Về từ hành tinh ký ức - Kỳ 5: Những người đàn bà không sợ Pol Pot

3 Thanh Niên Online
Thì vô tay nó chắc chắn tôi bị bằm, tụi nó ác lừng danh mà. Nhưng sợ gì. Nó dữ thì mình phải dữ hơn nó. Mình mà buông chốt nó tràn vô giết dân, đốt nhà.
 /// Đồ họa: Cẩm Tiên - Đồ họa: Cẩm Tiên
Đồ họa: Cẩm Tiên
Theo lời kể của cô Hai A, nguyên trưởng công an xã Vĩnh Hội Đông, Huyện An Phú, Tỉnh An Giang.
Giải phóng hơn tuần lễ, nó mời tôi với Bảo và Xem bên du kích lên họp. Tôi dẫn theo một tiểu đội bảo vệ. Nếu nổ súng thì coi như mình hi sinh hết. Dẫu bị giết vẫn đi. Vì mình mà có hi sinh tụi nó cũng tan tành. Cưa đôi mà.
Nó nói giờ bên mình phải chia cắt ấp Ba, ấp Tư dài ra nửa sông về bên kia cho nó. Tôi nói đâu có được. Muốn chia cắt gì đó phải là do Tỉnh, do Trung ương, chớ tôi là xã thì làm sao dám.
Nó nói nếu không chia nó vẫn qua. Tôi nói nếu ra anh em nổ súng. Nó kiên quyết qua. Vậy thì thôi, không bàn cãi gì nữa, bãi trào, mạnh ai nấy về.
Tôi nói với anh Hiệp là tụi nó sẽ đánh mình đó nghe. Tôi điện thoại báo về Huyện đội. Huyện đội cứng lắm. Hễ đánh là sẽ qua tiếp.
Tôi phân công anh Út Ẩn lo từ vàm Dung Thăng xuống ấp Tư. Tôi từ Ấp Hai tới mương Năm Quỷnh ở ấp Ba.
Về từ hành tinh ký ức - Kỳ 5: Những người đàn bà không sợ Pol Pot - ảnh 2
Kiên cường chiến đấu đánh đuổi bọn Pol Pot
Ảnh do Bộ Chỉ huy Biên phòng Tây Ninh cung cấp
Ngày 7 tháng Năm năm 1975.
3 giờ tụi nó bắt đầu đánh. Mình thì chỉ có lựu đạn. Nó thì mạnh B40 và M79. Đánh đầu mặt mình không chịu nổi. Nó bắn trên tám trăm quả. Cầm cự từ 1 giờ sáng đến 7 giờ sáng. Biên phòng mình bật chốt hết rồi. Mấy anh bên Huyện đội tưởng xã cũng bật chốt nên pháo qua. Hai người lính của tôi bị thương. Tôi chạy ra bờ sông báo hiệu là mình vẫn bám chốt và xin chi viện. Mấy anh cho chi viện. Vậy mà đánh tới hai ngày sau nó mới tróc gốc rồi rút về.
Lúc đó lực lượng mình mới thành lập nên còn rất yếu. Thì cô coi đó, nó lợi dụng cơ hội mình mới giải phóng chưa có lực lượng mà cũng không đề phòng. Thật ra tôi không thấy bất ngờ gì cả. Hồi trong chiến tranh, nó đón cán bộ mình giết hoài. Lực lượng của nó cũng người tốt người xấu lẫn lộn. Chỗ giồng Ông Tiên, đường lên Tà Keo, hễ sơ hở là nó bắt cóc cán bộ mình mang đi thủ tiêu. Nhưng phải nhịn cho biên giới yên ổn.
Sau những ngày đánh đầu mặt không thủng bên nó cứ bóc bùm qua mình hoài. Nó thấy người mình là tỉa. Nó thèm qua lắm. Ở Vĩnh Hội Đông nó muốn tràn qua mình phải băng ngang một con kênh, rất thất thế, nhưng nó liều, ỷ đông, coi sinh mạng lính tráng như cỏ rác nên nó cứ tràn xuống đánh hoài. Nó đánh mình trên năm trăm vụ. Có lần, lúc đó Công an đóng trên Đồn 61 của nghĩa quân hồi trước để lại, trinh sát của nó đã vào sát đồn. Mấy anh trong đồn nghe nhắc nhen ngừng kêu là biết có trinh sát của nó đang mò vào nên cảnh giác. Cuối cùng bắn được hai thằng. Nếu không phát hiện nó nướng cả đồn bằng lửa lựu đạn.
Năm 1977 đang yên đang lành bỗng dân kiếm tôi nói, tụi nó ở bển làm gì mà đào công sự nhiều lắm chị Hai.
Tôi leo lên nóc đình Dung Thăng, bỏ ống dòm, thấy nó cứ ba thằng vô một công sự, gánh đạn dập dập. Biết là nó sắp đánh rồi.
Tôi chia người ra. Tôi phụ trách từ ngọn Cả Hàn lên ấp Hai. Hiệp thì từ ấp Hai lên xã.
Từ 7 giờ tối ngày 30 tháng Tư năm 1977 nó bắt đầu đánh.
Nó bắn dữ quá, mình ít quân lại ít hỏa lực. B40 của nó rất mạnh. Bên nó có những con nữ bắn B40 đẹp lắm. Tôi thấy tình hình không ổn nói với quân mình thôi đừng bắn nữa. Bắn hoài, nó đẩy B40 nướng mình à. Cứ để nó vô sát sườn mình xài lựu đạn.
Nó đánh bật tháp cao đài, bật một đại đội của Sư đoàn, biên phòng tê liệt. Nó đánh bọc qua bờ tre định hốt tôi từ sau lưng Đồn 61. Tôi gọi cho mấy anh bên Huyện đội chi viện. Mấy anh nói hết quân rồi, tại nó đánh đồng loạt hết mấy xã ven biên giới. Tôi nói nếu hết quân thì cho hai mươi trái pháo. Mấy anh pháo qua, nhờ vậy nó bớt hung.
Cứ như vậy cầm cự từ 7 giờ tới 12 giờ đêm. Toàn dầm trong nước. Mình cũng có công sự nổi đó cô. Thì kê thùng phuy để tránh đạn nhưng người thì dầm trong nước.
Về từ hành tinh ký ức - Kỳ 5: Những người đàn bà không sợ Pol Pot - ảnh 4

