Ông viện trưởng... 'hâm tử tế'

16 Thanh Niên
Ông Trần Thế Trung (40 tuổi), Viện trưởng Viện Nghiên cứu công nghệ FPT, được nhân viên gọi là người “hâm tử tế” vì ông luôn kiên trì nhường đường cho người đi bộ, mời những người khách dọc đường lên ô tô cá nhân, chở miễn phí.
Ông Trần Thế Trung phấn khởi khi dán decal lên chiếc xe đi làm để mời khách đi miễn phí /// Ảnh: Đức Anh Ông Trần Thế Trung phấn khởi khi dán decal lên chiếc xe đi làm để mời khách đi miễn phí - Ảnh: Đức Anh
Ông Trần Thế Trung phấn khởi khi dán decal lên chiếc xe đi làm để mời khách đi miễn phí
Ảnh: Đức Anh
[VIDEO] Ông viện trưởng “hâm tử tế”
Lâu nay, ông Trung luôn nhường đường cho người đi bộ. Mỗi lần như thế, ông lại nhận được một nụ cười của họ và cảm thấy có động lực để kiên trì thực hiện việc này, dù đang vội hay không, dù đường đông hay vắng. Mới đây, ông Trung lại có ý tưởng chở miễn phí những người đi đường dọc hành trình đi làm từ nhà đến cơ quan và ngược lại.
Ai cũng hoài nghi
Ông dán decal lên ô tô cá nhân với dòng chữ “Mời bạn đi xe miễn phí” ghi cụ thể lộ trình và thời gian đi - về của tuyến xe “lạ lùng” này. Hằng ngày, trên cung đường đi làm từ nhà riêng (ở P.Phương Mai, Q.Đống Đa, Hà Nội) tới cơ quan ở đường Duy Tân (Q.Cầu Giấy) chừng 15 km, ông lại ghé vào các trạm dừng chờ xe buýt để “bắt” khách. Hễ thấy ai cần đi, là ông xuống mời lên xe. Thế nhưng, điều trớ trêu là để "bắt" được khách đi miễn phí lại không hề đơn giản, vì “ai cũng tỏ ra hoài nghi về việc chở miễn phí này”, ông Trung kể.
Một buổi sáng, tôi cùng ông Trung “tử tế” xuất phát từ nhà riêng của ông đến cơ quan, thì thấy vị khách nào khi được ông mời, cũng hỏi có đúng là chở miễn phí không? Hoặc đây là chương trình gì, của đơn vị nào?... Ông Trung trình bày chỉ là ô tô cá nhân và do ông tự nghĩ ra cách giúp đỡ mọi người chứ không thuộc cơ quan, đơn vị nào cả. Có vị khách còn truy cả việc ông đi làm cái việc này thì cơ quan có biết không, gia đình có biết không?...
Bà Phạm Thúy Nga (ở D2A, P.Phương Mai) rất ngần ngại khi được mời lên xe, mặc dù bà đã chờ xe buýt gần 30 phút. “Tôi nhìn thấy xe có dòng chữ mời bạn đi xe miễn phí, nhưng không dám tin vì chắc gì đã là thật. Nhỡ lên xe rồi mà bị đòi tiền thì làm thế nào”, bà Nga chia sẻ khi đã ngồi trên xe.
Anh Hà Văn Hợi (sinh viên năm thứ 4, Trường đại học Khoa học tự nhiên) được mời lên xe khi đang đứng chờ xe buýt, tỏ ra ngần ngại: “Tôi nghĩ là xe chỉ dán decal đó để chơi, nên không dám vẫy vì sợ bị quê. Khi được mời lên xe, tôi thoáng nghĩ, điều gì đang xảy ra, liệu có thật thế không? Làm gì có người lạ nào lại tốt với mình đến vậy. Trên đời này, có ai cho không mình cái gì bao giờ. Nhưng tôi cũng tò mò cứ thử đồng ý xem có được đi thật không. Vậy nên tôi mới dám lên xe”.
Không chỉ nghi ngại, nhiều vị khách còn sợ khi được mời lên xe. Tại một trạm xe buýt, khi tôi cùng ông Trung mời một học sinh lên xe thì em này xua tay và bước đi rất nhanh như sợ bị bắt cóc. Còn một sinh viên nữ khác thì từ chối: “Cháu không biết là ai. Nhỡ lên xe rồi bị đưa đi đâu thì làm sao!”.
Những vị khách “dũng cảm” lên xe của ông Trung thì không khỏi xúc động khi được ông tận tình đưa đến tận nơi cần đến. Vị khách đầu tiên mà ông Trung chở đã thốt lên: “Từ lúc tôi đi làm đến lúc nghỉ hưu, giờ mới thấy có mô hình này. Mỗi người làm được một việc tốt thì xã hội sẽ tốt lên”. “Đây là việc tử tế, người tử tế”, anh Hợi cũng vui sướng chốt lại.
