Vì sao người ăn xin tăng đột biến?

6 Thanh Niên Online

Những ngày cận tết vừa qua, tại TP.HCM, trong khi nhiều tệ nạn giảm đáng kể thì số người ăn xin lại gia tăng...

Những ngày cận tết vừa qua, tại TP.HCM, trong khi nhiều tệ nạn giảm đáng kể thì số người ăn xin lại gia tăng. Bổ sung vào đội ngũ 'cái bang' hùng hậu là rất nhiều trẻ em, có khi cùng cha mẹ. Điểm khác biệt dễ nhận thấy là các em đều lem luốc, chỉ ngửa tay, nói lí nhí trong miệng, không nghe rõ lời.

Gửi ảnh Anh Giao - ảnh 1
Trẻ ăn xin người Campuchia tại Sài Gòn - Ảnh: Hoàng Việt
Không phải chỉ năm nay mà mấy năm trước cũng vậy. Chu kỳ tăng quân số ăn xin luôn rơi vào cận tết, qua hết mồng là giảm trở lại. Tôi nhận ra ngay, các em là người Khmer vì màu da nâu sẫm, vì đôi mắt to nhưng lòng trắng lớn và lông mi cong vút và vì cách ăn xin.
Ăn xin Việt, thường đeo bám quyết liệt và nói rõ thành lời. Hoặc đóng kịch thương đau, tàn tật hơn cả diễn viên nhà nghề. Thường là “Cho con xin vài ngàn tiền lẻ đi chú (hoặc cô) ơi!”. Có lúc bực mình, nói lại “Tôi không có tiền lẻ” thì "cái bang" nhanh nhẩu “Chú cứ đưa tiền chẵn đây, con thối lại”. Cho ít, có khi còn bị dè bỉu “Mặt mày sáng sủa mà keo kiệt, cho có 2.000”. Dù chê nhưng vẫn lấy.
Năm kìa, tối mồng 1 tết, có mấy em ăn xin trước cửa công ty tôi (ngã tư Trần Hưng Đạo - Nguyễn Biểu). Thấy các em người Campuchia và tội nghiệp, tôi lân la làm quen, hỏi thăm quê quán, hoàn cảnh. Biết các em chưa ăn tối, tôi mời mỗi em một chiếc bánh bao. Cứ nghĩ là chỉ 7 - 8 em, ai ngờ, như có hiệu lệnh, từ chung quanh kéo đến đúng 26 người, cả lớn lẫn nhỏ. Có 3 gia đình đi với các con. Tất cả đều làm nông ở tỉnh Svay Rieng, giáp ranh với Long An và Tây Ninh. Svay Rieng có cửa khẩu quốc tế Bavet, luôn nhộn nhịp với hàng chục casino bề thế. Mỗi ngày có 78 xe buýt liên vận quốc tế loại 45 - 50 chỗ đi qua cửa khẩu, chưa kể xe của các công ty lữ hành, xe đưa khách đi đánh bài...
Ban đầu các em chỉ đi theo nhóm. Thấy làm ăn được, năm sau đi luôn cả nhà từ 10 - 20 ngày mới về lại cố hương. Mùa tết là mùa kiếm ăn của "cái bang" người Khmer. Họ không thuê nhà trọ như "cái bang" Việt mà ngủ vật vờ công viên, hiên nhà, nhiều nhất là gầm cầu. Việc tắm rửa rất đơn giản, nếu cần, đã có nước sông hoặc mấy vòi công cộng. Vệ sinh, cứ tìm chỗ khuất hoặc quay lưng.
Lạ là họ chỉ ăn xin ở Việt Nam, về nước là giải nghệ. Giản đơn vì ăn xin ở Campuchia rất cực, bị cảnh sát du lịch bắt phạt, ít ai cho tiền dù người Khmer theo đạo Phật, rất hay làm việc phước. Ăn xin ở Campuchia chỉ ngồi một chỗ, thường đàn hát nếu là phế binh hoặc nạn nhân bom mìn. Trẻ con hoặc người già thì cũng khiêm tốn xin “Xum mờ ruoi tâu” (cho 100 đi).
Ở Việt Nam, vấn nạn ăn xin thuộc ngành Lao động - Thương binh và Xã hội quản lý nên "cái bang" không sợ cảnh sát. Lâu lâu, gặp thu gom thì chạy, vào trại lại trốn về, như bắt cóc bỏ dĩa. Phía Việt Nam cũng thu gom "cái bang" Khmer, tập trung rồi trao trả cho bạn. Trả xong, đâu lại vào đấy. Vì việc qua lại giữa công dân 2 tỉnh giáp biên quá dễ dãi. Vì việc xử lý vấn nạn thiếu kiên quyết và hay đùn đẩy trách nhiệm. Vì thói quen hay cho tiền người ăn xin, nhất là dịp tết lễ… Vì thế ăn xin cứ ngày càng phát triển, có cả người nước ngoài.
Cứ đà này, không khéo sẽ có thêm nhiều "cái bang" các nước, theo chân người Campuchia, bổ sung vào "lực lượng" ăn xin hùng hậu hiện có của Việt Nam.
* Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một doanh nhân ngành du lịch sống và làm việc tại TP.HCM

