Không cho tiền người xin ăn chưa phải là giải pháp

Mai An (*)

Mai An (*)

(*) Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một người dân TP.HCM

5 Thanh Niên Online
Có số người ăn xin đông đảo nhất trong cả nước, ảnh hưởng trực tiếp tới bộ mặt văn minh đô thị là bức xúc chưa giải quyết được trong nhiều năm của chính quyền TP.HCM. Mới đây, UBND TP.HCM ra quyết định, từ ngày 28.12.2014 sẽ đưa người ăn xin, người sống nơi công cộng không có nơi cư trú nhất định vào các cơ sở xã hội.

Có số người ăn xin đông đảo nhất trong cả nước, ảnh hưởng trực tiếp tới bộ mặt văn minh đô thị là bức xúc chưa giải quyết được trong nhiều năm của chính quyền TP.HCM. Mới đây, UBND TP.HCM ra quyết định, từ ngày 28.12.2014 sẽ đưa người ăn xin, người sống nơi công cộng không có nơi cư trú nhất định vào các cơ sở xã hội.

Không cho tiền người xin ăn chưa phải là giải pháp - ảnh 1Việc giúp người nghèo khó một ít tiền lẻ là niềm hạnh phúc của không ít người - Ảnh: Reuters 
Thành phố cũng đề nghị các tổ chức tôn giáo trên địa bàn (Thành hội Phật giáo, Tổng Tòa giám mục TP... ) phổ biến chủ trương đến giáo dân, phật tử, người có đạo… đồng thuận với chủ trương: “không cho tiền người xin ăn”.
Tuy vậy, đề nghị không cho tiền theo tôi chưa phải là giải pháp nhằm xóa tình trạng ăn xin trên địa bàn thành phố. Không ít người sẵn sàng giúp đỡ người xin ăn nếu họ cảm thấy xúc động trước những người già, người tàn tật thấy rõ trước mắt. Chưa kể, làm phúc cũng là niềm vui của con người nên bảo họ tuyệt đối không cho tiền người xin ăn thì thật khó. 
Đà Nẵng là địa phương đầu tiên trong cả nước nhiều năm nay không còn người xin ăn. Phải khẳng định rằng chính quyền TP.Đà Nẵng đã làm rất tốt công tác này. Thành phố đã đầu tư xe chuyên dụng, lực lượng liên ngành túc trực 24/24 ở khắp các địa điểm có người ăn xin; các pa-nô, áp-phích tuyên truyền treo trên các tuyến đường; lập đường dây nóng và nói rõ mức thưởng 200.000 đồng/lần cho người phát hiện, gọi báo có đối tượng xin ăn…
Đi kèm với những biện pháp thu gom người ăn xin, chính quyền đã giúp toàn bộ các hộ gia đình chính sách nghèo trên địa bàn xóa nhà tạm, gần 70% hộ nghèo có nhà xây. Người nghèo được hỗ trợ về vốn, hướng dẫn kỹ thuật, đào tạo nghề và giải quyết việc làm. Thêm vào đó, Đà Nẵng còn có chính sách nâng mức trợ cấp lên gấp đôi cho người nghèo cô đơn và người tàn tật (từ 45.000 đồng/người/tháng lên 90.000 đồng/người/tháng)... và xây dựng, nâng cấp các trung tâm nuôi dưỡng người già neo đơn và trẻ mồ côi.
Nếu TP.HCM muốn xóa bỏ hoàn toàn nạn xin ăn chèo kéo thì nên làm triệt để đến nơi đến chốn: Thay vì chỉ đợi người dân trình báo, Sở Lao động Thương binh Xã hội phải thành lập đội xe chuyên dụng đi thu gom người xin ăn vào các cơ sở bảo trợ xã hội, giống như lực lượng trật tự đô thị thường xuyên đi dọn dẹp nạn buôn bán lấn chiếm lòng lề đường vậy. Do đặc thù TP.HCM là nơi người xin ăn dồn đến từ các tỉnh thành (thậm chí từ Campuchia sang) chiếm số lượng đông đảo so với người xin ăn có gốc sinh sống ở thành phố nên khi thu gom họ về các cơ sở bảo trợ xã hội, thành phố nên có sự phối hợp với chính quyền địa phương các tỉnh để trả họ về quê hương.
Song song đó, UBND TP.HCM cần đầu tư nâng cấp các cơ sở bảo trợ xã hội nuôi người già neo đơn và trẻ mồ côi… để nơi đó có thể giữ họ ở lại như một “ngôi nhà thứ hai”.
Trong nỗ lực để TP.HCM sạch đẹp và an toàn, thiết nghĩ khi ra bất kỳ quyết định nào, UBND TP.HCM phải có nhiều biện pháp song song để quyết định đó được thực thi chứ không chỉ để “nói cho vui”.

