Trước khi đến Trung Quốc, tôi được bạn bè từng du lịch ở đây về nhắc nhở “khi đi mua sắm nhớ trả giá, coi chừng bị nói thách”. Đến Bắc Kinh, chúng tôi gặp lại đồng nghiệp cũ là anh bạn Lý Kình - phóng viên Tân Hoa xã, nói sõi tiếng Việt, rất vui tính và từng sang Việt Nam nhiều lần. Anh Lý Kình tình nguyện làm hướng dẫn viên cho đoàn một buổi chiều, đưa chúng tôi đi mua sắm ở một ngôi chợ tên là Hưng Kiều gồm 4 tầng khá lớn .
|
 Đường phố ở Bắc Kinh
|
Khách hàng của chợ phần đông là người nước ngoài và có lẽ cũng giống đòan chúng tôi, tìm đến đây để mua hàng làm quà sau chuyến du lịch Bắc Kinh. Tất cả những người bán hàng ở Trung Quốc hầu như không sử dụng tiếng Anh và việc mua bán chỉ thanh toán bằng đồng nhân dân tệ. Người mua, kẻ bán giao dịch với nhau bằng ...tay và dùng máy tính để thỏa thuận. Tôi nhìn qua quầy kính trưng bày các mặt hàng điện tử: ổ cứng di động, máy nghe nhạc MP3, máy ảnh kỹ thuật số… và nhẩm tính giá cả không hề rẻ, thậm chí có loại còn đắt hơn ở TP Hồ Chí Minh. Vào cửa hàng quần áo mùa đông, tôi tìm mua một chiếc áo da nam tương đối đẹp, hỏi giá bao nhiêu, hai người bán hàng xí xô, xí xào rồi vội lấy máy tính bấm bấm ra con số 1200 tệ (tương đương 2,4 triệu đồng VN) - đúng là giá trên trời, tôi lắc đầu tính bỏ đi. Lý Kình nói nhỏ với tôi “anh cứ mạnh dạn trả giá, từ thấp lên cao”. Thú thật tôi lúng túng không biết trả giá thế nào, và thử bấm số 300, họ lấy máy tính bấm lại thật nhanh 550, tôi bấm tiếp 350, người bán không OK, tôi lại bấm con số 400, rồi 450, thấy không có tín hiệu tôi lẳng lặng bỏ đi và theo lời khuyên của anh bạn Lý Kình “nếu họ chịu giá sẽ gọi anh lại”. Y như rằng, họ chấp nhận bán chiếc áo da giá 450 tệ (tương đương 900.000 đồng VN). Cầm chiếc áo trong tay tôi chắc mẩm ít ra mình cũng bị hớ không dưới 100 tệ. Ông anh tôi đi cùng có ngay kinh nghiệm nên mau mắn chọn một quần jean và một áo lạnh và chỉ chịu mua 1/3 giá của họ đưa ra. Vài thành viên khác trong đoàn thấy vậy nhờ chúng tôi hướng dẫn đến cửa hàng nói trên. Một lát sau hai chị bạn trong đoàn hớn hở kể lại các chị đã mua được mỗi người một áo da nữ giá chỉ 125 tệ/cái, mà giá ban đầu được rao là 700 tệ ! Từ thông tin này tất cả thành viên trong đòan biết rằng chỉ bằng lòng mua hàng với giá thấp hơn khỏang 1/4 trở xuống. Tới dãy hàng bán giầy thể thao, chúng tôi tha hồ lựa hàng và mặc sức trả giá. Các cô gái bán hàng cứ bấm con số cao ngất, còn chúng tôi cứ im lặng bấm số tụt dần. Đôi giầy Nike có mác sản xuất Korea mà cô gái bán hàng cho biết có giá 550 tệ rồi dùng bút gạch xuống còn 450 tệ, ý như đã hạ giá rồi. Tôi cười và từ chối mua, cô ta níu kéo và bấm các con số: 220, 180, 100, quan sát thái độ thờ ơ của tôi cô ta đánh đòn quyết định là hạ hết cỡ, còn 70 tệ. Tôi phân vân và không dám mua nữa vì nghi ngờ đó là đôi Nike dỏm. Mấy anh bạn đi cùng cũng được mời chào nhiệt tình, họ lôi trong quầy hàng ra đủ kiểu giày, đủ size cho chúng tôi chọn lựa, cuối cùng chẳng ai trong nhóm mua đôi giày nào vậy mà họ vẫn cười tươi như chẳng có việc gì, thậm chí còn vui vẻ làm dáng chụp ảnh lưu niệm với khách hàng nữa.
 Khách hàng đi mua sắm ở siêu thị |
Có tiền chưa chắc đã mua được hàng. Theo thói quen của người ra nước ngoài, chúng tôi mang theo đô la Mỹ, còn tiền nhân dân tệ thì trong đòan ai nấy đã đổi và xài gần hết. Cứ đinh ninh là trong các khách sạn, các siêu thị lớn việc thanh toán bằng đồng đô la Mỹ sẽ dễ dàng, nào dè nhiều anh chị em chúng tôi ngỡ ngàng khi bị từ chối thanh toán bằng đồng đô la. Việc đổi tiền cũng không đơn giản, khách thuê phòng nghỉ chỉ đổi được 100USD/ngày tại khách sạn, khách phải xuất trình hộ chiếu và làm tờ khai vắn tắt. Buổi tối cuối cùng ở Quảng Châu, tôi cùng bốn thành viên khác trong đoàn lội bộ từ khách sạn ra khu thương mại tìm đến một siêu thị gần nhất để mua hàng. Chọn lựa chán chê đến khi tính tiền họ lắc đầu không nhận tiền đô khiến cho mọi người tiu nghỉu. Bước vào một nhà hàng hải sản lớn chúng tôi hỏi có thanh tóan bằng Visa card không, sau một hồi họ OK nhưng không đồng ý đổi tiền cho chúng tôi. Không có cách nào khác chúng tôi vét hết những đồng nhân dân tệ còn lại và san sẻ cho người có nhu cầu mua sắm nhất rồi chia nhau đi tìm nơi đổi tiền, nhưng chẳng tìm đâu ra.
Nhớ lại ngày đầu tiên sang Bắc Kinh, đoàn chúng tôi gồm 9 người gọi taxi đi thăm thú. Tài xế chỉ đồng ý mỗi xe chở đúng 3 người và dứt khóat không chở dư người cho dù chúng tôi đồng ý trả thêm tiền. Điều làm cho chúng tôi ngạc nhiên là hầu như lái xe taxi chỉ trao đổi bằng tiếng Hoa nên việc giao dịch gặp khó khăn, chúng tôi phải đưa địa chỉ cần đến in bằng tiếng Hoa và khi trở về khách sạn phải đưa cho tài xế taxi số điện thọai của người bạn ở Bắc Kinh để hướng dẫn, chứ bản thân họ cũng không nhiệt tình lắm để tìm kiếm địa chỉ nơi đến giúp khách . Trong suốt hành trình đi từ Bắc Kinh sang Thượng Hải và đến Quảng Châu mỗi lần ra đường phố mà không có phiên dịch tiếng Hoa đi cùng chúng tôi rất ngại, số đông người Trung Quốc không sử dụng tiếng Anh và các cửa hàng, siêu thị, đường phố, địa danh phần lớn chỉ ghi bằng tiếng Hoa mà thôi. Chắc rằng những người làm du lịch ở Trung Quốc biết rõ điều này, nhưng họ không hề có ý định thay đổi. Tiếng Hoa và đồng nhân dân tệ vẫn thống soái trên thị trường Trung Quốc.
Đức Liên
Bình luận (0)