* Có thể nói bạn là một trong số người đầu tiên ở VN làm web riêng chỉ để chơi thôi, đó là cái thuở hakinkin.net. Nguyên nhân nào làm cho bạn mất công sức vào một việc tốn thời gian như vậy khi còn đang đi học?
- Từ ngày tôi phát hiện ra mình cực kỳ hợp với... internet, tôi đã miệt mài ôm ấp chăm sóc nó, hakinkin.net ra đời khi tất cả chưa biết blog là gì, ADSL còn là điều vô cùng xa xỉ, mọi người tập trung vào những forum lớn và đa phần các forum là do đàn ông con trai sáng lập.
| Hà Kin (tên thật Vũ Thu Hà) - sinh năm 1981, học phổ thông tại New York, cử nhân Học viện Quan hệ quốc tế, từng làm việc tại Bộ Ngoại giao Việt Nam, hiện đang theo học nhiếp ảnh chuyên nghiệp tại New York. Xuất bản cuốn sách Chuyện tình New York tháng 8.2007 tái bản 4 lần, trở thành một trong những tác giả đầu tiên có sách in từ blog. |
Có thể coi tôi là một trong những số hiếm hoi administrator là đàn bà con gái. Nguyên nhân tất cả chỉ tóm trong những từ “sở thích”, “đam mê”, “chia sẻ”. Tôi chưa bao giờ quan niệm cái gì là “ảo”, là “thật” trong cuộc đời này cả. Mọi thứ đem lại lợi ích tốt cho tinh thần mỗi con người đều là thật hết. Vậy nên có ai bảo tôi dở hơi vì o bế và thích thú những thứ như vậy tôi cũng... kệ thôi.
* Và hình như khi đó bạn đã có những tuyên ngôn rõ ràng cho cá tính và thái độ sống của mình?
- Vâng, và từ đó tới giờ vẫn không thay đổi! Từ ngày tôi chuyển qua blog Yahoo!360, vẫn lại là một Hà Kin administrator của hakinkin.net. Tôi vẫn yêu thích internet, vẫn thích chia sẻ, và những người bạn mới vẫn tiếp tục đến. Mọi việc vẫn cứ thế mà tiếp tục!
* Bạn có thích nổi tiếng không?
- Chưa bao giờ. Mọi sự “nổi tiếng” là đều từ trên trời rơi xuống với tôi. Tôi chưa một ngày đi quảng bá bản thân để được nổi tiếng. Tôi cứ sống và làm gì mình thích, và cái gì đến thì nó đến. Có thể tôi không ngăn được nếu “lỡ” mình nổi tiếng, nhưng tôi sẽ cố gắng hết mình để cái sự “nổi tiếng” của tôi ở mức độ nhẹ nhàng, vừa phải, cư xử đúng mực.
![]() |
|
Bìa sách Chuyện tình New York |
* Khi Chuyện tình New York được viết trên blog rồi in sách, cuộc sống của bạn có nhiều thay đổi không?
- Có thay đổi đôi chút và có thể nói là theo chiều hướng tích cực. Bởi vì vốn dĩ câu chuyện của tôi là một câu chuyện thuộc dạng “healing”, nó là những chia sẻ của một cá nhân rất bình thường, có niềm vui và có những nỗi đau khổ. Nhiều người nhìn thấy mình trong đó và cảm thấy rất thú vị hoặc được an ủi. Còn tất nhiên, cái gì có chút thành công hay được biết đến thì cũng phải gặp sóng gió và có trục trặc, hiềm khích, nhưng mà... kệ chứ. Nếu chỉ có thành công và ngập yêu thương thì cũng buồn lắm.
* Qua tất cả những gì bạn “show” trên blog, người ta có thể gần như biết được hết về Hà Kin, rằng bạn đang làm gì, nhà bạn ở đâu, mọi người xung quanh bạn và mọi thứ liên quan đến bạn... Bạn quan niệm thế nào về sự riêng tư? Đã bao giờ tất cả những thứ đó đem lại cho bạn những phiền toái bất ngờ chưa?
- Thực ra cũng không hẳn những gì tôi đang show trên blog mà mọi người có thể biết hết được về tôi. Vì tôi luôn biết nghĩ cụ thể của mỗi cá nhân mà chỉ liên quan đến họ và không gây ảnh hưởng tới người khác. Và người khác cũng không có quyền được can thiệp trừ khi người ta cần sự giúp đỡ hoặc yêu cầu. Hoạt động blog nhiều, tôi nhận thấy bây giờ nhiều người đang xâm phạm vào đời tư, khuyên răn, áp đặt người khác rất nhiều một cách vô duyên và trơ trẽn mà không nhận ra, thậm chí thành một thói quen xã hội rất xấu.
Chưa bao giờ những gì tôi chia sẻ mang lại sự phiền toái hoặc ảnh hưởng tới đời sống riêng tư của tôi. Trừ khi một số... tự tìm hiểu và tự tìm mọi cách can thiệp mà thôi. Cho dù điều đó không thể tránh khỏi nhưng họ luôn thất bại!
