Thôi đừng 'tự sướng' quá đà nữa!

48 Thanh Niên Online
Khi các nước xung quanh đang trỗi dậy thành ‘rồng’, thành ‘hổ’ thì chúng ta vẫn loay hoay với những huyễn hoặc về đất nước, tài nguyên, con người...

Khi các nước xung quanh đang trỗi dậy thành ‘rồng’, thành ‘hổ’ thì chúng ta vẫn loay hoay với những huyễn hoặc về đất nước, tài nguyên, con người...

Người Việt Nam nhất bảng trong uống bia , rượuNăng suất làm việc thấp, uống bia rượu thuộc dạng nhất và luôn huyễn hoặc về mình là những nguyên nhân kìm hãm sự phát triển của đất nước - Ảnh: Thu Trang 
Sơn Đoòng lên truyền hình Mỹ, đương nhiên người Việt Nam ai cũng tự hào về một kỳ quan thiên nhiên vô cùng ngoạn mục được giới thiệu khắp thế giới. Nhưng “nâng tầm” lên như nhà ngôn ngữ học Phạm Văn Tình khi phát biểu: “Ở Mỹ, bói cũng không tìm đâu ra "báu vật" như Sơn Đoòng” thì hơi lố bịch và quá đà.
Một nhà ngôn ngữ mà phán về cảnh quan, về địa chất, về hệ sinh thái có vẻ như không phù hợp lắm.
Bảo rằng Mỹ tìm đâu ra hang như Sơn Đoòng cũng chẳng khác gì bảo Việt Nam chẳng bao giờ có được những nơi như hẻm núi Grand Canyon hay thác Niagara hùng vĩ. Một kiểu so sánh rất khập khiễng không theo một quy chuẩn nào, chỉ nhằm thỏa mãn tâm lý “tự sướng” của bản thân.
“Tự sướng” quá đà đã thành “truyền thống”
Kiểu “tự sướng” như nhà ngôn ngữ trên không phải là chuyện lạ, lạ là nó thuộc về “truyền thống” của chúng ta. Từ nhỏ chúng ta đã được nhà trường dạy rằng nước ta rất giàu có với “rừng vàng biển bạc”, lớn lên mới biết, rừng chẳng còn bao nhiêu mà biển cũng đang phải gồng mình mà bảo vệ, tài nguyên thiên nhiên thì cạn kiệt mà đất nước vẫn còn nghèo.
Chúng ta vẫn đang loay hoay với những huyễn hoặc về đất nước, tài nguyên, con người... Chúng ta tự sướng mọi lúc mọi nơi, tự hào với rất nhiều thứ nhưng thực tại nước Việt Nam vẫn còn là một quốc gia vừa thoát khỏi đói nghèo, một nền kinh tế yếu kém, một nền giáo dục lạc hậu, cộng với những người lao động khôn vặt, ăn xổi, thích việc nhẹ lương cao.
Chúng ta thường tự hào rằng người Việt Nam cần cù, chăm chỉ, thật thà chất phác. Nhưng nhìn những công nhân làm việc với thái độ lười biếng, nhìn nhân viên “ăn cắp giờ công” thì khó mà tin là cần cù chăm chỉ. Hiệu quả làm việc của người Việt Nam thuộc vào loại thấp. Ra nước ngoài thì đầy bảng hiệu cảnh báo ăn cắp bằng tiếng Việt, trộm cắp vặt trở thành một trong những nỗi nhục của người Việt ở nước ngoài. Có thể số người ăn cắp vặt này chỉ là thiểu số nhưng làm sao còn dám nhận “thật thà chất phác” nữa.
Người Việt thông minh học giỏi. Mới đây, chúng ta lại túm lấy một cái tin về việc Việt Nam đứng trên cả Mỹ và Úc trong một cuộc khảo sát khả năng giải toán và môn khoa học của học sinh tuổi 15 để “tự sướng” lên thành cả một nền giáo dục. Thực tế, giáo dục Việt Nam đứng sau rất xa so với các nước trong khu vực như Singapore, Thái Lan, Malaysia, Indonesia… chứ chưa nói đến những cường quốc như Mỹ, Úc, Nhật, Hàn. Một nền giáo dục đại học đào tạo ra những cử nhân, kỹ sư không thể làm việc trong thực tế.
Chúng ta có nhiều giáo sư, tiến sỹ hàng đầu thế giới nhưng chẳng có công trình khoa học nào đáng chú ý được đăng trên những tạp chí quốc tế, chứ chưa nói đến những giải danh giá như Nobel. Và khi có một người gốc Việt đạt được thành tựu gì đó thì chúng ta lại ôm lấy: Ngô Bảo Châu là người Pháp gốc Việt, hay một đại tá hải quân Mỹ gốc Việt, một diễn viên điện ảnh nổi tiếng gốc Việt, một cầu thủ bóng đá gốc Việt, hoặc gần đây là một dựng phim đạt giải Oscar gốc Việt. Bất cứ lúc nào chúng ta cũng có thể tự sướng với những cái “gốc Việt” để bù đắp cho những gì “thực sự Việt” chưa làm được.
Nhìn thẳng sự thật để còn đứng lên
Nhật Bản sau Chiến tranh thế giới đứng lên từ đống tro tàn, làm việc cật lực, lao động sáng tạo miệt mài với “tinh thần samurai” để tạo nên “sự thần kỳ Nhật Bản”. Hàn Quốc sau mấy thập kỷ phải chịu đói nghèo, từ thời kỳ khắc nghiệt của Park Chung Hee đã trỗi dậy mạnh mẽ, với sự phát triển vượt bậc về giáo dục và khoa học kỹ thuật, vươn lên trở thành một quốc gia, một nền kinh tế đáng nể.
Còn chúng ta vẫn đang loay hoay với những huyễn hoặc về đất nước, tài nguyên, con người... Chúng ta tự sướng mọi lúc mọi nơi, tự hào với rất nhiều thứ nhưng thực tại nước Việt Nam vẫn còn là một quốc gia vừa thoát khỏi đói nghèo, một nền kinh tế yếu kém, một nền giáo dục lạc hậu, cộng với những người lao động khôn vặt, ăn xổi, thích việc nhẹ lương cao.
Thôi đừng tự sướng quá đà và tự hào những thứ không đáng nữa. Hãy nhìn thẳng vào sự thực, biết vị trí mình ở đâu để còn có thể đứng dậy. Còn nếu cứ vuốt ve nhau thì muôn đời vẫn không khá lên được.
*Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một blogger, kỹ sư sống tại TP.HCM.

