Nữ "lưu linh" trong casino Ba-vet

17/09/2006 23:11 GMT+7

Trong các sòng bài của tập đoàn cờ bạc biên giới (Ba-vet, Campuchia) luôn có những cô gái trẻ đẹp tươi cười tiếp đón khách. Người ta gọi các nàng là "lưu linh". Hiểu nôm na, nàng làm nhiệm vụ đổi tiền cho khách chơi bài. Từ "tiền sống" sang "tiền chết"; từ tột đỉnh giàu sang xuống dưới đáy của sự khốn cùng. Tất cả đều qua tay nàng...

Giờ đây, hiện tượng những cô gái trẻ sang Campuchia làm gái "lưu linh" đã trở thành cao trào. Đáng báo động, họ đã trượt ngã trong môi trường casino khốc liệt và đầy cạm bẫy.

"Lưu linh đổi tiền, từ sống đến chết"

Trong những ngày thâm nhập các casino ở Ba-vet, tôi tình cờ sưu tầm được lời rao này. Nó phác họa tương đối sát bộ mặt và bản chất của một "lưu linh". "Lưu linh" ra đời từ cơ chế cắt lại "tiền lưu linh" cho khách hàng đã tham gia đánh bạc (hiểu nôm na là tiền xe, tiền ăn đường mà casino "tặng" lại cho khách, dù họ thua hay thắng đều được). "Tiền lưu linh" tính bằng 1% tổng khối lượng tiền khách đã tham gia đổi và đánh bài. Nhân viên "lưu linh" là người trực tiếp giám sát, tính toán khối lượng tiền này qua công cụ để luân chuyển, quy đổi là phỉnh đánh bạc -  những miếng nhựa tròn với nhiều mệnh giá khác nhau, từ 1 đến 1.000 USD. Qua "lưu linh", khách được mua các phỉnh này từ tiền giấy (VNĐ, USD...) 

Cùng là phỉnh nhưng lại được phân biệt làm hai loại tiền: "tiền sống" và "tiền chết". Hai loại tiền có cùng giá trị, cùng có khả năng đánh bạc nhưng chỉ "tiền sống" là được tính "tiền lưu linh". "Tiền chết" thường dùng để đánh. Ví dụ, khách đánh 100 USD phỉnh "tiền chết", thắng, sòng bài trả lại 100 USD "tiền chết" này và chung thêm 100 USD phỉnh "tiền sống". Nếu đổi 100 USD phỉnh "tiền sống" này cho "lưu linh" lấy tiếp 100 USD phỉnh "tiền chết" để đánh tiếp, khách đã có thêm 1 USD "tiền lưu linh" được ghi trong "sổ lưu linh".

Phải nói thêm rằng, "lưu linh" làm việc cho "chủ lưu linh" chứ không làm việc cho sòng bài. Tuy dùng chung phỉnh nhưng hệ thống đổi tiền của "lưu linh" cũng hoạt động độc lập với hệ thống đổi tiền của sòng bài. "Lưu linh" cũng phải bỏ tiền giấy của ông chủ mình ra để mua phỉnh. Nếu khách đổi 1.000 USD để chơi thì "lưu linh" cũng phải có chừng ấy tiền để mua phỉnh đổi qua đổi lại. Dựa vào các "sổ lưu linh", đến cuối tháng chủ casino mới ngồi lại với "chủ lưu linh" để cùng tính lợi nhuận.

Nhìn bản chất sự tặng "tiền lưu linh" mới thấy đầu óc ma quái của những kẻ kinh doanh casino: "Lưu linh" sinh ra để trói chặt hầu bao khách hàng! Khách đến, có bao nhiêu tiền "lưu linh" đều biết. Khách đi, qua "sổ lưu linh", khách thắng thua bao nhiêu "lưu linh" cũng biết. Ngoài ra, khách luôn đánh "tiền chết" để lấy về "tiền sống" (nếu thắng) hòng ăn được thêm "tiền lưu linh". Thực chất, đây là chiêu dụ cho khách đánh to, đánh nhiều. Mà cờ bạc tại sòng bài quốc tế (rất nhiều tiền) thì càng đánh nhiều càng thua! Đó cũng là "phong thủy" được đúc kết bằng không biết bao xương máu của những con bạc gạo cội.

"Lưu linh" muôn mặt

H. là một "lưu linh" tuổi vừa đôi mươi có khóe môi chúm chím. Nhà H. ở ngay thị trấn Gò Dầu. Tốt nghiệp trung học phổ thông, chẳng biết làm gì, cô theo lời chị em sang biên giới làm "lưu linh" tại Ba-vet, lương tháng 100 USD. Chuyện của H. cũng giống như rất nhiều cô gái trẻ đẹp khác ở xung quanh biên giới Mộc Bài bây giờ: Bỏ nhà bỏ cửa qua casino thụ hưởng lối sống xa hoa nhưng nhiều cạm bẫy!

Đầu tiên, chủ "sổ" phát cho H. một bộ đồng phục. Sau đó, H. được theo chị em "thực tập" bằng cách tham quan trong casino vài ngày, thời gian đủ cho cô phải biết mọi món đánh bạc, các cách thức chơi... Rồi họ dạy cho cô nhận mặt các loại phỉnh "tiền chết", "tiền sống"; các cách phân biệt tiền đô la thật, giả... Sau đó là dạy tiếng. Cô phải học nhiều câu từ "chuyên dụng" của dân đánh bạc, thậm chí là những tiếng chửi thề. Rồi họ nhồi vào đầu cô những câu tiếng Anh thông thường khi giao tiếp đánh bạc: "xin lỗi", "cảm ơn", "mẹ kiếp", "chó thật"...

