Quảng Ngãi có gì lạ?

1 Thanh Niên
Ông chú trong nam ra, điều đầu tiên tôi nhắc là: “Nếu tới Quảng Ngãi thì chú cứ nói rặt ri tiếng Sài Gòn nghen chú. Nghe tiếng Sài Gòn thì đi tới đâu chú cũng dễ nhận được sự hậu đãi và cái bắt tay niềm nở!”.
Làng làm hương bên cạnh chùa Ông ở xã Nghĩa Hòa
 /// Ảnh: L.V.C Làng làm hương bên cạnh chùa Ông ở xã Nghĩa Hòa - Ảnh: L.V.C
Làng làm hương bên cạnh chùa Ông ở xã Nghĩa Hòa
Ảnh: L.V.C
Lý do là người Quảng Ngãi phần lớn đều hướng vào Sài Gòn mưu sinh. Sài Gòn - TP.HCM vốn là vùng đất hứa của dân Quảng Ngãi không phải bây giờ mà từ trước năm 1945. Những người già trên 90 tuổi đều kể lại, từ thời đó người Quảng Ngãi đã có câu cửa miệng “vô Sài Gòn - Gia Định kiếm cơm, cuối năm đón xe Phi Long, Tấn Lực trở về”.
Thanh niên ở Quảng Ngãi vô Sài Gòn hơn 20 năm trước, có người bám đất Sài Gòn chừng đó năm nhưng vẫn không kiếm nổi miếng đất ngoại thành để cắm dùi làm nhà. Song mỗi lần về thăm quê thì họ lại đưa ra một lý do rất thuyết phục để tiếp tục quay trở lại “tui nói thiệt, ở trong đó là ngồi gần đống tiền, mình cứ huơ tay miết thì cũng có ngày đụng được một cục tiền lẻ. Còn ở ngoài này quơ tay cả đời đôi khi không trúng gì hết”.
Nếu nói với người Quảng Ngãi rằng “quê mày có gì đặc sản ngon ngon, dẫn đi ăn thử”, thì chắc chắn sẽ được dẫn vô quán don bình dân. Khách ăn xong, hít hà vì hương vị hơi cay, có mùi hành, thoang thoảng hương vị của loài hải sản sống ở miền sông nước. Nhưng ăn xong thì bụng róc rách vẫn đói, vì quả thực tô don chỉ có chút cái, ít hành và bẻ bánh tráng rắc vào. Có người cười khì khì sau khi đánh chén đặc sản Quảng Ngãi và nói “kiếm gì ăn nữa”.
Quảng Ngãi không khác chi Bình Định gần bên, đó là đâu đâu cũng gặp quán cà phê. Những quán cà phê từng một thời có tên tuổi như Hồng Diệp. Sau này có quán Phượng Cát. Nếu dạo phố đêm thưa thớt ở Quảng Ngãi thì sẽ nghiệm ra, những quán cà phê đã níu kéo lớp trẻ thức khuya hơn, không giống với xứ Huế, mới 8 giờ tối đường phố đã vắng ngắt. Còn ở Quảng Ngãi vẫn chớp nháy đèn cà phê phố vào lúc đêm khuya.
Khách ở xa trước khi rời Quảng Ngãi, nếu ai làm nghề buôn bán và mong “cầu lời” thì đón xe xuống chùa Ông ở xã Nghĩa Hòa, nằm cách thành phố khoảng 9 km. Ngôi chùa khá vắng vẻ, nhưng chứa đầy huyền tích và sự linh nghiệm mà người đời truyền lại.
Còn ai đang làm quan chức thì lên lăng Bùi Tá Hán, nằm ở vùng ven thành phố. Vị tướng quân này lừng lẫy và từng được người đời truyền tụng về sự linh thiêng. Thời trước, quan chức được phong đều lên bẩm báo với cụ, nguyện trước cụ rằng, được phong chức quan thì sẽ luôn vì bách tính, muôn dân.

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Muoikhoi

Muoikhoi

Già nửa số dân Quảng Ngãi vào SG từ đầu thế kỷ 20 đến giờ. Nên khi nghe ai nói giọng SG, mọi người chợt nhớ người thân của họ đang học tập, làm việc hay ngày đêm xuôi ngược làm ăn trên mọi nẻo đường của SG thân yêu. Chúng tôi yêu SG!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nhiều giáo viên ở các trung tâm, trường tư băn khoăn không biết nghỉ vì dịch Covid-19 có được hưởng nguyên lương (Ảnh minh họa) /// Ảnh: Ngọc Dương

Vì dịch Covid-19, nhiều người bị cho nghỉ tạm không lương: Quyền lợi có thiệt thòi?

Để tránh lây lan dịch Covid-19, nhiều giáo viên và nhân viên trường học tư, các cơ sở giữ trẻ được tiếp tục nghỉ. Một số công nhân, người lao động cũng được cho nghỉ vì cơ sở thiếu nguyên liệu sản xuất hay không có đơn hàng. Vậy người lao động có được hưởng nguyên lương trong thời gian nghỉ tạm này?