Bình luận 48

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
gia khoa

gia khoa

Bài viết quá hay, thử nhìn vào sự bao cấp của nước nhà, nhìn vào sự suy tàn của bao công ty nhà nước, nhìn vào những tham nhũng, nhìn vào sự lụi tàn của 1 nền giáo dục, nhìn vào sự độc quyền của 1 nền kinh tế.... chúng ta có còn dám tự hào.?
Nam Cao

Nam Cao

Kìa hội thăng bình tiếng pháo reo:
Bao nhiêu cờ kéo với đèn treo.
Bà quan tênh nghếch xem bơi trải,
Thằng bé lom khom nghé hát chèo.
Cậy sức cây đu nhiều chị nhún,
Tham tiền cột mỡ lắm anh leo.
Khen ai khéo vẽ trò vui thế,
Vui thế bao nhiêu nhục bấy nhiêu!
Văn Hùng - USA

Văn Hùng - USA

Thực sự khi đí học từ cấp 1 đến tốt nghiệp đại học, 95% chúng ta đều được học về VN có rất nhiều tài nguyên, vị trí địa chính trị thuận lợi, con người Vn cần cù chăm chỉ,... tôi không phủ nhận những điều trên nhưng nếu ai từng ra nước ngoài sinh sống, du lịch hay làm việc thì sẽ thấy khả năng tự sướng của chúng ta rất vượt trội.
Đông Dương

