Nhìn từ tuyết trắng Sa Pa

0 Thanh Niên Online
Những ngày này tuyết rơi trắng xóa Sa Pa, du khách ùn ùn kéo đến nơi này để có thể chiêm ngưỡng tuyết rơi vùng nhiệt đới. Thế nhưng, sau những bức ảnh đẹp long lanh là những băn khoăn, trăn trở.
Băng tuyết phủ trắng Sa Pa /// Chanh Lương Băng tuyết phủ trắng Sa Pa - Chanh Lương
Băng tuyết phủ trắng Sa Pa
Chanh Lương
Chị Lương Thị Chanh, 28 tuổi, kinh doanh homestay ở xã Tả Van, huyện Sa Pa, Lào Cai gửi cho chúng tôi những tấm hình tuyết rơi trắng xóa núi rừng, mái nhà, đường phố, cả những nụ cười hớn hở của du khách.
Chúng tôi thắc mắc, “Những ngày này chắc chị Chanh vui lắm vì khách thập phương tới Sa Pa đông quá”, cô gái người dân tộc Giáy phân trần: “Khách có đông hơn một chút, nhưng cũng chỉ được một hai ngày. Còn lại, tuyết càng rơi nhiều bao nhiêu, bà con lại khổ bấy nhiêu”.
Chanh quê ở Lai Châu, lấy chồng về Tả Van sinh sống. Cô hiểu hết từng xóm, bản của vùng quê đang đổi mình từng ngày vì du lịch. Quang cảnh thiên nhiên dần bị tàn phá, nhường chỗ cho khách sạn, nhà hàng. Ở những bản xa xôi, không phải gia đình nào cũng có điều kiện để có nhà cửa kiên cố, chăn bông, áo ấm, giày dép tươm tất để chống chọi với mùa đông khắc nghiệt.
Nhìn từ tuyết trắng Sa Pa - ảnh 1
Nhiều du khách xem tuyết rơi ở Sa Pa
“Năm nào có tuyết rơi là năm đó bà con ăn tết không ngon. Rau bị tàn phá, trâu bò chết rét. Người già, trẻ con ốm rất nhiều”, Chanh trầm ngâm. Cô kể cho chúng tôi nghe những em bé toàn thân tím tái vì không có đủ quần áo mặc, chiếc áo mỏng trên người không hiểu sao đã ướt sũng vì nước mưa.
“Năm nay có khá nhiều đoàn từ thiện đến Sa Pa để trao quần áo, giày ấm cho người già, trẻ nhỏ, nhưng cũng không thể nào trao hết được. Người nghèo còn quá nhiều”, Chanh buồn bã.
Nhìn từ tuyết trắng Sa Pa - ảnh 2
Không phải ai cũng đủ ấm để có thể chống chọi với thiên nhiên khắc nghiệt
Chanh Lương
Chúng tôi nhớ lại những ngày Hà Giang tuyết phủ trắng Đồng Văn, Mèo Vạc. Khi đó, chúng tôi cũng tận mắt chứng kiến những đôi chân trần của những em nhỏ trên tuyết trắng. Các em thiếu đói, các em phải ăn mèn mén (bột ngô xay) thay cơm và thiếu cả những đôi ủng nhựa để có thể mang trong những ngày nhiệt độ xuống dưới 1 độ C.
Sẽ vô lý khi cho rằng du khách không được mừng rỡ với tuyết rơi. Thiên nhiên, một phần kích cầu du lịch cho mảnh đất này. Chỉ biết ước, giá như không còn ai thiếu ăn, thiếu mặc vì giá rét. Nhưng nghe chừng điều ước xa xôi quá…

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Múa lân cùng đám bạn ở quê là kỷ niệm chẳng bao giờ quên /// Võ Trường Sơn>

Mơ ước cùng lân

Sống ở TP.HCM được 4 năm, cũng chừng ấy thời gian Đặng Thanh Quang (11 tuổi, quê xã Bình Khương, H.Bình Sơn, Quảng Ngãi) phải bán vé số để kiếm sống.
Bạn trẻ giới thiệu sản phẩm khởi nghiệp tại chợ phiên /// HOA NỮ>

Nhịn ăn để khởi nghiệp

Những bạn trẻ còn đi học nhưng có chung niềm đam mê với thực phẩm sạch, hằng tháng đã tiết kiệm từng đồng, nhịn các khoản chi tiêu để quyết tâm khởi nghiệp.

Múa lân cùng đám bạn ở quê là kỷ niệm chẳng bao giờ quên /// Võ Trường Sơn >

Mùa trung thu thuở ấy

Mỗi mùa trung thu về, thấy sao mà nhớ mà thương cái tiếng trống lân cắc tùng, cắc tùng trong dòng hồi ức tuổi thơ…