Bình luận

User
Gửi bình luận
trụ vương

trụ vương

Đừng nói lôi thôi, đưa hết vào các trung tâm, nếu đúng người có hoàn cảnh khó khăn thì họ cũng có nơi ăn chốn ở, nếu là bọn lừa đảo thì cho chúng hết tật xấu
NVH

NVH

Muốn không bị tách biệt khỏi gia đình, người thân và xã hội thì đừng đi ăn xin. Thu nhập từ đi ăn xin lên đến 9-10 triệu đồng/tháng là bình thường nên nhiều người không chịu lao động chỉ đi xin và giả dạng bệnh tật, nghèo khổ để đi xin. Hãy đưa họ vào các trung tâm và trại nuôi dưỡng. Nếu họ thật sự nghèo khổ thì đó sẽ là nơi cho họ nương tựa còn nếu là giả dạng thì cần xử phạt lao động một thời gian rồi hãy cho về với gia đình. Thành phố cần quyết tâm và kiên trì thực hiện dài lâu chắc chắn sẽ giúp xã hội tốt đẹp hơn thêm.
Hiếu

Hiếu

Chuyện thu gom người xin ăn vào các trung tâm xã hội hay các trung tâm bảo trợ xã hội có mặt tốt và mặt tiêu cực của nó. Mặt tốt là có thể giải quyết được một trường hợp trực tiếp đối với người xin ăn đó nhưng sẽ gây ra hậu quả khác đó là tách biệt người đó ra khỏi người thân, gia đình của họ.
Dân Tiến

Dân Tiến

Tôi lại thấy chưa là giải pháp nếu cứ cho tiền người ăn xin.
Xem thêm bình luận

Bài viết tác giả khác

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Trước mộ nhà văn Nguyễn Chí Trung

Tản mạn nhân ngày 30.4

Nếu chúng ta hiểu ngày 30.4.1975 là ngày hiện thực hóa khát vọng thống nhất của một dân tộc, thì chúng ta sẽ dịu lòng hơn với bao trắc trở ở phía trước. Nhưng con đường dân tộc Việt Nam đã đi, đang đi và sẽ đi vẫn là con đường của thống nhất và hòa hợp dân tộc, không thể khác.
Việc làm và hạnh phúc

Việc làm và hạnh phúc

Với đa số người lao động Việt Nam bây giờ, có được việc làm tương đối phù hợp với mình, có mức lương hay thu nhập tương đối phù hợp và ổn định với công sức của mình bỏ ra, thì đó là hạnh phúc.
Viết cho đồng đội áo trắng của tôi

Viết cho đồng đội áo trắng của tôi

Chắc chắn sẽ không có nhiều hoa chúc mừng vào ngày 27 tháng 2 như đã từng. Nhưng có hề gì. Cứ nhìn vào cuộc sống quanh ta, nơi mỗi gương mặt rạng ngời, nơi mỗi nụ cười tươi rói và mỗi ánh mắt long lanh là một nụ hoa thơm thảo nhất.
Anh Hai Nghĩa...!

Anh Hai Nghĩa...!

Ông Trương Vĩnh Trọng, nguyên Uỷ viên Bộ Chính trị, nguyên Phó Thủ tướng Chính phủ, vừa đi xa chúng ta rạng sáng nay 19.2 trong nỗi tiếc thương của nhiều người.