* Câu chuyện ngọt ngào của cô gái Việt Nam bé nhỏ được yêu thương bất ngờ ở New York để cô luôn tự tin và kiêu hãnh... đã gây ra hai luồng dư luận trái chiều nhau trong bạn đọc. Bạn đón nhận nó như thế nào?
- Tại sao mình không được quyền tự tin về những gì mà đã xảy ra có thật, và những gì mình có? Khen tôi cũng nhận, mà chê tôi cũng nhận. Chả sao cả, cuộc sống mà, phải thế mới hay và phong phú, cái gì chỉ một chiều cũng chán lắm, cho dù chỉ là khen.
Tôi coi đó là những trải nghiệm thú vị của mỗi quãng thời gian sống của mình. Khen thì không nói làm gì như chê ư? Ghét ư? Tức làm gì? Buồn làm gì, sao không nhìn nó bằng con mắt thú vị: đó nghĩa là mình đang được quan tâm, đó là cảm giác một lần để biết “nổi tiếng” là thế nào...
* New York, chuyện tình New York, thế giới mạng online dường như rực rỡ hơn cả một cơn mơ, trở về với cuộc sống thực tế, là Hà Nội, là công việc, là kiếm sống, là toan tính với bạn có khó khăn và có khác xa nhau không?
- Tôi chưa bao giờ bị hụt hay hẫng gì giữa New York và Hà Nội, giữa thế giới mạng và cuộc sống hằng ngày. Cuộc sống của tôi, dù New York hay ở Hà Nội, dù là trên mạng hay “ngoài đời”, nó chả có ranh giới phân biệt, nó đều là những phần của một cuộc sống thực tế hằng ngày.
Còn sống ở đâu ư? Ở đâu cũng có cái hợp và cái không hợp, chỉ cần ở đâu cũng tồn tại được thì sống ở đâu cũng chả có ranh giới hay sự “hụt hẫng” nào cả. Và ít nhất tới bây giờ, mọi việc vẫn rất tốt đẹp, tất nhiên cho dù đôi lúc cũng “khó khăn”, “toan tính”, nhưng chẳng sao cả, ai mà chả phải thế.
* Bạn chia sẻ với bạn trai về thế giới quá phong phú của bạn có dễ dàng không? Để yêu thương, có bao giờ bạn phải thỏa hiệp chưa?
- Người bạn trai của tôi, đồng thời cũng là người bạn thân nhất của tôi. Tôi chia sẻ với thiên hạ 3 thì tôi chia sẻ với bạn trai của tôi 8, còn 2 phần là của riêng tôi. Tôi chia sẻ rất dễ dàng, vì khi đã có thể ở bên nhau như hai người bạn thân, thì có gì mà chia sẻ lại khó khăn? Trước khi tiến tới là một người yêu, phải là một người bạn thân trước đã. Tôi muốn bạn ấy sẽ biết thật nhiều điều thú vị mà những người khác không biết. Để yêu thương, có lúc tôi có phải thỏa hiệp, ở mức độ vừa phải và công bằng đôi bên, như rất nhiều đôi tình nhân khác, vì thế nào tôi cũng cần sự bền lâu!
* Bạn đã thử tất cả những gì có thể: vẽ tranh, chơi đàn, viết văn, làm thơ, năng lượng của bạn dường như dư thừa để làm tất cả. Bây giờ là nhiếp ảnh nữa... nhưng để nổi bật và thành công trong một lĩnh vực cụ thể như một nghệ sĩ đích thực hơn một người nghiệp dư, hình như còn thiếu điều gì đó?
- Từ trước tới giờ mọi thứ tôi tham gia chỉ là để thử sức mình và cho vui, và vì tôi thích được biết mỗi thứ một tí cho cuộc sống phong phú, chứ không thể nào giỏi được tất cả.
Tôi quan niệm biết mỗi thứ một chút, thì sẽ hiểu, nhận ra được cái đẹp và thông cảm với cuộc sống này hơn. Bởi vì tôi không nghĩ rằng mình sẽ chắc chắn trở thành một nghệ sĩ thực thụ ở một lĩnh vực nào đó nên tôi không chuyên hay tập trung gì cả, hiển nhiên nó không phải thiếu “điều gì đó” mà thiếu “rất nhiều điều gì đó”. Nhưng có thể biết đâu từ bây giờ tôi đang ấp ủ và muốn mình thực sự giỏi và trở thành một nghệ sĩ thực thụ của một trong những đam mê đó thì sao? Nếu đúng là tôi muốn như vậy, rồi mọi người cũng sẽ biết!
* Nguyên do của việc Hà Kin trở lại New York?
- Có thể là vì tôi muốn đi học làm bánh pizza để sau này mở cửa hàng (cười).
* Cảm xúc bây giờ của New York với bạn là gì? Có khác nhiều với thuở Chuyện tình New York ngày xưa không?
- New York bao nhiêu năm vẫn thế, tôi chưa thấy thay đổi hoặc là chưa ở đủ lâu để thấy thay đổi. Chỉ có con người tôi là có thay đổi. Lần này, tôi đã tự tin hơn khi bước chân lên đất New York, và biết mình sẽ phải làm gì, vậy thôi!
* Cảm ơn bạn.
Cát Khuê

Bình luận (0)