Bình luận 6

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Gai Nguyen

Gai Nguyen

Anh Mỹ lên tiếng là kịp lúc, xin ngành chức năng hành động đi, kẻo trễ. Đến khi nó thành trầm trọng quá rồi, sức đâu giải quyết. Trẻ Campuchea xin ăn ở Việt Nam nhiều, nhất là ở Long An, Mỹ Tho, đứng đầy đường, trạm xăng...
Quách Tuấn Khải

Quách Tuấn Khải

Ta cứ không cho tiền người ăn xin, đương nhiên họ không còn hành nghề nữa. Tôi thấy nhiều người khi dừng ở giao lộ hoặc đổ xăng... vẫn hay cho tiền cho họ, họ là những người thiếu hiểu biết. Bên cạnh đó, chính quyền địa phương phải dọn dẹp hiện tượng này, vì đã có chỉ thị nơi nào để xảy ra tình trạng ăn xin, sẽ xử lý người có trách nhiệm tại địa phương đó. Sao không thấy thực hiện cho đến nơi đến chốn, hay điệp khúc cho là thiếu người ?
Thanh Bình

Thanh Bình

Đến thời điểm này mà vẫn còn cho tiền người ăn xin thì chỉ là những kẻ thiếu hiểu biết thôi tác giả à. Và nếu đã là thiếu hiểu biết thì chẳng thể nào đả thông nổi đâu.
Dân Đen

Dân Đen

Có người tốt ắt sinh kẻ bất lương, điều này ai cũng rõ. Nhớ lại mấy chục năm về trước cuộc sống khó khăn mọi bề nhưng cuộc sống mọi người vẫn rất chan hòa, nhà ai cũng khó khăn lấy đâu mà cho nên cũng chẳng có mấy người ăn xin mà có thì cho lưng bơ gạo, nắm sắn khô cũng được, nay cuộc sống thăng hoa nên ăn xin trở thành nghề rồi. Ăn xin chịu khó muối mặt chút ít nhưng thu nhập khủng hơn làm công nhân, nhiều kẻ chăn dắt lợi dụng người tàn tật lạm dụng lòng thương của đồng loại trục lợi rất mạnh, chính quyền không quản việc này sớm sau này ắt họa.
VAT

VAT

Hãy lấy tiền đó gởi vào các hội từ thiện để giúp những người nghèo khổ, cơ nhỡ thật sự một cách thiết thực và tập trung hơn.
Xem thêm bình luận

Bài viết tác giả khác

Có thể bạn quan tâm

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

4 người trong ngôi nhà đã chết trong tư thế treo cổ /// ẢNH: PHẠM ĐỨC>

Những lời xầm xì tàn độc

Tôi không biết, sau cái chết trong tư thế treo cổ của cả 4 người trong một gia đình ở Hà Tĩnh vừa qua, những người từng xầm xì, phán xét họ có cảm thấy ăn năn, tội lỗi với chính mình hay không.
Cổng Trời, nơi dừng chân có thể ngắm được núi non hùng vĩ /// Ảnh: Huỳnh Văn Thông>

Dãy nhà tôn trên Cổng Trời

Cung đường đèo Ô Quy Hồ danh tiếng dài 50 km cắt ngang dãy Hoàng Liên Sơn dẫn chúng tôi từ Tam Đường (Lai Châu) về Sapa trong một ngày mưa vẫn còn nặng hạt.
Bộ phận một cửa P.Văn Miếu, Q.Đống Đa, Hà Nội - nơi xảy ra vụ cán bộ phường "hành" dân năm 2017 /// M.C>

Hành chính hay 'hành' là chính?

Nhiều cán bộ nhà nước cho rằng việc quá nhiều, áp lực công việc lớn nên không có thời gian để tiếp dân cho chu đáo. Thế nhưng, có khó không một nụ cười trước người dân đến làm việc?