Cá độ bóng đá - Kiếp đỏ đen (Bài 2)

16/06/2010 04:46 GMT+7

Bài 2: Nay thân ta còn chi... Khi đã dính vào trò đỏ đen này thì mọi thứ tình cảm, vật chất rất dễ bị đánh mất. Tay nào lúc thua độ cũng thề với nhật nguyệt, nào là từ nay xin chừa không “đánh bóng” dù chỉ một đồng; nào là nếu còn cá độ thì ra đường bị xe đâm chết... nhưng được một thời gian lại đâu vào đấy. >> Bài 1: Mèo mù vớ cá rán

Sinh tật

Tâm lý chung của những người chơi cờ bạc là thích kín đáo, không ồn ào. Chỉ cần có laptop hoặc máy tính để bàn nối mạng Internet và chủ mạng cho “một trang” thì có thể đánh bóng thâu đêm suốt sáng. “Sức yếu” thì xin tài khoản 1.000 USD (thường là USD tính 25). Còn cỡ nhà lực mạnh thì tài khoản bao giờ cũng tầm vài chục ngàn USD (đô tính từ 50-100). Giờ lại có thêm “em” USB 3G nữa thì càng tiện. Đi đâu cũng có thể chơi được. Rảnh cái lại cắm USB 3G vào, nhập mật khẩu rồi “làm tí”.

Sau hôm khai mạc World Cup 2010 ở Nam Phi vừa rồi, đi uống bia gặp Q., một chủ mạng nhà phố Khâm Thiên. Q. bảo đợt này thiên hạ ai ai cũng xin mở cho “một trang”, lại đánh to quá, anh phải liên kết mấy anh em lại mới đủ tiền chung chi. Đợt giải Champions Ligue 2010, có mấy thằng bám kèo Real, Barca, Tottenham ăn liên tục làm cho bọn anh tan xác. May đợt này chúng nó lại thua “bóng cỏ” nên lại ăn ra tí. Hôm trước có thằng thua đến 1 tỷ đồng, gọi điện thoại mình tưởng nó xin khất nợ, ai ngờ giọng hả hê lắm, thì thầm to nhỏ: “Vợ em có hỏi thì anh bảo là em đánh bóng thua 1,5 tỷ đồng nhé. Em trả anh 1 tỷ đồng. Còn 500 “quả” đợt này em quyết cày World Cup. Đúng là vãi hàng!”. “Thì cũng phải có mấy thằng như nó thì anh mới sống khỏe chứ”, tôi đáp lời.

Vợ Q. ngồi bên cạnh thở dài bảo: “Em giúp chị nói với anh một tiếng, can anh đừng cầm mạng nữa. Từ ngày làm chủ mạng tính tình thất thường quá, suốt ngày cáu gắt với vợ con. Có khi vừa nựng con xong, vài phút sau đã thấy đánh thằng bé rồi. Có ai giàu được bằng cờ bạc đâu. Đợt tháng 4, 5 vừa rồi anh thua nhiều quá, lại đổ tại đầu tháng con bé mới sinh ị đùn ra tay. Em nghe có được không”. Vợ Q. vốn chẳng xa lạ với tôi. Hôm đầu tuần gặp nhau ở quán ăn gần cơ quan, vợ Q. kéo ra một góc tâm sự: “Ông Q. nhà này lại đi vay mượn bà dì thêm mấy tỷ đồng để hùn vốn lập “Công ty ibet”. Thấy mấy thằng trong công ty bảo đợt này World Cup nhiều thằng khát máu lắm nên phải có vốn dày cho yên tâm. Ăn của thiên hạ đâu phải dễ. Không khéo phải bán cái nhà mặt phố trả nợ thì khốn nạn. Mà em có “đánh bóng” không đấy?”...

Dân “đánh bóng” thì đủ loại, già có, trẻ có, đàn bà, con gái cũng không hiếm. Ở một con ngõ nhỏ cạnh Văn Miếu Quốc Tử Giám có Vũ Y., tuổi nhỏ mà “tài cao”. Mới 14 tuổi nhưng Y. đã sa đà vào ăn chơi thác loạn. Một buổi tối, khi mẹ Y. đang trông nhà nghỉ của gia đình thì gặp mấy tay anh chị, vốn cũng là chỗ quen biết đến đưa cho mảnh giấy Y. ghi nợ 621 triệu đồng tiền thua độ bóng đá. Xây xẩm mặt mày, mẹ Y. như muốn té xỉu. Biết con gái mình ham lô đề, cá độ nhưng không ngờ Y. lại thua nhiều thế này. Cuối cùng mẹ Y. xuống nước, năn nỉ đám bạn ngày xưa cùng làm thuốc giả rằng: “Tiền con Y. nó thua tao sẽ trả. Nhưng chúng mày cho tao trả dần. Mỗi tháng tao sẽ gửi khoảng 15-20 triệu đồng”. Nghe mẹ Y. nói vậy, mấy tay anh chị chủ bóng bụng ấm ức lắm nhưng cũng chịu. Làm to chuyện thì không được, thôi thì để mẹ nó trả nợ trong ba năm cũng tốt rồi.