Đánh giặc hết cả tuổi xuân thì. Dạ, tôi có chồng muộn nên cũng không sanh con được... Tôi chỉ giỏi đánh đấm chớ hư trong chuyện sanh con, không có đứa con ruột nào hết.

Về từ hành tinh ký ức - Kỳ 5: Những người đàn bà không sợ Pol Pot - ảnh 5

Hai Anguyên trưởng công an xã Vĩnh Hội Đông, H.An Phú
An Giang

Tụi nó đánh không thủng nên tức lắm. Nó biết Vĩnh Hội Đông do tôi đứng chốt nên cứ kêu tên tôi mà chửi. “Con đĩ Hai A này nó hăng lắm. Bắt được nó tao bằm cho vịt ăn.”
Thì vô tay nó chắc chắn tôi bị bằm, tụi nó ác lừng danh mà. Nhưng sợ gì. Nó dữ thì mình phải dữ hơn nó. Mình mà buông chốt nó tràn vô giết dân, đốt nhà. Bên Đa Phước đợt đó nó đốt tám trăm căn nhà. Cô nói đúng, bên Ba Chúc biên phòng với du kích bị bật chốt nên dân mới chết nhiều như vậy. Nếu mình bật chốt, dân mình ở đây cũng bị giết dã man vậy thôi. Bằng mọi giá phải giữ chốt. Mình có vũ khí, biết đánh đấm, mình mà chạy thì dân biết làm sao?
Thì nó cứ đánh như vậy hoài.
Giai đoạn đó chỗ ngọn Cả Hàn, lúc nào Sư đoàn cũng đưa một tiểu đoàn trấn giữ. Năm 1978, năm mà nó giết dân ở Ba Chúc mấy ngàn người đó cô, cứ vài ngày nó cho đặc công xuống đánh úp, mấy anh bên Sư đoàn nhảy xuống sông hoài.
Tôi tức mình, bữa đó cho lính bơi xuồng đi điều nghiên địa hình ngọn Cả Hàn, tính kế phản công đón đầu nó.
Tối đó tôi cho hai phó Công an với một tiểu đội của Sư đoàn ém hai bên ngọn Cả Hàn. Lính tôi nằm vách dưới, lính Sư đoàn nằm vách trên.
Đêm đầu nó không ra. Tôi hoài nghi không biết nó có cho trinh sát đi trước không. Hôm sau tôi cho lính tráng ăn uống no say, ngủ thiệt đủ giấc, quyết định phải phục kích cho bằng được.
Đêm đó đặc công tụi nó vô ba xuồng theo hướng vàm Dung Thăng. Mình treo lựu đạn bấm con cóc hai bên vàm đồng loạt. Ba chiếc xuồng bể nát. Tụi nó chết không còn sót thằng nào hết.
Từ đó trở về sau Trung đoàn không còn bị đánh úp nữa.
Về từ hành tinh ký ức - Kỳ 5: Những người đàn bà không sợ Pol Pot - ảnh 6
Chị Dương Thị Niên (Tây Ninh) đau xót trước cảnh nhà cửa bị Khmer Đỏ tàn sát, đốt phá
Dạ, không biết sao mà tôi với chị Năm Chăm lại đánh đấm như đàn ông như vậy. Đánh giặc hết cả tuổi xuân thì. Dạ, tôi có chồng muộn nên cũng không sanh con được. Mấy đứa nhỏ này là con của chồng tôi. Căn nhà này cũng do mấy đứa con của chồng tôi cất. Mấy lúc cô kiếm không có tôi là do bệnh tôi phải lên Bắc Đai cho nhỏ cháu chăm sóc. Tôi tệ hơn chị Năm Chăm, không biết xài điện thoại. Hễ cô gọi tôi chỉ biết bấm nghe thôi chớ không biết bấm gọi. Nên khi bệnh ở một mình, mấy cháu nó không yên, nó rước về ở chung đặng dễ chăm sóc. Không phải cháu ruột, cũng là cháu của chồng. Tôi chỉ giỏi đánh đấm chớ hư trong chuyện sanh con, không có đứa con ruột nào hết.
Hồi đó lo giặc giã có ăn dọn gì đâu mà đẹp đẽ cô. Lem luốc như nông dân, đầu tóc có khi hai ngày chưa chải, ai mà thương. Chỉ có mấy anh em cùng chiến đấu thì thương. Thương nên mới sống chết có nhau trên chiến trường. Thương nên chỉ đạo sao cũng nghe vậy, trên dưới đồng lòng mới thành công được. Cũng bởi tôi thương họ nhiều lắm. Mình lúc đó có ai thân thương ngoài đồng đội nữa đâu cô. Chồng con gì cũng không có hết. Lúc nào cũng nghĩ cho đồng đội. Tác chiến làm sao càng ít hao quân càng tốt, mỗi người lính là một người thân của mình mà. Một người ngã xuống tôi đau như mất một người thân. Nếu trong cuộc chiến, ai mà vì hèn nhát bảo vệ sự sống của mình làm cho đồng đội tôi hi sinh, tôi liều mạng với người đó.
Mà chiến sự có khi nào tránh thương vong. Những người đồng đội ruột thịt của tôi nằm xuống vì quê hương cũng nhiều. Ngày lễ Thương binh liệt sỹ 27 tháng Bảy hồi tưởng từng người, tôi ngồi khóc. Bom đạn không sợ, chỉ sợ một người nào đó vì nghe theo lệnh của mình phải hi sinh. Làm một người chỉ huy, sinh mạng của đơn vị gần như sinh mạng của mình. Nỗi vui nỗi mừng hay đau đớn của đơn vị cũng là của mình, đâu có hờ hỏng được.
Lính thương lắm, mấy anh ở trên cũng thương. Thì cũng thương nên mới bị cáp đôi với người này người nọ, mang tiếng cũng nhiều. Không có gì buồn đâu cô. Những người gần gũi mình thương mình, hiểu mình là được rồi.
Mấy đứa con chồng, cháu chồng hiểu mình là được rồi. Kể ra cuộc đời phụ nữ như tôi gắn liền với súng ống bom đạn, tới già cũng có được mấy đứa nhỏ nó thương, cũng không đến nỗi tệ. Còn chuyện đánh Pol Pot tôi thấy cũng bình thường mà.
* Về từ hành tinh ký ức - Kỳ cuối: Kệ tuổi tám mươi, còn giặc tôi còn đánh

Bình luận 3

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Mai Quế

Mai Quế

Chiến tranh đã lùi xa nhưng khi đọc lại những trang Hồi ký này của Chị Hai A, tôi vẫn vô cùng xúc động về Chị, về hình ảnh những người lính đã hy sinh tất cả để bảo vệ Tổ quốc và nhân dân. Xin được tỏ lòng kính trọng và biết ơn tới sự hy sinh và cống hiến của Chị và những đồng đội của Chị !!.
cao xuan

cao xuan

Báo đăng loạt bài này hay quá, cảm ơn quý báo.
Minh Quốc

Minh Quốc

Thật là người phụ nữ hết đỗi bình thường mà trái tim thép dám quên mình vì nhân dân và sự toàn vẹn lãnh thổ. Hơn thế nữa chị có tấm lòng nhân hậu bao la của người phụ nữ việt nam. Nghe chị nói tôi cứ tưởng tượng chị là "Út Tịch" mà tôi đã học và ngưỡng mộ. Đây mới là người anh hùng đáng trân trọng. Xin được chúc chị sức khỏe, bình yên, hạnh phúc.

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Một nhóm trẻ đóng chốt ở giao lộ Nguyễn Hữu Thọ và Nguyễn Văn Linh (TP.HCM) để xin tiền /// Ảnh: Tiểu Thiên>

TP.HCM tăng cường quản lý người ăn xin dịp sát Tết

Sở LĐ-TB-XH TP.HCM vừa có văn bản đề nghị tăng cường thực hiện công tác quản lý người ăn xin, người sinh sống nơi công cộng không có nơi cư trú ổn định... đặc biệt trong các dịp lễ và Tết nguyên đán sắp tới.