Dòng chữ dán trên xe đều làm mọi người tò mò. Khi ông Trung dừng lại mời khách ở một điểm đỗ xe buýt, có một số người hành nghề chở khách kéo nhau ra xem, ngó nghiêng chiếc xe “xịn” lại có biển chở miễn phí thì tỏ ra rất nghi ngờ, thậm chí còn định xua đuổi vì sợ bị tranh giành khách.
Ông viện trưởng... 'hâm tử tế' - ảnh 1
Bà Phạm Thúy Nga vui mừng khi được mời lên xe chở miễn phí
Ảnh: Vũ Thơ
Sung sướng vì đem lại niềm vui cho người khác
Lý giải về việc làm của mình, ông Trung thật thà: “Tôi cũng không biết ý tưởng này đến từ đâu. Cũng không rõ ràng muốn gì ở việc này. Nó chỉ đến một cách ngẫu hứng, khi đi qua các trạm xe buýt, thấy cảnh mọi người mệt mỏi đứng chờ, thì tôi chợt nghĩ đến cảnh ngày xưa mình cũng phải đi xe buýt. Lúc mệt mỏi thấy có xe đi qua trước mặt, tôi từng thầm mong có một phép màu để mình được lên xe đi cùng. Tôi thấy vui vì mình đã mang lại niềm vui cho người khác”.
Ông Trung so sánh: “So với thời gian đi làm mà không đón khách và thời gian có chở khách miễn phí, thì tôi chỉ mất thêm khoảng 5 phút!”. Khi hỏi vợ con có biết việc này không thì ông Trung bảo: “Vợ tôi không biết và cô ấy không để ý đến những việc này. Cô ấy biết tính tôi rồi…”. Ông Trung cũng cho hay, vợ ông làm bác sĩ, hiện đang làm nghiên cứu sinh tiến sĩ, nên rất bận. Hằng ngày, ông vẫn giúp vợ công việc gia đình và không làm ảnh hưởng gì đến việc nhà và việc cơ quan. Còn vợ và 2 con gái của ông (một cháu học lớp 5, một cháu học lớp 3) thì hằng ngày vẫn đi bộ đi làm và đi học do trường học và cơ quan đều ở gần nhà. “Khi tôi làm việc này, có nhiều người lo cho tôi về sự mất an toàn, nhưng khó khăn lớn nhất với tôi là mọi người còn hoài nghi, nên chưa nhiều người dám đi. Đó cũng là phản xạ tự nhiên thôi và có lẽ những người trải nghiệm rồi thì sẽ hiểu”, ông Trung bộc bạch.
Thấy ông Trung tận tình đưa đón người dưng, những người dân trên đường cũng ngạc nhiên, xúc động. “Lần đầu tiên tôi thấy có việc này. Có những xe như thế sẽ giúp cho nhiều người dân không có điều kiện về kinh tế...”, chị Nguyễn Bích Thủy (ngụ P.Phương Mai) nói. Nhận xét về việc làm của ông Trung, một đồng nghiệp, cũng là một nhân viên đầu tiên được ông chia sẻ ý định này, anh Đặng Hoàng Vũ hài hước nói: “Việc này cũng hâm, nhưng là hâm tử tế. Cần phải phát huy loại hâm này”!
Đam mê nghiên cứu khoa học
Năm 18 tuổi, ông Trung được trao giải thưởng Gương mặt trẻ VN tiêu biểu do T.Ư Đoàn lần đầu tiên tổ chức bình chọn vì đạt huy chương vàng Olympic vật lý quốc tế 2 năm liên tiếp (năm lớp 11 và lớp 12). Sau đó, ông Trung sang Úc học đại học (ĐH) và tốt nghiệp cử nhân ngành toán lý tại ĐH Quốc gia Úc. Do đam mê nghiên cứu khoa học, ông lại sang Pháp làm luận án thạc sĩ và nghiên cứu sinh tiến sĩ về vật lý thiên văn tại ĐH Paris 6. Năm 2005, ông Trung hoàn thành luận án tiến sĩ nhưng vẫn ở lại Pháp để tiếp tục làm nghiên cứu sau tiến sĩ với đề tài “Khí quyển sao Hỏa”. Năm 2007, ở tuổi 30, với nhiều thành tích trong nghiên cứu khoa học, được nhiều lời mời hấp dẫn làm việc ở nước ngoài, nhưng ông Trung về nước làm công tác giảng dạy và nghiên cứu tại ĐH FPT.

