Bảo mẫu, trẻ con và mẹ

17 Thanh Niên Online

Chuyện bảo mẫu hành hạ các em bé trong nhà trẻ dường như đã thành phổ biến trong mấy năm gần đây. Xã hội bức xúc. Nhưng có lẽ lỗi không chỉ ở các cô giáo ấy…

Niềm vui của con trẻ khi đến trường không chỉ phụ thuộc vào cách chăm sóc của cô giáo mà còn cả từ cách nuôi dạy con của cha mẹ - Ảnh: Thanh Trúc Niềm vui của con trẻ khi đến trường không chỉ phụ thuộc vào cách chăm sóc của cô giáo mà còn cả từ cách nuôi dạy con của cha mẹ - Ảnh: Thanh Trúc
Niềm vui của con trẻ khi đến trường không chỉ phụ thuộc vào cách chăm sóc của cô giáo mà còn cả từ cách nuôi dạy con của cha mẹ - Ảnh: Thanh Trúc
Dĩ nhiên, các cô bảo mẫu phải chịu trách nhiệm trong việc mình hành hạ những đứa bé. Nhưng nghĩ kỹ lại, các phụ huynh thử ngẫm xem, nếu là bản thân các vị được giao chăm giữ cùng lúc mấy chục em nhỏ như thế, các vị có dám chăm giữ? Bản thân tôi thú thật là không dám.
Tôi từng chăm con nhỏ, từng mệt mỏi và bực mình khi đút cơm cho con ăn mà nó thường không chịu nuốt, cứ ngậm trong miệng. Tôi làm đủ cách, khi thì dỗ ngọt, khi thì bồng đi quanh xóm, có lúc lại quát, rồi nghiên cứu nấu đủ thứ thức ăn cho con. Nhưng cũng vất vả lắm mới xong bữa cơm, thường thì mất cả tiếng đồng hồ. Đến chuyện ngủ thì đỡ hơn, con tôi khá ngoan, nhưng tôi cũng phải ru nó bằng đủ loại âm nhạc, lúc ầu ơ ví dầu, lúc vọng cổ, lúc nhạc tiền chiến, nhạc Trịnh Công Sơn, nhạc vàng, nhạc cách mạng… Tôi làm “live show” như thế mỗi ngày, hát đến khan cổ nó mới ngủ. Rồi đến tiêu tiểu, tắm rửa, uống thuốc… thật bao nhiêu công lao. Ngồi nghĩ lại thấy “hết hồn”, chẳng hiểu sao lúc ấy mình làm nổi từng ấy việc. Và rõ ràng chỉ có tình mẹ vĩ đại mới vượt qua mà thôi.
Bảo mẫu, trẻ con và mẹ - ảnh 1Cha mẹ đều từng chăm con nên hãy thông cảm cho nỗi cực nhọc của các cô khi cùng lúc phải lo cho nhiều cháu - Ảnh: Minh Luân
Các vị phụ huynh chắc cũng không khác gì tôi, cũng từng “vật vã” với đứa bé do mình sinh ra, và chắc nhiều vị cũng có lần quá bực mà đánh con vài cái cho nó vâng lời. Xin nhớ lại đi, chắc chắn là có. Nhưng cha mẹ đánh thì nhẹ thôi, sau đó lại ôm hôn, dỗ dành, rồi mẹ và con lại cười tíu tít bên nhau, coi như chẳng có việc gì. Tôi nhớ tuổi thơ của tôi cũng từng bị đòn, má tôi dạy bằng lời không được thì đành đét mấy cái vô mông, xuýt xoa tí chút, nhưng rồi ngoan hơn, và mẹ con vẫn hạnh phúc tưng bừng. Thế nên người ta không lên án đó là bạo hành.
Các bậc phụ huynh ơi, chúng ta trước hết phải tự “cứu” con mình bằng cách rèn luyện con vào nề nếp, đỡ làm người khác căng thẳng. Dĩ nhiên, con nít là phải quấy, nhưng xin thưa, cũng rèn được hết. Nếu không được 100% thì ít nhất cũng được 50%, đủ để biết vâng lời cô giáo. Từ 12 tháng tuổi bé đã bắt đầu nhận biết hiệu lệnh và bắt đầu biết vâng lời. Rèn dần tới 2 tuổi thì đã có nề nếp cơ bản trong ăn, ngủ, chơi, báo đi tiêu. Bao nhiêu đó đủ cho cô bớt mệt rồi. Thế làm sao cô đánh cháu được. 