Sau cùng mới là những thủ thuật để trói chặt con bạc: Khách đến thì phải cười như hoa. Khách thắng thì phải giả nai dễ thương để xin tiền "típ". Nhưng khách chớm thua hoặc ngỏ ý muốn vay tiền là phải lập tức trở mặt và bỏ đi... Nếu khách còn tiền nhưng nghỉ giải lao thì phải kè sát; phục vụ khách từ gọi cà phê, đồ ăn, dẫn đi tham quan, đặt phòng cho khách nghỉ.

Chưa hết, nếu khách quen lên chơi mà không đổi tiền ở "sổ" của H. làm, cô buộc phải ra tay: đầu tiên, nói nhẹ với khách, đồng thời dằn mặt "lưu linh" khách đang đổi tiền. Không xong, cô có thể chửi nhau, thậm chí phải đánh "lưu linh" nọ. Không xong nữa, cô lập tức phải gọi điện cho chủ "sổ" dẫn xã hội đen lên xử... Đủ hiểu, cơ chế "tiền lưu linh" đã cột chặt con bạc với gái đổi tiền như thế nào.

Trót lao vào guồng máy làm ăn casino khốc liệt, những cô gái như H. trở nên ma quái trong thời gian rất nhanh. Mới ngày nào cầm chồng phỉnh ngàn đô trong tay H. còn run; giờ H. đã biết nịnh khách leo lẻo; cầm cả chục ngàn đô mà nhẹ tênh như cầm tiền mua xổ số. Rồi chị em còn biết nhỏ to bày nhau ăn bớt "tiền lưu linh" của khách, thậm chí của chủ "sổ". Làm ăn một thời gian, "lưu linh" tích góp được tiền còn đứng ra cầm đồ cho khách, những món nho nhỏ như ĐTDĐ, nữ trang...

Và những "chuyện tình"

Th. "béo" đưa tôi đến dãy nhà trọ ở gần trường gà Ba-vet tìm "lưu linh" tên L. Y cười khùng khục khoe: "Có gì đâu, tụi nó làm cả ngày mệt nhoài, tối hết ca mình rủ lên bar, cho nhảy disco. Em thích bia thì cho uống bia, thích rượu thì cho rượu, thuốc lắc thì 25 đô một viên, đầy ra đấy.  Xong là đưa em lên phòng!". Th. "béo" mới chỉ là gã xe ôm chuyên chở khách đi "đường vòng" mà đã dám làm vậy! Mà không chỉ Th., các "tay chơi xe ôm" khác cũng nhiều chiến tích "làm thịt lưu linh". Nói theo họ thì chuyện cũng dễ: hai đứa làm chung một "sổ", giao tiếp ngọt nhạt với nhau hằng ngày. "Lưu linh" thì xa gia đình, xa bố mẹ, không được kèm cặp thường xuyên nên cũng dễ "tâm tư". Xe ôm thì phong trần, dáng vẻ đàn anh tử tế nên em nào cũng mến. Chỉ có điều, nhiều "lưu linh" còn quá trẻ, thậm chí dưới 18 cũng quan hệ bừa bãi. Ở sòng bài, chuyện "lưu linh" trẻ cặp bồ với khách đánh bạc già cũng không còn lạ.

Th. "béo" kể rằng, vào buổi đêm, còn có những hội "lưu linh” chỉ chuyên chui vô khách sạn để bật kênh phim sex xem chung. Mà ở khách sạn của casino, kênh phim sex chiếu 24/24 giờ. Nhiều "lưu linh" xem nhiều thành "nghiện", hở ra lúc nào là chui vô khách sạn bật xem lúc đó. Rồi có những "lưu linh" chỉ thích đi bar, vũ trường. Cả ngày làm việc vất vả, đến cuối trận bạc chỉ chực rủ rê khách lên vũ trường chơi, "mua mấy viên thuốc nhảy cho đã đời".

oOo

Th. "béo" không tìm được L. ở khu nhà trọ. Mấy "lưu linh" cùng phòng nói, đêm qua khách của nó thắng bạc, nó với khách lên vũ trường rồi sáng không thấy về, thử vô khách sạn tìm xem. Tôi thấy Th. nhếch mép nhưng đôi mắt chớp lia lịa. Mới đêm trước, tôi còn thấy nhiều tốp "lưu linh" mặc nguyên đồng phục vô vũ trường. Lúc đó đã gần ba giờ sáng. Họ còn rất trẻ, gương mặt búng ra sữa, nhảy nhót, nốc rượu bia như điên. Tất cả lộ vẻ hân hoan, thỏa mãn. Họ đâu biết rằng, mình đã và đang trượt ngã trong vòng xoáy casino. Ở đó, chính cơ chế "tiền lưu linh" đã cột chặt tuổi thanh xuân của họ với sòng bài.

T.G

Top

Bạn không thể gửi bình luận liên tục. Xin hãy đợi
60 giây nữa.