Bình luận 16

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Đỗ đăng toán

Đỗ đăng toán

Tôi đã có 1 lần tử tế như vậy rồi, bị họ đuổi đi thấy cũng quê quê, là như vầy, cách đây 6 năm, có lần buổi trưa nắng nóng, tôi từ bình dương chạy xe 7 chỗ ,xe kg có khách về tt Q1,trên đường về qua khỏi trạm thu giá phú long, thì tôi thấy có a kia trưa nắng mà chở vợ và con chạy thật nhanh về hướng sài gòn, người vợ thì ôm đứa bé vào lòng và quấn cái khăn, tôi đoán là đứa bé khoảng 1hay 2 tuổi gì đó, lúc đó vì mình đi xe không 1 mình, thì mình nghĩ trưa nắng mà a này chạy nhanh và chở theo vợ con như vậy, mà chạy thật nhanh có lẽ là đứa bé đang bị bệnh nên vợ chồng a bạn đó chạy thật nhanh vào bv đây, tv mình cũng đã có con và nhìn cái cảnh này thì mình hiểu, nên mình chạy chặn đầu xe a đó mình hỏi, a làm gì mà chạy nhanh vậy, chắc là chở con đibv fai kg ,đay tôi xe kg nè tôi chở giúp cho trời nắng mà a chở vợ con như vậy thì nguy hiểm quá,ý của mình là trên đường về cty ở đường nguyễn du Q1 ,thì đi ngang bv nhi đồng 2, thì sẵn mình giúp dùm luôn, thì a bạn đó xua tay nói thôi đi đi tôi kg có đi đâu, trong khi đó thì người vợ nhìn mình với ánh mắt là muốn đi xe mình, mà người chồng thì lại kg muốn, lúc đó lòng tốt của mình cũng bị quê quê ,thì mình cứ chạy từ từ theo bạn đó xem bạn có cần sự giúp đỡ của mình kg thì mình sẵn sàng, còn cô vợ thì cứ nhìn mình hoài ,thật ra giữa trưa nắng này có chiếc xe 7 chỗ chở dùm thì cũng đỡ vất vả lắm, mà a chồng này cũng tệ thật, phải chi nói là a ơi a chở dùm có lấy tiền kg ,em thì kg có tiền a có chở giúp dùm vợ con em kg ,đằng này kg nói gì hết, xua tay đuổi mình đi kg thèm ngó nữa, thật ở trên đời này nhiều khi muốn làm người tốt giúp đỡ những ai lỡ đường cũng hơi bị khó đó ,nhiều khi còn bị nghĩ ngược lại là người không tốt nữa là khác.
Hoàng Hà

Hoàng Hà

Ô kìa, trạm thu giá đã có từ 6 năm nay rồi. Cách đây cũng nhiều năm, tôi và bà xã đi trên quốc lộ 1 lúc trưa nẵng, gặp 2 vợ chồng chở cháu nhỏ khoảng 5 tuổi đi xe máy cùng chiều. Đường về TP còn xa, tôi mời người vợ và cháu nhỏ lên xe. Họ lưỡng lự, sau chỉ gửi cháu bé. Tuy vậy, tôi thấy họ tỏ vẻ bất an, dù tôi chạy xe chậm ngay sau xe máy, và cháu nhỏ khóc quá, nên tôi trả lại cháu cho 2 vợ chồng. Tôi suy nghĩ rất nhiều về việc này, muốn làm việc tốt, giúp đỡ người khác cũng không hề dễ dàng, trong khi xã hội nhiều kẻ xấu, và con người không có lòng tin với nhau.
Đông Thức

Đông Thức

Like cho tinh thần của a nhưng có người đi và có người ko đi là chuyện bình thường, nếu bạn có lòng tốt thì bất cứ đâu, khi nào, vẫn có việc để cho bạn giúp đỡ, đôi khi bị oan ức là chuyện bình thường.
tien huu

tien huu

tienhuu daknong 21/6/2018.
Cũng lâu rồi, buổi tối trời mưa tầm tã. mình và vợ đi con 7 chỗ từ thị trấn Dak Mil về thị xã Gia Nghĩa, dọc đường gặp vợ chồng và 2 người con đi xe máy cùng chiều. Mình hỏi về đâu, được biết về Gia Nghĩa vậy là mình nói vợ ngỏ lời chở dùm vì thấy 2 đứa nhỏ lạnh. Vậy là cả 3 mẹ con lên xe. Mình và vợ thấy ấm lòng
NGUYỄN GIANG TUẤN

NGUYỄN GIANG TUẤN

Tào lao giữa trưa chở vợ con người ta lên xe chở đi đâu ai biết. Ông đi Oto 1 ga đến campuchia rồi xong. Thôi có nắng thì vợ em , em chở có gì chịu chung. Anh muốn làm việc tốt kiếm mấy người già hay người trung niên giúp chứ vợ con hay đàn bà con gái xin khiếu. Thời Đại người ngay thì ít người gian thì nhiều . Chân Thành Cám Ơn Những Người biết nghĩ về người khác như anh. Nhưng có lòng tốt trước sau gì cũng chỉ đi giúp người, chúc anh sống khỏe
Trung nghi

Trung nghi

ai biết, lỡ giao trứng cho ác thì sao, tôi thì ko bao giờ cho vợ con lên xe: coi chừng mất vợ luôn.
nganha

nganha

Mong rằng xã hội có nhiều người như thế
đinh Xuân Hiền

đinh Xuân Hiền

Nếu có một phần mềm , ứng dụng thông minh dành cho điện thoại thông minh để cho những người có cùng lộ trình đi lại có thể tương trợ lẫn nhau thì tốt biết mấy .
Manh Dung

Manh Dung

Thế thì là grap mất rồi, suốt ngày nhận ĐT thì còn đâu giờ làm việc.
HỒ NAM HẢI

HỒ NAM HẢI

một tấm gương đẹp
Lê Hoàng

Lê Hoàng

Rất hoan nghênh.
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm