Nhưng, cái này mới là... ngại: tự dưng chàng "biến mất" trong vài giờ, thậm chí một ngày, có khi khủng khiếp hơn: một đêm (!) làm các nàng "như đứng đống lửa như ngồi đống than"...
"Nỗi niềm" của nàng
Sáng sớm thứ bảy, khi còn đang ôm con say ngủ, H. chợt nghe chuông điện thoại reo. K., chồng H. chồm dậy nghe điện thoại, nói nói gì đó, rồi mặc đồ vội vàng và dắt xe đi mất. Hãy còn ngái ngủ, H. cũng không hỏi chồng, dù cô chẳng biết anh đi đâu. Đến gần trưa không thấy K. về, H. điện thoại cho chồng thì "ò í e", câu cáo lỗi quen thuộc. H. điềm đạm nhắn tin: "Anh đi đâu vội thế? Trưa có về ăn cơm không để em nấu?". 30 phút, 1 tiếng không có tin trả lời. H. đành nấu ăn một mình, không để phần cho... bõ ghét.
Chiều cũng không thấy chồng về, H. bắt đầu tức giận. Tin nhắn liên tục "bắn" đi: "Anh đi đâu mà không thèm nói gì, cũng không thèm điện thoại?", "Thôi đi luôn đi, từ giờ tôi đi đâu cũng không thèm nói với anh đâu, nhớ nhé", "Chắc bận với con nào... không dám nói chuyện với vợ?". Đến 5 giờ chiều thì H. sốt ruột không chịu nổi: "Em lo quá, hay là có chuyện gì không hay?"... 6 giờ. K. xuất hiện trước cửa, quần áo đầu tóc đen nhẻm bùn đất. Mặt H. đã phồng lên, đỏ ửng như quả bóng bị bơm căng hết cỡ...
Còn T. thì gay cấn hơn nữa. Thứ sáu, cuối tuần, theo lịch, chồng T. sẽ đón con từ nhà ông bà ngoại về cho nó còn "nhớ hơi" bố mẹ, cả tuần đã gửi cu cậu ở đó rồi. Tối, T. làm cơm nước xong xuôi, điện thoại cho chồng đã nghe: "Ừ, ừ, rồi, rồi, thì tuần nào chẳng thế mà phải nhắc". Lát sau thấy chồng ngọt ngào điện thoại về: "Em chịu khó ăn trước một mình, ngoan nhé cưng, anh bị tụi bạn rủ nhậu. Anh sẽ gắng trốn về sớm đón cu tí". Thế rồi T. chờ hoài, chờ mãi. 9h, 10h, điện thoại cho ông bà thấy cu tí vẫn còn léo nhéo: "Chưa thấy ba đến".
Tới 10h30 thì ông bà nghiêm giọng: "Thằng bé díp mắt lại rồi, thôi để nó ngủ lại đây, mai anh chị có đón thì đón". Điện thoại cho chồng tất nhiên "ò í e". 11 giờ, 12 giờ, ruột gan như lửa đốt, T. bắt đầu tưởng tượng và tấm tức, nghẹn ngào. Lại tăng hai, tăng ba, lại bị mắt xanh mỏ đỏ túm chặt rồi. Giờ này mình không ngủ được, lại nhớ con, thế mà hắn thì vi vu đú đởn. Mai ta sẽ chìa ra lá đơn ly dị, nhất định thế. T. nghiến răng, thiếp đi đến 8 giờ sáng. Mở cửa, hai bố con ngồi ở hiên nhà, "cu bé" ôm một đống bánh trái "đền bù", còn "cu nhớn" ngước mắt "tội tình"...
Lý do, lý... trấu của chàng
"Thì sếp gọi đi lấy mẫu nước đột xuất (anh K. làm kỹ sư môi trường). Thằng A., thằng B. đều biến cả nên sếp túm anh. Sao không điện thoại à, ở đó có sóng đâu mà gọi. Suy diễn vớ vẩn, trông anh bẩn như ma thế này, mệt muốn chết đây mà còn hoạnh họe. Tưởng sáng em nghe anh nói chuyện với sếp biết rồi". Đó là lý do "chính đáng" của K., tất nhiên là H. "tha tội", nhưng vẫn ấm ức, cả ngày dài chờ đợi mòn cả mắt vì thói vô tâm của chồng, ai "đền" cho đây.
Còn T. thì sau khi khóc lóc, lôi thằng bé con định lên lại... nhà ngoại, đã được chồng níu lại với đủ vị "chua cay mặn ngọt": "Tại tụi nó uống xong lại rủ... đánh bài, đã chơi thì phải tắt điện thoại cho... tập trung tư tưởng, chứ có làm gì "ngoài luồng" đâu. Anh xin lỗi 1.001 lần nhé... Em là nhất mà, anh léng phéng anh chết".
Có trường hợp hy hữu sau phần nào lý giải và bênh vực cho các ông chồng. Một bữa chồng P. cũng "mất tích" cả buổi khiến cô đứng ngồi không yên. Thêm vào đó, dạo này hắn có vẻ ngơ ngác, hay cáu gắt thế nào ấy. Nghi ngờ dâng lên ngùn ngụt. Phen này chồng về "lành làm gáo, vỡ làm muôi" chứ không thể... Trong lúc chờ đợi, P. xả stress bằng cách đi shopping. Bất ngờ cô phát hiện ra xe của chồng ở một quán cà phê. P. đột kích vô, thấy ngay chàng đang ngồi ở một... góc khuất. Ngồi một mình, chắc đang đợi "ai". P. cũng lánh ở một góc khuất chờ "bắt quả tang". Lén điện thoại vẫn "không liên lạc được". Mãi lâu sau chàng tính tiền và ra về, vẫn chỉ một mình. "Chắc bị leo cây". P. tiếc hùi hụi. Về nhà, tra khảo, chàng vẫn một mực "ngồi cà phê một mình, không đợi ai". Ép quá, chàng còn giận ngược lại: "Cô đi rình rập tôi phải không. Là vợ mà không tin chồng thế hả. Đàn ông cũng phải có lúc riêng tư chứ". Hóa ra bấy lâu nay chàng đang trục trặc chuyện công việc nên mệt mỏi, thế thôi.
Chuyện chồng đi đâu không "báo cáo", đi x nói y, rồi thỉnh thoảng sáng trưa chiều tối có lúc "ngoài vùng phủ sóng" như trên khá "phổ biến". Nhưng dù có lý do gì đi chăng nữa, thì sự "biến mất" của các chàng cũng làm các bà vợ stress rất "nặng", các chàng nên "kiểm điểm thành thực", đừng để đến khi "nói hoài không được, muốn đi đâu thì đi, mặc kệ ông" thì thật nguy hiểm.
Hạ Minh
Bình luận (0)