Có nỗi nhớ mang tên... rau nghệ

0 Thanh Niên
Ở hầu hết các làng quê Quảng Ngãi, cứ mười người “lỡ” ăn rau nghệ thì hết... chín người rưỡi nhớ thầm khi mùa rau nghệ ra đi.
Rau nghệ được ví là “hoa hậu” của các loại rau
 /// Ảnh: Trần Cao Duyên Rau nghệ được ví là “hoa hậu” của các loại rau - Ảnh: Trần Cao Duyên
Rau nghệ được ví là “hoa hậu” của các loại rau
Ảnh: Trần Cao Duyên
Phải đúng một năm sau, vào cuối tháng tám âm lịch, khi những cơn mưa đầu đông rây nhẹ thì người nhớ mới gặp lại rau xưa. Trước giờ chưa ai trồng được rau nghệ. Rau cứ “đến hẹn lại lên” thôi. Người Quảng ở Sài Gòn điện về, nói gì thì nói, vẫn không quên “chốt hạ” một câu: “Ngoài mình mưa chưa, có rau nghệ chưa?”.
Loài rau thật lạ! Nghe mưa mới mọc, mà phải là “kiểu” mưa thoang thoảng, chợt đến chợt dừng. Mưa nặng hạt, dầm dề, lê thê hả? Một cọng rau cũng không có. Thêm nữa, rau chỉ sinh sôi nảy nở trên những ngọn đồi tranh, đồi thưa, đồi cằn - nơi mà đất thiếu màu mỡ nhưng sạch tuyệt đối. Và dường như rau nghệ chỉ mọc về đêm. Nếu không thì tại sao, cùng khoảnh đồi ấy, sáng hôm trước người ta đã hái hết thì sáng hôm sau rau nghệ lại hồn nhiên khoe sắc?
Với tôi, nếu có cuộc thi… hoa hậu các loài rau, chắc chắn rau nghệ sẽ đăng quang vì vẻ đẹp non tơ, màu sắc hài hòa. Từng bẹ lá ôm ấp nhau từ gốc đến ngọn làm nên thân rau. Ngọn rau giống đóa hoa huệ xòe nở điểm tô bằng những gam màu nhẹ: trắng muốt, xanh lơ, vàng nhạt, hồng phớt đan xen. Từ đặc điểm hình thể đó nên có nơi gọi là rau huệ. Còn gọi là rau nghệ vì rau phảng phất mùi củ nghệ tươi.
Có nhiều loại rau xấu xấu mà ngon. Còn rau nghệ thì đã ngon lại đẹp. Rau mua về (50.000 đồng/kg), ngồi ngoài hiên lặt, ai đi ngang cũng trầm trồ “rau xinh quá là xinh”. Giá rau hơi “chảnh” một tí nhưng nghĩ cho cùng cũng phải thôi. 25.000 đồng cho cái ngon, 25.000 đồng cho cái đẹp. Đắt cái nỗi gì!
Rau luộc vừa lửa, cho ra đĩa, dùng đũa ép cho ráo nước là lên mâm được rồi. Nước chấm thì tùy khẩu vị mỗi người. Mắm lọc, xì dầu hay tương chao đều được. Nhưng phần lớn “tín đồ” rau nghệ đều cho rằng mắm cái (mắm nêm) dùng chấm rau nghệ là ngon nhất.
Nghĩ cũng lạ! Loài rau “hoa hậu” đẹp trinh bạch, thanh tao, nhã nhặn, quý phái như thế lại hợp với thứ nước chấm “trần tục” là mắm cái vốn khá nặng mùi. Thôi thì miễn bàn. Nghệ thuật ẩm thực vĩnh viễn là… bí mật! Biết ngon, thấy ngon thì hít hà, chép miệng chép lưỡi là được rồi. Ngồi đó mà lý giải thì mãi mãi không xong, có khi làm món ăn “tự ái” rồi nguội lạnh, mất ngon. Hỏi có phí không?
Quảng Ngãi cùng với các… Quảng khác đang đón những làn mưa nhẹ đầu mùa, thứ mưa do rau nghệ và vì rau nghệ. Đã có nhiều thùng xốp, dưới rải đá lạnh, trên xếp đầy rau nghệ và chai mắm cái theo xe khách xuôi vào thành phố. Những cuộc “điện đàm”: “Gửi chưa? Gửi rồi. Nhận chưa? Nhận rồi” rối rít cả xóm. Hội chứng… bấn loạn này do rau nào gây ra, nếu không là rau nghệ?
Gã “nóng bức” đã đi rồi. Giờ người đẹp mát lành mang tên “rau nghệ” vừa đến trong cái gió se se đầu đông. Thạp gạo nhanh vơi hơn, chén cơm nóng đầy hơn nhờ hương vị nồng nàn rau nghệ và mặn mà mắm cái. Có người “nghiện” rau nghệ lắng nghe tiếng… thời gian. Bởi chỉ vài ba tuần nữa thôi, khoảng cuối tháng 9 mưa gió tơi bời là hết… thời rau nghệ. Khi ấy sẽ “la liệt” người ngồi nhớ và mong đợi mùa rau nghệ sang năm.

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm