Trước đây huyết áp của tôi khá thấp, đã ít nhất bốn lần vào buổi sáng thức dậy thấy mệt mệt nhưng tôi vẫn phóng xe máy đi làm. Đến bệnh viện vẫn mệt, nhờ đo huyết áp là 70/40. Vì vậy tôi rất “tự hào” mình có huyết áp thấp. Thậm chí mỗi lần đi khám bệnh định kỳ vì bệnh mãn tính khác, khi điều dưỡng đo huyết áp tôi thường xua tay: Khỏi đo vì huyết áp tớ thấp lắm. Tội thật đáng đánh đòn vì chủ quan.
Cho đến đêm 15.8.2008 tôi chóng mặt và đau đầu dữ dội vùng sau gáy, đi lại loạng choạng suýt ngã mấy lần. Lúc này tôi mới giật mình: “Khéo mà cao huyết áp rồi” nên sáng ra tôi gọi điện cho cô bạn đến đo huyết áp giúp. Huyết áp của tôi lúc này là 160/90 và bạn cho tôi uống thuốc hạ áp. Từ lúc đó tôi mới biết mình bị cao huyết áp (quan niệm mới hiện nay huyết áp tối đa 135 mmHg là tiền cao huyết áp). Hậu quả của sự chủ quan là sau đó 10 ngày tôi phải nhập viện cấp cứu vì khó thở và cao huyết áp, vào viện phải thở oxy ngay.
Hỏi bệnh kỹ
Sau đó tôi mới giở sổ khám bệnh của mình ra và nhìn thấy ngay từ tháng 6-2008 huyết áp của tôi có lúc đã 140/80. Giá mà hồi đó tôi chịu khó nhìn vào sổ thì đâu đến nỗi. Tuy nhiên, lỗi của thầy thuốc khám bệnh cho tôi cũng có vì đã không thông báo chỉ số huyết áp của tôi và không báo cho biết tôi đã bắt đầu cao huyết áp.
Tôi vẫn thường xuyên nói bệnh nhân đến với chúng tôi là bệnh A nhưng biết đâu họ còn có bệnh B,C,D… kèm theo nữa mà chưa có biểu hiện lâm sàng nên họ không biết. Nếu chúng tôi hỏi bệnh kỹ, khám kỹ và làm đủ xét nghiệm cơ bản thì có thể phát hiện sớm những bệnh đó cho họ. Bởi có khi bệnh nhân về nhà rồi không chết vì bệnh A (căn bệnh khiến họ đến bệnh viện) mà sẽ chết vì biến chứng của bệnh B,C,D…
Có bệnh nhân bị tai nạn giao thông vào viện không được các bác sĩ khám toàn diện, trong khi bác sĩ đầu biết cái đầu, bác sĩ chấn thương chỉ biết cái chân, cái tay, cột sống có gãy hay không… mà không thử tổng phân tích nước tiểu (là xét nghiệm đơn giản nhất). Vì qua xét nghiệm nước tiểu có thể biết bệnh nhân có bị chấn thương thận hoặc đường tiết niệu hay không.
Bình thường trong nước tiểu không có một hồng cầu hay bạch cầu nào, nếu có vài cái đã là bệnh lý. Vậy mà nhiều bệnh nhân nói chung không được thử tổng phân tích nước tiểu. Thậm chí có bệnh nhân sau tai nạn giao thông có hồng cầu niệu là 500 (chứng tỏ có chấn thương thận hoặc đường niệu kèm theo), hay bạch cầu niệu là 500 (có nhiễm trùng niệu kèm theo) mà bác sĩ không hề biết đến.
Có khi nhiều bệnh
Vì vậy, theo tôi, bất cứ xét nghiệm cơ bản không bình thường là cho thử lại, nếu vẫn bất thường thì cho bệnh nhân đi khám chuyên khoa khác ngay để xác định bệnh và điều trị. Điều quan trọng khi cho bệnh nhân xuất viện là ghi vào giấy ra viện ngoài bệnh A nhớ ghi thêm bệnh B,C,D… nếu có. Thậm chí nói trực tiếp cho bệnh nhân biết họ có không chỉ một bệnh mà còn có bệnh khác nữa để họ biết và theo dõi.
Rất buồn là có nhiều bệnh nhân có huyết áp tối đa 200, có bệnh nhân đường huyết 210/mg%, có bệnh nhân men gan trên 1.000 hoặc viêm gan siêu vi B hoặc lao phổi… kèm theo nhưng bác sĩ không biết hoặc không cho bệnh nhân biết (không ghi vào giấy ra viện). Tôi mong các vị lãnh đạo ngành y tế biết điều này để chấn chỉnh nhân viên y tế cho bệnh nhân nhờ.
Hồi đó, tháng 6.2008, nếu tôi nhìn vào chỗ ghi huyết áp thì biết ngay mình bị cao huyết áp. Tuy nhiên, nếu không được thông báo và thầy thuốc giải thích là bắt đầu cao huyết áp thì nhìn vào chỉ số đó 10 lần hay 100 lần, có bệnh nhân cũng không biết mình bị cao huyết áp.
BS Hồ Thị Kim Sương / Báo Tuổi Trẻ
Bình luận (0)