Diễn viên Hoàng Sơn mỗi lần nghe hai tiếng "ăn kiêng" là sợ đến khiếp. Chàng cầu thủ của đội bóng đá nghệ sĩ TP Hồ Chí Minh dĩ nhiên là phải ăn nhiều ăn khỏe, chứ mắc mớ gì lại ăn kiêng? Ấy thế mà..."Bác Tôn" lại bắt phải ăn kiêng!
|
Hoàng Sơn và gia đình. |
Vai chánh đầu tiên trong phim nhựa, lại là vai lãnh tụ, kèm theo những kỷ niệm cỡ đó khiến Hoàng Sơn nhớ hoài. Anh thở phào, may mà bộ phim cũng gây được tiếng vang, vai Bác Tôn được khen, nếu không chắc từ giã điện ảnh luôn quá!
|
NSƯT Út Bạch Lan. |
Nhưng rồi khi bắt tay vào làm từ thiện, bà mới thấy còn biết bao người khổ cần cứu giúp, mà mình thì già đâu có làm ra tiền nhiều như hồi trước. Trăn trở mãi, bà quyết định nhận lời hát quán. Bây giờ thì bà không mặc cảm nữa, vì bà biết sự chịu đựng của mình sẽ đổi lại bằng niềm vui của nhiều người cơ khổ. Bà rất mau nước mắt, đi cứu trợ ở đâu thấy cảnh khổ là bà khóc ngon lành. Khóc xong, về tiếp tục đi hát quán, đi đóng video, để có tiền trở lại tặng quà.
Diễn viên các đoàn tỉnh còn cực hơn đồng nghiệp thành phố gấp nhiều lần. Hầu như quanh năm anh em phải lặn lội ở vùng sâu vùng xa để phục vụ, chịu tất cả sự thiếu thốn vất vả vì cứ rày đây mai đó. Kép đẹp Hoàng Nhứt của đoàn Hương Tràm - Cà Mau kể: "Một năm có 6 tháng mùa khô thì chúng tôi tranh thủ đi luôn một mạch. Chất toàn bộ lên chiếc ghe 7 - 8 tấn, dọc ngang sông nước. Bãi cạn, phải lội sình lên bờ. Nước mặn, phải đón ghe đổi nước mà xài. Còn ăn uống thì thôi... cứ đợi ghe hàng cặp vào rồi mì tôm mà... làm tới!".
|
Hoàng Nhứt - Lịch Sử (Đoàn Cà Mau) vai Từ Hải - Thúy Kiều. Ảnh M.Châu |
Đồng Tháp Mười còn là trung tâm của muỗi, ai qua đó một lần sẽ nhớ tới già. Duy Thanh nói: "Nghệ sĩ chúng tôi còn khổ với muỗi gấp trăm lần. Ai đóng vai bị chết là bữa đó tha hồ "cúng muỗi". Tôi đóng vai Nguyễn Mại trong Đêm hội Long Trì, gồng mình đứng trên dàn hỏa, muỗi cắn đau phải lén chớp mắt đuổi nó, sợ khán giả phát hiện. Bữa nào có gió thì mừng lắm. Gió hùa qua là muỗi bay đi. Thành ra, bữa nào có gió thì Nguyễn Mại chết mở mắt đúng với tình huống và tính cách nhân vật, còn bữa nào im gió thì Nguyễn Mại chết bình thường". Buồn cười mà... thương!
|
Cát Phượng. Ảnh Hoàng Kim. |
Đằng sau cánh màn nhung là những buồn vui đời thường, nhưng cho dù thế nào, người nghệ sĩ chỉ mong đêm đêm họ được tỏa sáng, sống những khoảnh khắc diệu kỳ, thế đủ vui rồi!
Hoàng Kim
Bình luận (0)