Sáng thứ hai (24-11) Huy Miên còn điện thoại xin nghỉ dự họp giao ban vì mệt. Vậy mà 17 giờ chiều thứ 3 (25-11-2008) anh đã ra đi. Khoảng hơn 2 tháng nay, Huy Miên cố gượng đến tòa soạn làm việc.
Bữa nào khỏe, anh còn đùa giỡn một cách hóm hỉnh. Anh em bạn bè mừng và lại lo cho anh. Trông anh yếu lắm rồi. Căn bệnh tiểu đường quái ác đã quật ngã anh ở cái tuổi sung sức, chín chắn của một người đàn ông viết văn, viết báo.
|
Tin buồn Gia đình chúng tôi vô cùng thương tiếc báo tin:
Sinh ngày 31-12-1955, quê quán: xã Xuyên Trà, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, sau một thời gian lâm bệnh đã mất lúc 17 giờ ngày 25-11-2008 (nhằm ngày 28-10 năm Mậu Tý), hưởng dương 54 tuổi. Lễ nhập quan lúc 6 giờ 30 ngày 26-11-2008. Lễ viếng lúc 11 giờ cùng ngày tại Nhà tang lễ thành phố, số 25 Lê Quý Đôn, Q.3, TPHCM. Lễ động quan lúc 9 giờ 30 ngày 28-11-2008, sau đó đưa đi hỏa táng tại Bình Hưng Hòa, TPHCM. Vợ: Lâm Ánh Hồng, con: Đinh Đoan Sao Kim, đồng kính báo! |
Cao Vũ Huy Miên tên thật là Đinh Đoan Hùng, sinh ngày 31-12-1955 tại xã Xuyên Trà, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam.
Dáng người thấp đậm, vững chắc và có phần bặm trợn, khiến ai mới gặp có phần e ngại. Ngược lại tính tình Huy Miên lại hiền lành, chân thành và ngay thẳng, dung dị. Chữ Huy Miên rất đẹp hiện đại và dễ đọc.
Thơ Cao Vũ Huy Miên cũng thể hiện cái cốt cách tấm lòng anh, điệu tâm hồn của anh. Những bài thơ rải rác trên các báo, những bài thơ trong 2 tập thơ của anh là “Thời kỷ niệm” và “Hoa tím ngày xưa” phản ánh một Cao Vũ Huy Miên dễ gần, dễ thương, dễ cảm.
Cao Vũ Huy Miên thường viết về những kỷ niệm đẹp, về cô bạn gái có tên, không tên và gần như bao giờ cũng có các loài hoa… Kỷ niệm đẹp, đẹp như là có chút tình yêu trong sạch mà e ngại, đẹp như kỷ niệm có chút man mác buồn, nhớ lâu và sâu.
Tôi gọi Cao Vũ Huy Miên là nhà thơ của kỷ niệm. Tôi nhẩm lại vài câu thơ của anh mới được NXB Trẻ in trong tập “Thơ tình Sài Gòn”:
"Anh xa em thật rồi
Bỏ lại sau lưng
Chuỗi ngày dài mùa hạ
Bỏ lại phía sau
Có những chùm hoa nở
Trên con đường
Mà chúng ta vẫn thường qua” …
Hay hàng loạt thơ Cao Vũ Huy Miên trên các báo Xuân TP.HCM 2008
"Để rồi bỗng nhớ
Ra mình cô đơn
Từ nay thôi hết
Còn ai dỗi hờn”...
"Đôi khi ước mình trẻ lại
Chiều mưa khăn gói lên đường
Để được cùng em sống mãi
Một thời phiêu bạt gió sương”…
Đặc biệt là bài thơ “Hoa tím ngày xưa” của anh, nhạc sĩ Hữu Xuân phổ nhạc, được đông đảo các thế hệ học sinh sau năm 1975 yêu thích, thuộc và hát.
Cao Vũ Huy Miên ơi, có điều gì trong thơ anh mà khi còn sống làm việc cùng anh, chúng tôi chưa thấu hiểu. Anh cứ nhớ về kỷ niệm. Bây giờ xa nhau thật xa, chúng tôi mới hiểu ra rằng, anh gởi lại những ngày chúng ta sống rồi sẽ là những kỷ niệm đẹp. Và thực ra, đó là những kỷ niệm đẹp.
Chị Hồng, vợ anh, một ca sĩ TNXP cùng thời với anh, kể lại rằng, trước khi đi xa, anh có nguyện vọng, đem đến Bình Hưng Hòa hỏa táng anh, lấy tro hài cốt của anh đổ xuống sông Sài Gòn.
Vợ và con gái hỏi, anh nói: Đừng xây mộ, vừa tốn kém lại thường xuyên phải viếng thăm tội nghiệp và vất vả lắm.
Anh ra đi mãi mãi trong giấc ngủ sâu, trầm tĩnh, yên lặng, đơn giản như tính tình của anh.
Mùa xuân năm ngoái, anh viết:
"Ta ngồi bên sông
Thấy sông lồng lộng”…
mùa xuân năm nay, anh muốn được lẫn sóng sông… đi ra biển cả rồi, Cao Vũ Huy Miên ơi!
|
Nhắc đến Cao Vũ Huy Miên, ai cũng nhớ đến Hoa tím ngày xưa. Nhưng giờ thì Hoa tím ngày xưa vẫn còn đó, vậy mà… Chúng tôi giới thiệu với độc giả bài thơ Hoa tím ngày xưa và bài viết của chính tác giả Cao Vũ Huy Miên về sự ra đời của bài thơ này! Hoa tím ngày xưa Con đường em về ban trưa Con đường em về mưa bay Con đường em về thơm hương Con đường em về năm xưa Thời còn học trung học ở Đà Nẵng, mỗi sáng đến trường, tôi thường đi ngang qua một ngôi nhà đầy vẻ u tịch, phía trước có giàn hoa giấy màu tím sẫm và trong sân có cội ngọc lan già lúc nào cũng tỏa hương. Điều khiến tôi càng thêm chú ý là từ ngôi nhà, đôi khi lại văng vẳng tiếng dương cầm…Và một người con gái đẹp đi học chung đường… Cao Vũ Huy Miên |
Vũ n Thy - Báo Sài Gòn Giải Phóng

Bình luận (0)