Góc nhìn phóng viên:

Vệ sĩ rừng ngập mặn

1 Thanh Niên
Sau những vạt rừng, có những cuộc đời hiện ra.
Rừng Cần Giờ được xem là “lá phổi xanh” của TP.HCM /// Ảnh: Phạm Thu Ngân Rừng Cần Giờ được xem là “lá phổi xanh” của TP.HCM - Ảnh: Phạm Thu Ngân
Rừng Cần Giờ được xem là “lá phổi xanh” của TP.HCM
Ảnh: Phạm Thu Ngân
Trong nhiều ngày sống ở rừng Sác (H.Cần Giờ, TP.HCM) để thực hiện loạt bài Sống ở rừng Cần Giờ đăng trên Thanh Niên Online, tôi hiểu thêm những cơ cực của các hộ giữ rừng chốn “rừng thiêng nước độc”.
Nước ngọt quý hiếm, giá 150.000 đồng/m3, nên cư dân rừng tiết kiệm từng ngụm. Không phải có bồn đựng, tiền là có thể mua.
Tất cả phụ thuộc vào những sà lan bơm nước. Đến mùa khô hạn, các gia đình buộc phải rửa chén, giặt đồ bằng nước mặn, sau đó mới tráng lại bằng nước ngọt. Không thể kể hết khó khăn ở đây. Thiếu nước, điện, sóng điện thoại, nhu yếu phẩm; tiền lương ít ỏi… là chuyện mà người dân đối mặt 30 năm qua.
Thậm chí, nếu không chứng kiến cảnh nhân vật đang nói chuyện đột nhiên phóng ra bờ nhà, căng người kềm vỏ lãi vì sợ bị đánh chìm, tôi khó hình dung sóng tàu là “kẻ thù hung hãn” của họ. Sóng tàu gây sạt lở bìa rừng, chìm xuồng, ngã cây…
Nhưng đó là trắc trở của cuộc sống thường nhật, “ở đâu mình cũng phải làm”, “nữ hoàng tốc độ” Nguyễn Thị Loan (42 tuổi, phân khu 1, rừng phòng hộ Cần Giờ; một nhân vật trong loạt bài) nói với tôi như vậy.
Tôi đã cảm nhận được tâm tình, cái không khí, nhịp độ ở đây. Thế hệ thứ hai này chấp nhận giữ rừng bởi họ yêu thiên nhiên vô kỳ hạn. Họ miên man kể chuyện theo ba mẹ trồng rừng lúc nhỏ; tập lái vỏ lãi thế nào...
Họ rì rầm chuyện giữ rừng, tháng này đã phối hợp chốt đêm bao nhiêu lượt; có phát hiện động vật hoang dã; có phát hiện ai đốn rừng... Họ là những chiến sĩ tay không, từng chèo xuồng để trồng rừng, rượt lâm tặc.
Để rồi khi được hỏi tại sao lại bám trụ rừng, họ chỉ lắc đầu bảo bỏ không nỡ, về sông họ thấy khỏe; núp dưới tán rừng đước, họ được chở che. Quan trọng hơn, họ ý thức được nghề của mình tốt cho xã hội khi với nỗ lực của họ, rừng Cần Giờ được UNESCO công nhận là Khu dự trữ sinh quyển của thế giới năm 2000.
Chân trời rừng Cần Giờ là chân trời chung cho tất cả mọi người. Tôi không khỏi thán phục những người hùng đã yêu, chấp nhận hy sinh đời sống cá nhân để giữ “bức tường thành” của TP.HCM xanh mãi.

Bình luận 1

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Mai Thanh

Mai Thanh

Đúng là tâm tình của một thế hệ đã qua. Nếu không nói, ai mà biết được tại sao TP.HCM không có bão từ Biển Đông chứ. Chính quyền phải siết chặt giao thông đường thủy vì nó cũng ảnh hưởng đến sản lượng cá, tôm.

Bài viết tác giả khác

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nhiều người dân Quảng Nam tụ tập tắm biển vào sáng 28.3. /// Ảnh: Mạnh Cường

Thói quen gây... họa

Cả nước đang chung tay chống dịch Covid-19, tránh tụ tập đông người để hạn chế lây lan trong cộng đồng. Nhưng còn một số nơi vẫn điềm nhiên, như kiểu "dịch nó chừa mình ra', phớt lờ tất cả các lệnh cấm để vui chơi như thường lệ.
Nhóm người tụ tập sử dụng ma túy và “lắc” trong quán karaoke My Friend	 /// Ảnh: Tân Kỳ

Đồng tiền mờ mắt !

Vì đồng tiền, không ít người vẫn bất chấp lệnh cấm, bất chấp nguy cơ lây lan dịch, coi thường sức khỏe của chính mình và cộng đồng
Đại úy Nguyễn Hoàng Khải và thượng sĩ Lê Hoàng Khang (phải)	 /// Ảnh: T.T.P

Hết mình vì dân

Có lẽ suốt cuộc đời này, ông Trần Vĩnh Xuyên không thể quên vụ lật sà lan khiến vợ chồng ông cùng 3 người con bị nhấn chìm trong lòng sông Hậu vào chiều 10.2.