Hôm sau, tôi bay từ TP.HCM ra Đà Nẵng, vào Hội An gặp ông - đại tá Nguyễn Duy Lê, huyền thoại thầm lặng của Không quân VN. Người phi công thương binh bay nhiều loại máy bay nhất.
Ông không phải anh hùng, không bắn rơi nhiều máy bay đối phương, không là tướng lĩnh cao cấp… nhưng nhắc đến tên ông, mọi người “lính bay” đều kính trọng và căn nhà ông ở tại TP.Hội An, liên tục đón tướng lĩnh - anh hùng, đồng đội phi công trong Nam ngoài Bắc ghé thăm…
Phi công 15 tuổi

tin liên quan
Truy thăng quân hàm cho 2 phi công hy sinh trong sự cố máy bay Su-22UBa mất, mẹ chỉ làm nhân viên công đoàn trong trường nên anh cả Nguyễn Duy Lê phải chuyển sang hệ phổ thông nông nghiệp cấp 2 để tranh thủ đi làm thuê phụ mẹ nuôi em. Một ngày đầu tháng 9.1965, cậu học sinh Nguyễn Duy Lê (lớp 7, Trường cấp 2 Cổ Đông, Tùng Thiện, Sơn Tây) đang được thuê đi làm cỏ ngoài đồng, thì được một chú trong Trường sĩ quan Lục quân đạp xe ra gọi hớt hải: “Bác Đồng gọi vào khám phi công”. “Mãi về sau tôi mới biết hôm ấy Quân chủng Phòng không - Không quân (PK-KQ) triển khai đợt khám tuyển phi công trong các trường quân đội. Bác Lê Tự Đồng, Chính ủy (sau là trung tướng, Phó giám đốc về chính trị Học viện Quân sự cấp cao - nay là Học viện Quốc phòng) luôn để ý đến hoàn cảnh gia đình, cho gọi tôi vào khám và bảo: Nếu đi được phi công, mẹ nó đỡ vất vả và gia đình đỡ một miệng ăn”, đại tá Nguyễn Duy Lê nhớ lại và cười: “Cứ qua hết vòng nọ đến vòng kia, cuối cùng mình lại có tên trong danh sách trúng tuyển”. Năm đó, Nguyễn Duy Lê mới 15 tuổi.
Bị thôi bay vì...ông cậu đằng trong
|
||||||||||||||||
Có một chuyện mà đến giờ các phi công giai đoạn ấy gặp nhau vẫn thường kể lại: Tốt nghiệp sĩ quan, được phong cấp hàm thiếu úy nhưng tất cả đều bị cấp trên giữ lại, đợi “đánh thắng trận đầu” mới trao đồng loạt như hình thức chào mừng. Chính vì vậy, các phi công về nước đều đeo quân hàm binh nhất, trong khi họ đều mặc áo 4 túi sĩ quan. Với ông Lê, kỷ niệm về giai đoạn này còn buồn hơn, đó là đầu năm 1971, ông đang bay chiến đấu thì bị cho... thôi bay. Hỏi một số đồng đội đồng cảnh ngộ mới biết “cấp trên siết lại, lai lịch gia đình ai có vướng mắc thì thanh lý dần”. “Mãi sau này mới biết là hồi ấy 2 bà dì ruột lấy 2 ông cậu làm quận trưởng ở trong Quảng Nam”, đại tá Lê cười và bảo: “Vì lý do này mà đến năm 1973 tôi mới được vào Đảng. Từ 1971 - 1975, tôi đi học tham mưu và về làm trợ lý tác chiến sư đoàn”.
Chuyển loại trong 1 tháng
Ông Nguyễn Duy Lê (trái) làm vườn tại quê nhà Hội An, Quảng Nam
|
Ngày 17.4.1975, khi đang là trực ban trưởng của Sở Chỉ huy Sư đoàn 371, trung úy Nguyễn Duy Lê nhận nhiệm vụ vào tiếp quản khu giải phóng miền Nam. Tàu thủy chở quân ghé TP.Nha Trang để cả đoàn lên xe tải nhằm hướng Sài Gòn. Sáng 30.4.1975, ông Lê cùng đoàn vào tiếp quản sân bay Biên Hòa đang ngổn ngang các loại máy bay, xe cộ và nhận nhiệm vụ trợ lý tác chiến của trung đoàn căn cứ Biên Hòa. Tháng 7.1975, cấp trên của ông gọi lên hỏi: “Giờ nhiều máy bay chiến lợi phẩm mà thiếu người lái, cậu có muốn bay lại không?”, khiến ông Lê cười: “Tôi là phi công, lúc nào chả muốn bay. Các anh bắt tôi dừng đấy chứ” và ngay hôm sau được lệnh chuyển công tác xuống Trung đoàn Không quân trực thăng 917 mới thành lập, đứng chân ở Tân Sơn Nhất.
“Đơn vị thu hồi gần 100 máy bay, trong đó 57 chiếc thẩm định lý lịch và bay được nhưng chỉ có 12 phi công nên phải tạm tuyển 4 phi công và một số nhân viên kỹ thuật máy bay, xe máy của chế độ cũ vào làm giáo viên huấn luyện, đảm bảo sẵn sàng chiến đấu”, ông Lê nhớ lại và tỉ mẩn: Hai “ông thầy” đầu tiên dạy bay máy bay trinh sát U-17 là đại úy Nghiên và Sơn, đều người Sài Gòn. Sau khi giới thiệu về tính năng hoạt động, ông Lê được đưa ra đường băng, lên từng chiếc U-17 đang đậu ngổn ngang để… kiểm tra xem có hoạt động được không, vừa kiểm tra vừa nghe giảng lý thuyết. Sau hơn 1 tháng, ông Lê đã tự bay đơn trong ánh mắt ngạc nhiên đến cực độ của 2 “ông thầy”. “Thực ra đã bay được phản lực thì loại nào cũng bay được. Tuy nhiên, muốn bay tốt thì phải thực sự yêu thích nghề bay và có chút năng khiếu. Hồi ấy tôi rất háo hức khám phá xem máy bay Mỹ khác Liên Xô thế nào. Có lẽ thấy mình chỉ học hết lớp 7 mà ham học, lại là người gốc miền Trung nên 2 ông thầy tận tình truyền hết nghề”, đại tá Nguyễn Duy Lê cười. (còn tiếp)
Bình luận (0)