Đông Dương

" Dân hai lăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con"

Cụ Tản Đà đã viết cách đây hàng thế kỷ, nhưng lượng trẻ con giờ gấp 4 lần rồi cụ ạ, "vẻ vang" thay
Lê Văn Hóa

Lê Văn Hóa

Rất đúng. Cái gì cũng hơn - cũng nhất. Ví dụ như các cuộc thi ROBOCON thế giới, nhiều năm Việt Nam về nhất, qua mặt luôn cả Nhật Bản. Nhưng nó cũng là "ROBO CON" còn chúng ta vẫn mãi chờ trông có một con "ROBO BỐ" mang nhãn hiệu Made in Vietnam sao mà xa vời thế.
Hanh Dung

Hanh Dung

Chuẩn không cần chỉnh !
người trẻ

người trẻ

Bài viết rất ý nghĩa,phản ánh đúnh tình trạng của Việt Nam chúng ta.Mặc dù chủ đề này đã từng bàn bạc nhiều lần nhưng vì sao vẫn chẳng thay đổi được gì.Có vẻ như chúng ta chỉ biết mình sai,nhưng không chịu sửa sai và tư duy đổi mới...Rồi tương lai đất nước sẽ đi về đâu?..Thiết nghĩ các cấp lãnh cần những biện pháp táo bạo,quyết đoán,dân chủ hơn nữa thì mới mong thoát được những suy nghĩ lạc hậu,thoái mòn như bài báo trên đâ nói!
Nguyen Duong

Nguyen Duong

Một tiên đề nhất thiết phải làm rõ là:"chúng ta" là ai?Dân hay quan. Dâ muốn có thay đổi nhưng quan không muốn thì có thay đổi được không. Cuối cùng bịnh tự sướng dường như là liều thuốc an thần cho những kẻ bất lực.
Văn Hùng - USA

Văn Hùng - USA

Khi đã là thói quen sửa sai cực khó. Tuy nhiên chúng ta lại lười thay đổi, sợ thay đổi rồi lại phải thích nghi phải sửa lại bản thân mỗi người. Và rất nhiều lý do chúng ta đâu lại vào đấy.
An Hòa

An Hòa

Cám ơn bạn Bùi An, và Báo Thanh Niên đã đăng bài viết. Thư ký của các vị lãnh đạo, từ cấp xã đến trung ương, nhớ chuyển bài này vào mục "đọc báo" trong hộp thư của sếp.
Xem thêm bình luận

Bài viết tác giả khác

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Các thí sinh trong kỳ thi THPT Quốc gia 2019 /// Hoa Nữ

Thủ khoa, khen rồi sao nữa?

Bên cạnh sự may mắn, thủ khoa chắc chắn là những thí sinh nghiêm túc và có quyết tâm với việc học, việc thi, nên trước hết hãy dành cho họ sự trân trọng.

Ca sĩ Du Thiên gần đây bị ném ghế khi đang diễn ở Phước Sơn (Quảng Nam) /// Ảnh cắt từ clip

Khi nghệ sĩ, ca sĩ bị ném...đủ thứ

Gần đây có nhiều trường hợp nghệ sĩ khi đang diễn bị ném… rất nhiều thứ vào người; có người còn bị hành hung trên sân khấu hay bị la ó với những lời lẽ tục tĩu.
Nhóm người mặc áo có dòng chữ An ninh Alibaba và Tập đoàn địa ốc Alibaba cản trở quyết liệt việc vơ quan cuốc đường vi phạm
 /// Ảnh: Nguyễn Long

'Mảnh đất lắm người nhiều ma'!

Vì sao các “ma đất” lại lộng hành đến như vậy? Trước hết, xin nói thẳng, đó là do các cơ quan chức năng của chính quyền các địa phương không nghiêm.