Câu chuyện nhặt rác

2 Thanh Niên
Vào giữa tháng 3 mới rồi, báo chí và cộng đồng mạng xôn xao quanh chuyện “vớt rác trên sông cũng phải xin phép”.
Sự thể bắt đầu từ việc một nhóm bạn tổ chức buổi vớt rác dọc một số con kênh thuộc P.Thảo Điền (Q.2, TP.HCM) nhưng đến khi hoạt động chuẩn bị diễn ra thì cơ quan chức năng địa phương hỏi giấy phép tổ chức và hoạt động này bị ngừng lại.
Ở Huế, từ năm ngoái, vào ngày cuối tuần, hàng trăm người trong nhóm “Cảm ơn dòng Hương” đã dành thời gian nghỉ của mình để cùng nhau đi vớt rác. Nhưng ở Huế thì không ai ngăn cản hoặc hỏi giấy phép.
Hai câu chuyện trên đặt ra một vấn đề là, chưa có một quy định cụ thể về việc tình nguyện làm vệ sinh môi trường, dẫn đến sự chào xáo không đáng có.
Người viết bài này nhất trí với ý kiến của một cán bộ phụ trách của P.Thảo Điền khi trả lời với báo chí, cho rằng “hoạt động này rất tốt, tuy nhiên các bạn trẻ không báo trước để phường hỗ trợ lực lượng chức năng. Đây là vấn đề liên quan tới an toàn sông nước, ảnh hưởng trực tiếp đến tính mạng người tham gia, nên phường buộc phải dừng lại tới khi nhóm xin phép đầy đủ”.
Không chỉ an toàn sông nước mà việc vớt xác động vật có mầm bệnh hoặc những loại rác có nguy cơ mất an toàn cao, người tham gia cần được hướng dẫn cụ thể, nói một cách ngắn gọn là người tình nguyện phải được trang bị kỹ năng. Kể cả vớt rác và tập kết hoặc tiêu hủy chúng.
Qua lời kêu gọi trên Facebook của anh Võ Thành An, ngày 24.3, hàng chục bạn trẻ đã cùng tham gia dọn rác ở bãi Đá Đen, Sơn Trà (Đà Nẵng) và được lãnh đạo TP gửi thư khen ngay sau đó. Nhưng nhìn các bạn trẻ leo trên bãi đá đầy rác dưới trời mưa, nhiều người thực sự ái ngại.
Câu chuyện một bạn trẻ ở TP.Đà Nẵng tình nguyện đi nhặt rác không may bị kim tiêm chích vào tay đã phải mất cả mấy tháng trời xử lý việc phơi nhiễm HIV, hay chuyện một thanh niên tham gia “thử thách nhặt rác” bị lạc 3 ngày 3 đêm trên núi Chứa Chan (Biên Hòa) là một bài học.
Quay trở lại với câu chuyện tình nguyện, không chỉ là tình nguyện làm vệ sinh môi trường mà cả những hoạt động khác, đơn vị tổ chức cần quan tâm hướng dẫn kỹ năng cho người tham gia. Và vì thế nó càng cần sự phối hợp, hướng dẫn của các cơ quan có chuyên môn.
Phong trào tình nguyện phát triển mạnh, không chỉ từ các tổ chức mà cả những cá nhân, nhóm bạn… đó là điều đáng mừng. Nhưng từ đó cũng bộc lộ những bất cập của nó như những câu chuyện đã dẫn ở trên.
Vì thế, rất cần có một quy định cụ thể cho các hoạt động tình nguyện để vừa đảm bảo chất lượng công việc vừa bảo đảm an toàn cho từng thành viên. Và dù quy định thế nào, xin phép ra sao thì cũng được quy về đầu mối, đừng để đùn qua đẩy lại làm nhụt ý chí và cảm hứng của người muốn làm việc tốt.
Người Nhật tóm tắt văn hóa của họ bằng một câu rất ngắn: “Không làm phiền người khác”. Đôi bên tình nguyện và quản lý làm sao để không phiền nhau thì việc tốt mới lan tỏa và nhân rộng với ý nghĩ đích thực của nó.

Bình luận 2

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Nguyễn Phúc Hội

Nguyễn Phúc Hội

Cái cốt của việc bảo vệ môi trường phải có ngay từ ý nghĩ của mỗi người trong sinh hoạt hằng ngày, là hạn chế tối đa nguyên nhân sinh ra rác để không phải xả nhiều rác ra môi trường rồi hô hào nhau đi dọn rác. Ý thức đúng để cùng hành động từ nguyên nhân của cả sản xuất lẫn tiêu dùng thì kết quả mới có thể như ý!...
quý

quý

Đừng để người xả rác được "yên tâm" vô tư xả rác vì sẽ có người tình nguyện dọn mà.

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tiêu chí của văn minh

Tiêu chí của văn minh

Bản dự thảo đô thị văn minh lần thứ 2 của quyết định này dù đã được đầu tư biên soạn tới 10 nhóm tiêu chí khác nhau với rất nhiều con số vẫn không nhận được sự đồng tình của phần lớn các chuyên gia.
Giải pháp nằm ở thái độ

Giải pháp nằm ở thái độ

Cầu thủ Việt kiều về nước thi đấu để có cơ hội cống hiến tài năng cho bóng đá nước nhà không phải là vấn đề mới. Nhưng sau thành công của thủ môn Đặng Văn Lâm (Việt kiều Nga), câu chuyện này có vẻ nóng hơn, dồn dập hơn.
 
Không biết xấu hổ!

Không biết xấu hổ!

Câu thần chú “tôi không biết, không chỉ đạo” của ông Bí thư Tỉnh ủy Hà Giang được những thuộc cấp và đồng chí của ông sử dụng không xấu hổ.
Điểm số nào cho con?

Điểm số nào cho con?

Làm cha mẹ ai chẳng muốn con thành đạt và hạnh phúc, nhưng đôi khi chính khát khao tưởng mang lại những điều tốt đẹp cho con lại khiến con mất đi niềm vui sống.