Một người vô gia cư đang ngủ bên mái hiên một căn nhà ở đường Nguyễn Văn Trỗi /// ẢNH: ĐỨC TIẾN
Một người vô gia cư đang ngủ bên mái hiên một căn nhà ở đường Nguyễn Văn TrỗiẢNH: ĐỨC TIẾN
Tôi ngoái nhìn về phía sau, thấy bịch cơm trắng hiện lên trong không gian tối tăm, mịt mờ nơi người vô gia cư đang nằm ngủ và chợt nghĩ: Sài Gòn cũng đáng sống đó chứ!.
2 giờ sáng, tôi lái xe chạy một vòng ở trung tâm Q.1 (TP.HCM). Rồi hình ảnh những người lang thang ngủ vật vờ bên hiên những căn nhà trên đường Nguyễn Văn Trỗi khiến tôi dừng lại. Tôi đứng đó và quan sát thật kỹ bộ quần áo nhem nhuốc, cũ kỹ phía sau tấm áo mưa rách rưới mà họ đang khoác trên người.
Đó là một gã thanh niên tóc tai bù xù với bộ râu dài ngoằng đang sải mình trên nền gạch thấm sương đêm. Cạnh đó, dưới bậc tam cấp là đôi dép lê mỏng tanh.
Tôi tiếp tục nhìn sang bên kia đường Nguyễn Văn Trỗi, là một người vô gia cư khác đang khoanh tay trước bụng, nằm thẳng thóm trên nền gạch, ở mái hiên của một tòa nhà, cạnh trụ ATM.
Giấc ngủ của những người vô gia cư thật lạ. Họ ngủ ngon lành, mặc cho xung quanh là tiếng động cơ gầm rú, nước mưa rơi lả chả. Và tôi tin, đôi lúc những người có nhà cao cửa rộng cũng thèm khát có được giấc ngủ êm đềm như thế.
Tôi đang đứng đó với ngổn ngang suy nghĩ về cuộc sống, số phận của những người vô gia cư thì một nhóm trai gái đi xe máy trờ tới. Cả nhóm ngoái nhìn về phía người đàn ông đang nằm co ro bên mái hiên, cách họ chừng chục mét.
Cả nhóm chủ động tắt máy như không muốn tiếng động cơ làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của một người xa lạ.
Rồi hai cô gái ngồi phía sau hai xe máy bước xuống cầm theo túi cơm hộp, khẽ lê từng bước thật chậm đến gần nơi người lang thang đang nằm, nhẹ nhàng bỏ hộp cơm ở bậc tam cấp rồi rời đi.
Một trong hai cô gái chỉ kịp nói với tôi: "Tụi em làm văn phòng. Gần Tết hay là những lúc gom đủ tiền thì tụi em mới nấu ăn, mua chăn mền đi phát cho mấy người lang thang".
Tôi ngoái nhìn về phía sau, thấy bịch cơm trắng hiện lên trong không gian tối tăm, mịt mờ nơi người vô gia cư đang nằm ngủ và bỗng quên hết những bon chen, xô bồ ở thành phố nhộn nhịp này; cũng không còn nhớ những lần bì bõm lội nước vì ngập hay chen chúc nhích từng bước trong dòng xe cộ ken đặc các tuyến đường.

Đức Tiến

Bạn đọc phản hồi (10 nhận xét)

TRẦN QUANG DINH

* Tôi sinh ra , lớn lên từ mảnh đất thân yêu này. Quan sát, chiêm nghiệm... Thấy dù hoàn cảnh nào, Sài Gòn luôn dễ sống , đáng sống. Miễn đừng làm biếng là được. Sài Gòn mưa nắng bất chợt. Lạn , nóng bất thường. Kẹt xe vẫn triền miên... Nhưng đầy ắp tình thương , cưu mang biết bao mảnh đời tưởng chừng khó vượt qua nghịch cảnh...Cảm ơn Sài Gòn lắm lắm....

Thanh Sang

Tôi đọc ctm của TQD rất nhiều, đặc biệt về ca nhạc. Bạn thuộc 4X hay 5X? Tôi 5X đời giữa. Rất phục bạn.

Thanh Sang

Người Sài gòn tốt là nhờ được giáo dục tốt từ bao nhiêu năm qua. GIÁO DỤC HIỆU QUẢ NHẤT LÀ LÀM GƯƠNG CHỨ KHÔNG PHẢI HÔ KHẨU HIỆU. Các bạn có thấy giới văn nghệ sĩ, đặc biệt giới nghệ sĩ cải lương, đã có những việc làm tốt đẹp từ hàng hơn nửa thế kỷ nay như xây chùa nghệ sĩ, nghĩa trang nghệ sĩ...cưu mang giúp đỡ cho những nghệ sĩ về già không nơi nương tựa. Giới cầu thủ bóng đá trước 1975 sau này thỉnh thoảng tổ chức những "trận cầu" nhằm gây quỷ ủng hộ những cầu thủ lớn tuổi khó khăn (như cách đây khoảng 10 năm cầu thủ Võ Thành Sơn từ Mỹ về cùng anh em giúp đỡ các bạn cũ). Người Sài gòn âm thầm, tự nhiên làm điều tốt, họ không cần khẩu hiệu. Khẩu hiệu đã có từ trong lòng và được lưu truyền từ nhiều thế hệ. Những điều tốt đẹp, những hành động nhân văn Sài gòn luôn đi trước.

nguyễn hoàng long

Giúp đỡ cho những người này chỉ làm cho họ bám trụ sống lang thang ở tp ngày càng nhiều hơn. Nhiều người trong số này là những kẻ nghiện hút và sống không lương thiện.

Balu

Sài Gòn là nơi năng động và phát triển nhất cả nước, tất nhiên tính an ninh và nhân đạo cũng phải song song! hãy làm cho Sài Gòn tốt và đẹp hơn!

Tôi thích những con người hành động vô tư theo nhịp đập của trái tim mình. Hãy để họ làm đẹp thêm cho cuộc sống với quá nhiều bon chen và vật chất như hiện nay. Cám ơn các bạn! Các bạn là những con người dũng cảm đã thể hiện được tình thương con người trước cuôc đời vốn hết sức vô cảm trước những khuôn mặt hết sức lạnh tanh.

Khang

Việc làm và cái tâm của các bạn trẻ là đáng khen, nhưng đó chỉ là những hành động đơn lẻ, không thể giải quyết vấn người vô gia cư ăn ngủ bất kể nơi đâu, làm xấu đi hình ảnh của Sài Gòn nói riêng và Việt Nam nói chung. Chính quyền và các đoàn thể xã hội , các nhà hảo tâm nên có hành động quyết liệt, xây dựng các cơ sở lưu trú và đưa những người vô gia cư vào đây ở (Đà Nẵng đã nói không với ăn xin, người vô gia cư)

Bình luận