tuần san, Phó ban Văn hóa - Nghệ thuật Báo Thanh Niên, từ trần lúc 15 giờ 02 ngày 16.9.2013 (nhằm ngày 12.8 năm Quý Tỵ), hưởng dương 54 tuổi; Linh cữu quàn tại Nhà tang lễ TP.HCM, số 25 Lê Quý Đôn, Q.3, TP.HCM; Lễ viếng bắt đầu từ 13 giờ ngày 17.9.2013; Lễ động quan lúc 6 giờ ngày 19.9.2013 (nhằm ngày 15.8 năm Quý Tỵ), sau đó đưa đi hỏa táng tại Nghĩa trang Bình Hưng Hòa, TP.HCM.

Ban Biên tập cùng toàn thể phóng viên, biên tập viên, cán bộ công nhân viên Báo Thanh Niên xin chia buồn cùng gia quyến nhà báo Hoàng Hoài Sơn.

Thanh Niên

Nguyễn Thông

>> Vĩnh biệt nhà báo Chánh Trinh: Đam mê nghề báo như anh

Bình luận 16

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
nguyen van hiep

nguyen van hiep

Buồn quá! Đã hơn hai chục năm rồi không gặp Sơn. Lúc Sơn vào học khoa Ngữ Văn Đại học Tổng hợp (trước khi đi học lưu học sinh ở Nga), tôi và Sơn cùng đá cho đội bóng của khoa Ngữ Văn (trong đội, còn có anh chàng chân trái tài hoa Lưu Quang Định). Sơn đá rất hay, có tố chất thủ lĩnh, luôn giúp đỡ anh em trong đội. Vĩnh biệt Sơn. Đời sao có lúc quá buồn.
pham van tam

pham van tam

Xin chia buồn cùng gia quyến, báo Thanh Niên. Xin cầu nguyện cho anh an giấc ngàn thu.
Phạm Thanh Hà

Phạm Thanh Hà

Sơn làm thơ, viết báo, vẽ tranh đều hay. Tôi thích Sơn đọc thơ Ônga Becgon, Maria Xvetaeva, Pakhmutova. Thơ của Sơn cũng hay, không biết đã xuất bản chưa ? Tôi và Sơn cùng là fan của dinamo Kiev, có những buổi thức trắng đêm xem bóng đá ở ký túc xá gần metro Prazkaia. Vào TP HCM công tác tôi vân đến chơi và ngủ ở nhà Sơn để cùng xem Word Cup, ăn cơm và uống cà phê gần Tạp chí Nghề báo v v. Giờ Sơn đi rồi, buồn quá. Nhưng bạn bè anh em vẫn lưu lại nụ cười của Sơn trong quãng đời đã gặp. Nụ cười ấy giờ đang hiển hiện trên bài báo này.
Nguyễn Mạnh Hùng

Nguyễn Mạnh Hùng

Anh sơn học sau tôi 2 khóa nhưng hơn tôi vài tuổi. Những ngày tháng lưu học sinh bên Nga cùng nhau đáng nhớ! Về Hà Nội không để ý và 1 ngày biết anh làm ở báo Thanh Niên. Thế là đến thăm và anh em hay uống nước mía hè phố, mỗi khi vào SG công tác. Vậy mà biết tin anh mất. Cuộc đời đúng là vô thường. Cuộc sống quả là ngắn ngủi. lại thêm 1 thông điệp nhắc tôi phải sống tốt hơn, sống hết mình với cuộc đời như rằng hôm nay là ngày cuối cùng. Muốn hay không, trong lòng tự nhiên lặng xuống. TS Nguyễn Mạnh Hùng - Công ty sách Thái Hà
Chlanbnhdinh

Chlanbnhdinh

Xin cha buồn với gia đình anh Sơn, cầu chúc Anh được siêu thoát ở miền cực lạc.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm