Câu chuyện thứ hai: Chuyến hành trình của con gái tôi

19/07/2009 08:00 GMT+7

Đây là chuyến đi thứ tám của chúng tôi đến Singapore. Từ tháng 9.2006, tôi đã mang con gái tôi, bé Đỗ Thị Thanh Tâm, đến điều trị ở PCC. Tôi muốn kể lại câu chuyện của chúng tôi vì tôi muốn gửi lời cảm ơn đến bác sĩ (BS) Ang Peng Tiam, cùng tất cả các bác sĩ và y tá ở Bệnh viện Mount Elizabeth vì tất cả những việc họ đã làm cho Tâm.

Vào tháng 7.2006, Tâm trở bệnh rất nặng và tôi đã mang cháu đến bệnh viện ở TP.HCM, Việt Nam. Các bác sĩ ở đó đã nói rằng cháu bị ung thư xương ở chân trái, và khuyên tôi rằng cháu nên tiến hành điều trị bằng hóa trị.

Sau hai vòng điều trị, tình trạng của Tâm ngày càng xấu đi. Các bác sĩ nói với tôi rằng việc điều trị đã không có tác dụng, và vùng ung thư đã phát triển và đang lây lan. Tôi rất buồn khi nghe họ nói rằng cô bé đang hấp hối. Tâm chỉ mới 15 tuổi. Làm sao tôi có thể để cháu ra đi như vậy?

Cho dù tôi đã cố gắng van nài họ, các bác sĩ vẫn khẳng định rằng họ không thể làm gì để cứu chữa cho cháu được.

Mọi nơi tôi đến, tôi đều hỏi mọi người tôi quen biết xem có ai ở TP.HCM có thể giúp con gái tôi. Thật đáng buồn, không ai có thể giúp được cháu.

Đón xem chương trình “ Hành trình hi vọng”, những cậu chuyện đặc biệt được chia sẻ từ trung tâm Ung thư Parkway, sắp được phát sóng trên đài truyền hình TP.HCM

Một ngày nọ, tôi tình cờ đọc qua một bài viết trên báo. Bài viết nói về BS Lee Kim Shang và liệu pháp xạ trị mới, có tên là TomoTherapy, ở Singapore. Tôi biết rằng mình chẳng còn cách chọn lựa nào khác ngoài việc mang Tâm sang Singapore với hy vọng rằng BS Lee có thể giúp cứu mạng cháu. Khi tôi gặp BS Lee ở Singapore, ông đã rất trung thực. Ông nói với tôi rằng liệu pháp xạ trị không phải là cách để trị ung thư xương nguyên phát. Thay vào đó, ông khuyên tôi nên hỏi ý kiến BS Ang Peng Tiam, một bác sĩ ung thư nội khoa.

Điều đầu tiên tôi làm là nhờ BS Ang cố gắng hết sức để cứu mạng cháu Tâm. BS Ang giải thích với tôi rằng cơ may hồi phục của Tâm là rất mỏng manh - chân trái của cháu có thể phải cắt bỏ vì chân đã ở trong giai đoạn ung thư rất trầm trọng, liên quan đến toàn bộ xương mông trái của cháu.

 Dr Ang Peng Tiam highres

BS Ang giải thích rằng bước đầu tiên là dùng liệu pháp hóa trị để tiêu diệt vùng ung thư. Điều này giúp làm co cụm lại khối u rất lớn này, vốn đang nhô ra khỏi xương mông của Tâm và chiếm trọn khung xương chậu trái của cháu. Nếu hóa trị có tác dụng với khối u, thì biện pháp này cũng sẽ giúp tiêu diệt các tế bào ung thư nhỏ không thấy được bằng mắt thường. Điều này sẽ giúp tăng cơ may được chữa khỏi của con gái tôi.

Tôi đồng ý ngay lập tức, vì tôi đã sẵn sàng để thử mọi cách nhằm mang lại cơ hội sống cho Tâm.

Sau một vài đợt hóa trị, BS Ang đã tiến hành chụp hình lại bằng máy tính và xác nhận rằng khối u đã thu nhỏ lại. Một cách kiên nhẫn, ông dành thời gian để giải thích cho tôi về các ảnh chụp CT, chỉ ra khối u đã thu nhỏ lại như thế nào. Tôi rất vui khi nghe tin tốt lành đó. Từ ca bệnh vô vọng ở Việt Nam, tôi bắt đầu thấy le lói niềm hy vọng sống.

BS Ang nhắc nhở tôi rằng, ngay cả khi khối u đã thu nhỏ lại, ông vẫn khuyên tôi nên đồng ý cắt bỏ chân trái của cháu.

Tôi thật sự bị sốc vì tôi không thể hình dung ra cuộc sống của cháu khi thiếu mất một chân. Nhưng đó không phải là quyết định quá khó khăn đối với tôi, khi xét đến thực tế là Tâm đang bị ung thư và tôi thì muốn cứu mạng cháu. Tâm là một cô gái rất mạnh mẽ. Cháu đã chấp nhận chọn cách cắt bỏ chân trái.

BS Ang đã dành rất nhiều thời gian để giải thích cho tôi rằng việc phẫu thuật cắt bỏ này sẽ giúp mang lại cho Tâm một cơ hội được chữa khỏi bệnh, nhưng không thể đảm bảo cơ hội đó sẽ thành hiện thực. Tuy nhiên, nếu không phẫu thuật, thì việc chữa khỏi bệnh cho cháu trở thành bài toán nan giải. Cách ông giải thích vấn đề đã khiến Tâm và bản thân tôi dễ dàng đi đến quyết định. Điều cả hai mẹ con đều nhất trí chính là điều cần phải làm.

Khi khối u đã thu hẹp đáng kể, việc phẫu thuật cắt bỏ chân đã được tiến hành. Ca mổ đã thành công.

Hiện nay, Tâm đang tiến hành thêm các đợt hóa trị để tiêu diệt các tế bào ung thư còn lẩn khuất trong cơ thể. Cháu ngày càng khỏe hơn, và giờ đây có thể đi lòng vòng bằng nạng.

BS Ang, người biết việc Tâm đến Singapore để điều trị đang gây khó khăn về tài chính cho chúng tôi, cũng đã giúp chúng tôi bằng cách hỏi các khoản trợ cấp y tế của bệnh viện. Đội ngũ nhân viên ở phòng khám cũng rất tận tình giúp đỡ.

Một lần nữa, tôi vô cùng biết ơn BS Ang cùng các y bác sĩ tại phòng khám và bệnh viện vì đã cứu mạng bé Tâm. Nhờ có họ, chuyến hình trình của con gái tôi với cuộc sống này đã thêm màu tươi sáng.

Theo lời kể của mẹ bé Đỗ Thị Thanh Tâm

Để biết thêm chi tiết hoặc giải đáp các thắc mắc về bệnh Ung thư, xin vui lòng liên hệ:

Các văn phòng đại diện của Trung tâm ung thư Parkway tại Việt Nam,

Parkway Health Pte Ltd, Hà Nội
Tầng 5, 91B Nguyễn Thái Học
Quận Ba Đình, Hà Nội, Việt Nam
Tel: (84) 4747 2729 / (84) 4747 2730
Fax: (84) 4747 2731
Email: info@parkway.com.vn

Parkway Information Center
Tầng 6, Tòa nhà Thiên Kim
114 - 116 Nguyễn Văn Linh
Đà Nẵng, Việt Nam
Tel: (84) 5 11369 2998 / (84) 5 11369 2999
Fax: (84) 5 11369 2997
Email: parkwaydn@vnn.vn

37 Tôn Đức Thắng, tầng 2
Quận 1, TP.HCM, Việt Nam
Tel: (84) 8823 0096 / (84) 8823 0092
Fax: (84) 8823 0094
Email: parkwaymrchcm@vnn.vn

Hoặc truy cập vào website: www.parkwaycancercentre.com

THÔNG TIN DỊCH VỤ

Top

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.