Nhà Y. ở đầu ngõ, còn ở cuối ngõ, có ông Kh. trước làm nghề thợ may, sau về già đâm ra lại nghiện lô đề. Có lần ông đánh thua, phải đem cả sợi dây chuyền và chiếc nhẫn hồng ngọc thằng con út tặng mang đi gán nợ. Thằng út nhà ông Kh. tên M., lại là chủ lô đề lớn ở Hà Nội. Mấy đại lý “chân rết” mang dây chuyền và nhẫn của bố đại ca đến, bảo: “Của ông già anh bọn em không dám giữ. Thôi thì anh cho bao nhiêu bọn em xin bấy nhiêu”. Quẳng cho đám tay chân 10 “quả”, M. mang nhẫn và dây chuyền về nhà, đưa cho bố rồi xuống nước năn nỉ: “Làm lô đề con biết, có ai ăn được đâu. Thôi bố đừng đánh nữa cho mệt đầu”.

Nghe xong, ông M. bỗng nhiên khóc hu hu, lu loa bảo: “Tao ngoài 70 rồi, chết lúc nào không hay. Có mỗi thú vui đánh lô đề mà mày cũng cấm tao. Được rồi, tao không chơi nữa nhưng tao buồn bực mà chết thì mày sẽ mang tiếng bất hiếu cả đời”. Trước màn nước mắt nhòe lệ của ông già, M. đành xuống nước, giả lả: “Thôi thì ngày mai con dạy bố “đánh bóng” vậy. Thi thoảng bố vào chơi kiếm tiền ăn sáng, thuốc nước. Chỉ có hai cửa thôi, bố cố chọn chuẩn mà đánh”. Kể từ khi M. đưa cho trang mini, tài khoản 500 USD, ông M. lại đâm nghiện xem bóng đá, bình luận ở quán nước như chuyên gia. Sau này M. tâm sự: “Thôi thì tao làm chủ bóng, ông già đánh thua cũng không sao. Mà này, mày có lấy một trang về chơi không. Lộc thì một tháng lên con xe đời mới. Chú là phóng viên mà vẫn dùng con điện thoại cũ rích E600 à? Quê quá!”.

Cũng đừng nghĩ cánh quần hồng không ham hố đánh bóng nhé. Mốt bây giờ của mấy em chân dài là đánh bóng, chứ đánh lô đề thì “Diễm xưa” rồi. Bùi Huyền Tr. nhà ở phố Hàng Bạc, mang danh sinh viên đại học nhưng đánh bóng thì chẳng chịu kém ai. Để cho chắc ăn, cô còn lên tận tòa soạn một tờ báo thể thao có doanh số bán chạy nhất nước nhờ tư vấn. Đại loại: “Các anh cho em hỏi anh N. chuyên về giải Serie A. Anh N. đi vắng à! Vậy cho em gặp anh Ng. chuyên về Bundesliga vậy”. Sau này nhờ mấy lần tư vấn chuẩn, Ng. lại cặp với Bùi Huyền Tr.. Ngồi uống cà phê, Ng. bảo: “Con Tr. là gái đú ý mà. Tiền ở nhà tiêu không hết nên mới đem đốt vào cá độ. Mà nó đỏ ghê, đánh toàn ăn. Mình tư vấn chuẩn đâm ra em yêu lại kết mình. Mà em này “hàng” ngon vãi. Mấy thằng bạn ở tòa soạn nhìn thấy em nó là mắt cứ lồi ra”.

Thả độ đủ trò

Phàm đã dân cá độ thì không cứ gì bóng đá, mà môn nào có cá độ trên mạng là chơi hết. Từ cầu lông, bóng chuyền, bóng rổ, bóng chày, khúc côn cầu trên băng, quyền Anh cho đến đua mô tô, công thức 1, đánh gôn và cả thi Hoa hậu hoàn vũ… các con bạc khát nước cũng nhảy vào vòng chiến. Nguyễn Đức H., nhà ở Khâm Thiên thích đánh nhanh thắng nhanh. Tay này trước hay “đánh bóng” nhưng giờ chỉ thích “phang” quần vợt hoặc giải bóng rổ nhà nghề Mỹ (NBA).

Nguyễn Đức H. bảo: “Đánh bóng ngồi chờ 45 phút hoặc 90 phút mới biết thắng thua. Nếu đánh rung hoặc không rung cũng mất đến mười phút. Đánh quách bóng rổ cho nhanh, chỉ một, hai phút là biết kết quả. Mà xem giải NBA cũng sướng mắt. Nhưng bóng rổ ảo kinh khủng, hơn cả bóng đá. Hôm trước, lượt trận thứ ba chung kết giải NBA giữa Laker và Boston Celtic. Hiệp 1 còn 2 phút, Boston Celtic ném đang sung, dẫn Laker 28-21. Mình thả 666 USD kèo Boston chấp Laker hiệp 1, 4 đứt ăn đủ, lại chỉ bỏ có 86. Vừa chạy xuống nhà mua bao thuốc, lên gác thấy hết hiệp 1, Boston thua ngược 31-33 mới buồn nôn. Ảo thật!”.

