Mưa Sài Gòn và cuộc gọi của mẹ

2 Thanh Niên Online

Mẹ ở dưới quê gọi lên, hỏi “Ở trên phố mưa có đi làm được không? Ở nhà mưa dầm dề, nghỉ chứ buôn bán gì được, nhà có mình mẹ, vắng tanh, buồn quá bây”.

Mùa mưa Sài Gòn làm nỗi nhớ của những đứa con xa quê thêm dài /// Nâu Mùa mưa Sài Gòn làm nỗi nhớ của những đứa con xa quê thêm dài - Nâu
Mùa mưa Sài Gòn làm nỗi nhớ của những đứa con xa quê thêm dài
Nâu

8 năm rồi, con gái mẹ rời quê, lên thành phố đi học rồi đi làm. Những năm đầu, có thằng út sống với mẹ, nắng gió có nhau. Trời mưa, mẹ nghỉ bán, hai mẹ con ở nhà thủ thỉ.Sau mùa bão năm ngoái, thằng út cũng khăn gói lên thành phố học. Ở phố, hai chị em có nhau. Còn ở quê, mẹ chỉ có một mình.

Hồi mới xa nhà, định kỳ mỗi năm, tôi về 2 lần, nghỉ hè và tết. Nói vậy chứ thực ra, cứ nhớ nhà, nhớ đồ ăn mẹ nấu là gói ghém quần áo về. Về được mấy hôm, nhớ phố xá nhộn nhịp lại đi. Đến hồi đi làm, số lần về nhà thưa dần, giờ thì chỉ có tết mới về. Vậy là một năm, mấy mẹ con chỉ quây quần được mấy ngày.

Sài Gòn năm nay, mùa mưa dai dẳng hơn. Những đêm mưa dầm và những buổi sáng thành phố ướt sũng, tôi ngồi làm việc ở tầng 25 của một cao ốc giữa trung tâm thành phố, mưa tạt vào cửa kính, làm mờ cả những tòa nhà sừng sững phía xa. Nhưng làm sao che được nỗi nhớ nhà của những đứa con xa quê.

Mấy ngày này hồi ở quê, nếu mưa lâm râm thì mấy mẹ con cũng ráng ra chợ, bày biện đồ đạc bán buôn. Còn nếu mưa to quá thì rúc trong nhà, vội vàng lấy xô chậu ra hứng những chỗ mưa dột, rồi tranh thủ đội nón lá ra ao hái ít rau muống, thêm mấy con cá rô đồng và chén mắm tỏi là được một bữa cơm. Đạm bạc vậy thôi đó mà ngon phải biết, mẹ con quây quần bên nhau, nói cười át cả tiếng mưa. Chuyện mưa gió là chuyện cả trời mà, có muốn trời tạnh để đi làm cũng đâu có được, thế là mấy nhà trong xóm “lập kèo”, tụ tập lại hát karaoke, cười giòn giã.

Trong những cuộc gọi của mẹ mấy ngày này, tôi nghe cả tiếng mưa lộp độp trên mái tôn, nghe tiếng mẹ than phiền, “Mưa ầm ầm, gió thổi muốn bay cái cửa sổ, nhà dột như ngoài sân vậy đó bây ơi”. Mấy đứa nhỏ ậm ừ “Ráng sang năm xây cái nhà mới chấp mưa bão luôn mẹ”. Mẹ chỉ cười: “Làm ăn từ từ rồi xây nhà xây cửa, quan trọng nhà cửa đông vui là mừng rồi”.

Căn nhà nhỏ xíu hồi đó giờ rộng thênh thang. Cái phòng ngủ bé tí hồi đó mấy mẹ con trải chiếu, chen nhau nằm giờ vắng tênh. Cái ti vi hồi đó mấy mẹ con phải “tranh đấu” vì mẹ thích nghe cải lương, con gái thích coi phim, con trai thì thích coi hài giờ chiếu cải lương cả ngày, mà giọng mẹ buồn thiu.

Mấy đứa con sắm cho mẹ cái điện thoại mới, để thỉnh thoảng gọi video, thấy mặt nhau cho đỡ nhớ. Nhưng những ngày Sài Gòn mưa, nỗi nhớ nhà nhớ mẹ lại rõ ràng hơn bao giờ hết.Và mẹ cũng không lúc nào thôi mong ngóng mùa mưa qua mau, tết đến nhanh để cả nhà sum vầy. Những cuộc gọi của mẹ vẫn rộn rã tiếng cười, còn tiếng lòng mẹ giấu, con cũng giấu…

Bình luận 2

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Phạm Thiết Hùng

Phạm Thiết Hùng

Đọc bài viết lúc 8 giờ 49 phút ngày 25/8/2018. Hôm nay là ngày Rằm tháng Bảy cũng là mùa Vu Lan báo hiếu. Chỉ mới đọc được một phần ba bài viết nước mắt đã rưng rưng, đọc hết bài thì nước mắt dàn rụa ướt nhoè cặp mắt kính lão gần bốn độ. Ước gì ta vẫn còn nhỏ tuổi để mà gần mẹ cha...
H H

H H

Tháng 7 vu lan nhớ về những người mẹ, ai còn mẹ để nhớ để mong là còn nhiều hạnh phúc..

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bữa cơm sẽ gắn kết các thành viên trong gia đình /// Jell Thương>

Bữa cơm gia đình

Em tôi, sinh viên năm 3 một trường ĐH ở Hà Nội nhắn tin than thở: 'Thành phố mệt quá chị ơi. Thèm một bữa cơm gia đình, thèm được ngủ dậy muộn, được nghe mẹ mắng, nhưng vẫn an yên…'.
Nguyễn Thị Hồng Ngọc /// Bảo Vy>

Thành công là cho đi

Nguyễn Thị Hồng Ngọc, cựu sinh viên Trường ĐH Bách khoa TP.HCM, từng đạt danh hiệu 'Sinh viên 5 tốt' cấp T.Ư năm 2017.