May sao, tôi “rèn” con tôi chừng 2 năm thì nó ngoan hẳn, đến 3 tuổi khi vào nhà trẻ thì nó đã rất ngoan nên được cô thương. Cô thường nói: “Con của chị là tụi em khỏe nhất đó. Giờ ăn, giờ ngủ bé tự động giải quyết, chẳng đợi cô kêu. Cưng ghê luôn”.
Cho nên, ở đây so sánh với việc các cô bảo mẫu chăm con mình, quý phụ huynh thử xét xem có mức độ thông cảm nào chăng? Cô không sinh ra đứa bé nên sự chịu đựng của cô khó mà như mẹ ruột. Và mấy chục đứa quấy quả như thế, sự chịu đựng của cô có quá tải hay không? Cùng một lúc đút cơm cho cả chục đứa, tay cô cứ thoăn thoắt, miệng cứ liên tục dỗ dành. Rồi bé này tè trong quần chưa kịp rửa nước đã đến bé khác hét lên vì ướt… Cô xoay như chong chóng. Có bé thực sự rất khó tính, ăn gì cũng phun ra, giờ ngủ thì nghịch phá bạn bè… Khi các bé khóc và giành đồ chơi thì ôi thôi náo loạn cả phòng, cô phải xử lý mệt kinh khủng. Suốt từ sáng tới chiều như thế, ngày nào cũng thế, cô nào chịu không nổi, hoặc cộc tính chắc chắn sẽ quất thẳng tay. Thế là sinh ra bạo hành.
Tôi từng đứng rất lâu quan sát phòng giữ trẻ, và tôi lắc đầu tự nhận mình không làm nổi. Chính vì vậy khi tôi đón con về, tôi thường nói lời cảm ơn với cô bảo mẫu. Ngược lại, cô cũng nói lời cảm ơn với tôi vì con tôi đã ngoan, đỡ cho cô sự vất vả.
Vậy thì, các bậc phụ huynh ơi, chúng ta trước hết phải tự “cứu” con mình bằng cách rèn luyện con vào nề nếp, đỡ làm người khác căng thẳng. Dĩ nhiên, con nít là phải quấy, nhưng xin thưa, cũng rèn được hết. Nếu không được 100% thì ít nhất cũng được 50%, đủ để biết vâng lời cô giáo. Từ 12 tháng tuổi bé đã bắt đầu nhận biết hiệu lệnh và bắt đầu biết vâng lời. Rèn dần tới 2 tuổi thì đã có nề nếp cơ bản trong ăn, ngủ, chơi, báo đi tiêu. Bao nhiêu đó đủ cho cô bớt mệt rồi. Thế làm sao cô đánh cháu được. Còn lại chút ít quấy quả thì cô vẫn còn sức chịu đựng mà dỗ, mà chăm.
Thực sự các gia đình hiện nay rất ít con, thậm chí con một, nên cưng chiều hết mực. Bé không vâng lời thì cũng cười khì cho qua. Ai mà dạy bé thì cha mẹ lại xót ruột ngay. Cho nên bé quen như thế, bước vào nhà trẻ với tất cả hành vi y như ở nhà. Đôi khi còn phản ứng mạnh hơn ở nhà nữa, vì cô giáo là người lạ. Thế là xung đột xảy ra giữa cô và bé. Mà xung đột lại khiến bé càng hoảng sợ, càng phản ứng mạnh hơn. Vấn đề ở đây là phụ huynh cứ nhất mực đòi cô giáo phải giải quyết tất cả thói tật của bé, tưởng cô là “tiên” hay sao, trong khi bản thân mình không giải quyết được.
Vì vậy, rút kinh nghiệm, ngoài việc đòi hỏi cô bảo mẫu phải có đầy đủ đức tính dịu dàng, nhân hậu, không được bạo hành trẻ, phụ huynh cũng nên tự “bảo vệ” con mình bằng cách rèn luyện cho nó ngoan một chút. Cũng như muốn công an đừng thổi phạt mình thì trước hết mình phải đi đúng luật cái đã. Chừng nào mình làm đúng mà họ vẫn làm sai thì mình mới kiện họ được. Đứa bé nào ngoan ngoãn vẫn được yêu mến, không lo. Đừng để sự cố xảy ra với con, dù cô bảo mẫu bị ở tù đi nữa thì con mình vẫn bị tổn thương suốt đời.

Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một người dân TP.HCM.

Bình luận 17

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Loan HCM

Loan HCM

Bài viết chân thực, có tình và thấu đáo, đúng là những ai có con khó nuôi, khó ăn mới có cái nhìn cảm thông đc như vậy.
Ba Phai

Ba Phai

Tác giả chỉ nói đúng một phần thôi! Tôi hoàn toàn đồng ý là chúng ta phải thông cảm với các cô giáo, cũng như thông cảm với bao nhiêu người khác, vì tất cả chúng ta đều là con người, ai cũng có lúc có lỗi! Tuy nhiên không vì vậy mà dễ dàng bỏ qua những cách hành xử bạo lực với trẻ. Chỉ có thể thông cảm với những sơ xuất, chứ không thể thông cảm với những tội ác được! Không ai ép buộc các cô đó phải làm bảo mẫu cả, và nếu có ai đó ép buộc, các cô đó cũng có thể chối từ nếu các cô đó thật sự không muốn làm. Nếu biết mình không đủ khả năng làm một công việc gì đó (ở đây là bảo mẫu) thì đừng làm, đơn giản thế thôi. Đừng có gì cũng làm liều rồi cuối cùng đổ cho vì thế này, thế nọ.
Quang

Quang

Nghe vậy là biết chiều con quá rồi. Người ta chỉ nói là gia đình phải có trách nhiệm để dạy trẻ cho tốt hơn.
xuyên

xuyên

Con hư 1 phần do cha mẹ mà ra
Thúy

Thúy

Tôi đồng ý với ý kiến là không ai ép các cô làm bảo mẫu, nếu các cô thật sự muốn làm thì phải biết được tính chất công việc như thế nào, nếu trẻ 3 tuổi mới đi nhà trẻ thì chăm trẻ đỡ hơn rất nhiều, trẻ biết nói, biết tự giác đi tiêu đi tiểu..., còn đối với gia đình không thể nhờ ai trông con được nên phải gửi bé rất sớm, 15, 16 tháng thì còn quá bé để tự giác trong nhiều việc, mẹ thì lo đi làm thì không có nhiều thời gian rèn thói quen cho bé được, ở tuổi đó thì bé chỉ bập bẹ vài câu chữ đã nói được đâu. Có mẹ nào giỏi dạy con 15 tháng biết nói đi tiêu đi tiểu, khi ăn thì há miệng nhai nuốt, tự ngồi chơi mà không được phá phách thì dạy cho tôi biết với. Tôi may mắn có bà ngoại nên con tôi ở nhà đến 3 tuổi mới đi học, tôi cũng rèn lắm nhưng 18 tháng bé vẫn nói ngọng, nghe không rõ, 22 tháng vẫn tè ra quần.
Thiên Vũ

Thiên Vũ

Tôi đồng ý với quan điểm của bạn , bảo mẫu hay giáo viên mầm non phải được tuyển lựa kỹ càng , bên cạnh việc yêu thích trẻ con họ phải được đào tạo nghiệp vụ 1 cách nghiêm túc . Bản năng của trẻ con năng động nghịch phá , chúng chưa nhận thức rõ ràng về những việc xung quanh . Chúng ta phải thường xuyên đổi mới môi trường hoc tập , tạo cho chúng sự tò mò , khám phá . Và 1 điều theo tôi hết sức quan trọng là : " nâng cao đời sống tinh thần - vật chất của đội ngũ giáo viên mầm non , những điều kiện thuận lợi cho họ về đời sống XH " Có như thế họ mới giảm bớt áp lực công việc . Từ đó sẽ hạn chế tối đa những sự việc đáng tiếc xảy ra .
tui

tui

Tác giả nói rất đúng. Chuyện rèn con trẻ cách hành xử và tự lập chưa được phụ huynh quan tâm. Nhìn cách cha mẹ ở Việt Nam bồng bế con rồi làm đủ trò cho nó ăn là không ổn rồi. Phụ huynh khi đến đón con nên chào hỏi và cảm ơn cô giáo, như vậy sẽ giúp họ cảm thấy được tôn trọng và những mệt mỏi cũng vơi đi phần nào.
hoang kim

hoang kim

Tôi có xem một bài báo viết về những trẻ em Nhật Bản, cực kỳ kỷ luật và tự lập. Chẳng thấy cô giáo vất vả. Còn ở VN mình, con học tới lớp 6 rồi mà cha mẹ vẫn phải soạn tập vở, gọi thức dậy, soạn quần áo cho mặc... Hây, thấy mà bực.
phuong

phuong

Bài viết rất hay , mình đừng đổ hết trách nhiệm cho cô bảo mẫu được mà thử đặt mình vào trong công việc đó thử xem ? Để con mình được ngoan thì gia đình và nhà trường cùng nhau dạy bé thì bé mới tiếp thu được ("ông bà ta thường dạy con là thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi".Vậy thì phụ huynh mình phải rèn bé từ ở nhà thì khi đi học chắc chắn sẽ không có chuyện gì sảy ra hết . Chứ đừng cưng chiều con cái mà sau này con mình sẽ không nên người .
hoang

hoang

Tôi có con nhỏ nên rất thông cảm cho các cô bảo mẫu nhưng không đồng ý cách bạo hành trẻ bằng cái cách trói tay chân, hay lấy muỗng đánh vào tay trẻ... Thường thường, giữ cô và phụ huynh thường có những buổi trao đổi mỗi khi họp, cô thường thông báo tình trạng của bé với phụ huynh, cháu này hay quấy, cháu này chưa ngoan hay như thế nào đó... cho phụ huynh nắm bắt được và đề nghị phụ huynh ở nhà rèn luyện thêm. Như thế mới là chuyên nghiệp. Còn như cách bạo hành trẻ như những cô bảo mẫu trên là không thể chấp nhận.
Xem thêm bình luận

Bài viết tác giả khác

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Kho xăng dầu của ông Trịnh Sướng ở H.Kế Sách, Sóc Trăng /// Ảnh: Duy Tân

389 ơi là 389!

Ba con số ấy là tên gọi tắt của Ban chỉ đạo chống buôn lậu, gian lận thương mại và hàng giả tỉnh Sóc Trăng (Ban chỉ đạo 389).