Ở giai đoạn cấp tính, việc điều trị cũng chỉ mang tính hỗ trợ và điều trị các triệu chứng, can thiệp một cách nhẹ nhàng như chế độ ăn uống lỏng, hạn chế mỡ, nâng cao thể trạng, các thuốc sinh tố, truyền glucoza và một số thuốc bảo vệ tế bào gan, tăng cường thời gian nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ dinh dưỡng, uống nhiều nước và tuyệt đối không uống bia, rượu; hạn chế dùng các thuốc và các chất có hại cho gan. Theo một số tác giả, có đến 90% trường hợp bệnh sẽ tự nhiên bình phục mà không do tác động của thuốc men hay bất cứ biện pháp điều trị nào, chủ yếu là hỗ trợ nhẹ nhàng bằng chế độ ăn uống, nghỉ ngơi hợp lý như trên.
Sau khi khỏi bệnh, định kỳ 6 tháng kiểm tra lại chức năng gan, nếu các xét nghiệm cho thấy không còn sự hiện diện của siêu vi B và men gan trở lại bình thường thì điều đó có nghĩa là người bệnh đã được miễn nhiễm hoàn toàn với siêu vi B.
Ở giai đoạn mãn tính thì mục đích chính của việc chữa trị là nhằm kiểm soát được sự tăng trưởng của vi rút trước khi gan bị chúng tàn phá. Tế bào gan là nơi sinh trưởng chủ yếu của siêu vi nên trong việc điều trị, các biện pháp tác động là nhằm ngăn ngừa sự xâm nhập của vi rút vào tế bào gan hoặc giảm thiểu khả năng sinh trưởng của chúng. Mục tiêu cuối cùng của việc điều trị là hoàn toàn loại bỏ vi rút ra khỏi cơ thể và bình thường hóa chức năng gan. Hiện nay có hai loại thuốc phổ biến được dùng trong việc điều trị viêm gan B mạn tính đó là:
- Interferon: Đây là loại thuốc chích đã được sử dụng từ rất lâu và cho đến nay vẫn được khẵng định là hiệu quả nhất trong việc chữa trị viêm gan B mạn tính. Thuốc có thể dùng mỗi tuần 3 ống, liên tục từ 6 tháng tới 1 năm. Tuy nhiên, thực tế chỉ có từ 30 –40% số bệnh nhân đạt hiệu quả gây bất hoạt cho siêu vi B. Bên cạnh đó giá thành của thuốc lại quá cao nên khi quyết định điều trị cũng cần phải cân nhắc theo chỉ định của bác sĩ.
- Lamivudin: là loại thuốc viên uống có khả năng can thiệp vào một số tiến trình sinh học của siêu vi B, làm ức chế quá trình sinh sản và sinh trưởng. Lamivudin có khả năng dung nạp cao, ít tác dụng phụ, dùng mỗi ngày và liên tục 8 –12 tháng, giá thành rẻ hơn nhiều so với Interferon nên cũng là loại thuốc được ưa dùng. Tuy nhiên hiệu quả cũng còn hạn chế, theo ước đoán có khoảng 50-55% đạt hiệu quả.
Nhiều tác giả cho rằng kết hợp cả 2 loại thuốc trên cho kết quả khả quan hơn.
Tóm lại không nhất thiết viêm gan B nào cũng buộc phải điều trị. Việc điều trị phụ thuộc vào giai đoạn của bệnh và nhất thiết phải được chỉ định bởi bác sĩ chuyên khoa.
BS Bạch Long
Bình luận (0)