Còn đám đệ tử “bác thằng Bần” nào ham đánh quần vợt, thì ở giải Pháp mở rộng 2010 vừa qua nhiều khả năng thua cháy túi vì em Schiavone bất ngờ đăng quang ngôi vô địch đơn nữ. Cứ “kết” chị em nhà William, Henin, Ivanovic, Sharapova hay Jankovic thì chỉ có nước bán máu trả nợ.

Chuyện tang thương, bi kịch cá nhân và gia đình khi dính vào cá độ nhiều vô cùng, có kể ngàn lẻ một đêm cũng không hết. Những chuyện trên đây chỉ là một phần rất nhỏ trong thế giới tang thương của những con bạc khát nước.

Nhớ đến lời ca khúc Kiếp đỏ đen (Duy Mạnh): “Ta mang bao tội lỗi. Nay thân ta còn chi. Kiếp sống không nhà không người thân. Ta mang bao tội lỗi. Người ơi nay ta còn chi. Xin hãy tránh xa kiếp đỏ đen” lại thấy thương cho những ai trót sa chân vào trò cá độ đỏ đen. Phàm là người, nhất là chủ gia đình, là bố, là mẹ, ai cũng mong con mình được ăn sung mặc sướng, người thân được nhờ. Nhiều khi rối trí lại bị dẫn vào trò cá độ nguy hiểm khôn lường. Thắng có được cả tỷ đồng đi chăng nữa nhưng chỉ cần trong chốc lát, cũng có thể nướng sạch cả gia sản. Dân “đánh bóng” có câu: Đô ảo tiền thật chính vì lẽ đó.

Tan nát gia cang

Trần Bảo L. cũng là dân phố cổ, 42 tuổi, nhìn vẻ bề ngoài trông đạo mạo, chín chắn lắm. Một thời gian hàng xóm thấy L. liên tục đổi xe hoành tráng, hai vợ chồng cứ vi vu lướt phố, đánh bóng mặt đường trên “em” SH. Rồi đến một ngày, L. lại đánh con Antis bóng lộn đậu trước của nhà khiến đám thanh niên choai choai ngẩn người khát khao.

Mấy bà hàng xóm kháo nhau: “Không biết thằng L. đợt này đánh hàng gì mà trúng đậm thế”. “Hàng gì, có thấy nó đi làm gì đâu. Tôi để ý thấy nó ở suốt ngày trong nhà mà”. Chưa đầy nửa năm sau, từ Antis đến SH, những tài sản giá trị trong nhà L. cứ lần lượt “ra đi”. Hàng xóm thi thoảng lại thấy một vài dân anh chị tìm đến nhà L. nói chuyện để rồi một sáng mai thức dậy, đã thấy nhà L. chuyển đi nơi khác. Bà K., mẹ L., òa khóc với mấy bà hàng xóm, than trời: “Nó “đánh bóng” kiểu gì thua mất hơn 3 tỷ đồng. Em phải bán nhà trả nợ cho nó không thì người ta giết nó mất”.

Loanh quanh thế nào nhà L. lại chuyển nhà về trong con ngõ nhỏ, ngay cạnh nhà tôi. Một đợt tưởng L. tu tỉnh làm ăn, vì thấy cả gia đình lên đài truyền hình, đi thi chương trình Ở nhà chủ nhật trông tình cảm, hạnh phúc lắm. Đùng cái, đúng tuần sau khi lên hình, thấy bà K. kêu gào, khóc thảm thiết. Hóa ra chứng nào tật ấy, L. lại “gõ mạng”, lần này thua hơn 300 triệu đồng. Ngôi nhà 40m2 của L. lại đổi chủ lần nữa. Còn lại hơn 1 tỷ đồng tiền bán nhà, bà K. dẫn vợ chồng L. xuống Xuân Đỉnh mua miếng đất, làm nhà.

Cách đây nửa tháng, mẹ tôi kể: “Khổ bà K. quá, vừa mới đột tử”. Tôi lặng người vì bà K. sống rất tốt bụng. Trẻ con nghèo trong ngõ thi thoảng bà lại cho vài đồng ăn sáng hoặc mua bánh kẹo, quần áo. Mẹ tôi bảo: “Đi đám ma bà K. dưới Xuân Đỉnh, thấy mọi người kháo nhau thằng L. “đánh bóng” lại thua. Mấy thằng đầu trâu mặt ngựa đến nhà xiết nợ nghe đâu cỡ nửa tỷ đồng. Bà K. không chịu nổi đứt mạch máu não mà chết. Giờ cái T. (vợ L.) cũng đâm đơn ly dị rồi. Khổ nhất là đứa con gái lớn nằng nặc đòi L. phải chia cho nó hơn 100 triệu đồng tiền bán nhà. Hỏi lấy tiền làm gì, nó đáp ráo hoảnh “đi bụi”. Thế là tan nát cả một gia đình!”.

Theo SGGP

Top

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.