Theo thiển nghĩ của tôi, cũng như theo các từ điển tiếng Việt và từ điển Hán Việt thông dụng, chính kiến có nghĩa là "ý kiến về chính trị". Hiểu theo đó, một đại biểu QH có thể có chính kiến về lập pháp, hành pháp..., nhưng không thể nói ông ta có "chính kiến" về một bữa ăn sáng hay một bài luận.
Những năm gần đây, dường như ngày càng có nhiều người dùng "chính kiến" theo nghĩa "ý kiến" hoặc "ý kiến chính thức". Thế nên ta thấy cầu thủ có "chính kiến" về huấn luyện viên, nhà khoa học có "chính kiến" về khu vườn chữa bệnh, và gần đây nhất là em học sinh có "chính kiến" về bài văn tế của cụ Đồ Chiểu.
Suy rộng ra, chừng nào vẫn còn cách hiểu theo một nghĩa nào đó, đánh đồng "yếu điểm" với "điểm yếu", "chính kiến" với "ý kiến" thì khó mà trông mong một thay đổi đáng kể nào trong việc giảng dạy tiếng Việt ở nhà trường.
B.N.G
Bình luận (0)