- Anh buồn ngủ quá. Hay em đi một mình...
Mất hứng, nàng ngán ngẩm bỏ sang phòng, thay đồ. Lát sau, cánh cửa khép lại, tiếng guốc nhỏ dần về phía cuối hành lang. Căn hộ chung cư tầng 6 nằm gần vùng ngoại ô, phải đi ít nhất dăm cây số mới có hàng ăn sáng tàm tạm.
Nàng chuyển từ nhà công vụ về đây sau khi Hoan ly dị. Một nửa số tiền bán nhà cũ đủ mua căn hộ này và làm một đám cưới mà không phải nợ nần. Hoan nhận nuôi bé Bống, còn vợ cũ chạy ngay theo bồ cũ, chưa kịp mua nhà nên để đứa con gái lớn ở nhà ông bà ngoại. Cách một tuần, Hoan đón con gái lớn lên chung cư cho chị em chơi với nhau hai ngày nghỉ. Nàng không can thiệp vào chuyện quá khứ của Hoan, nhưng cũng không ít lần phải bực mình với cái tính cố chấp vặt khi Hoan nói về vợ cũ.
Ăn xong tô phở mới chín giờ sáng. Nàng nhìn nắng, chợt thấy tiếc nếu phải quay về. Những vòng xe vô định đưa nàng đến con ngõ quen thuộc. Cánh cổng sắt hoen gỉ rít kèn kẹt như một mụ goá cay nghiệt nhưng chỉ cần đụng nhẹ là mở toang ra.
Dãy nhà trọ lười biếng trong giấc ngủ muộn. Cửa phòng Phú khép hờ trễ nải. Căn phòng chỉ khoảng mươi mét vuông. Phú đặt ti vi lên nóc tủ lạnh cá nhân, xe máy chen giữa bếp ga du lịch và đống tạp chí lộn xộn dưới sàn. Chỉ còn một lối đi nhỏ đủ để leo lên hai tấm ván ghép lại thành giường.
Trên cái giường mọt nghiến này, nàng đã cùng Phú xem những chương trình cuối tuần nhạt nhẽo, đút cho nhau từng mẩu bánh ngọt thay bữa trưa. Khi bánh hết, ti vi phụt tắt, buổi chiều bao giờ cũng trôi qua hối hả đến rã rời. Nhưng hạnh phúc.
Phú đưa tay ngang eo, kéo nàng đổ gọn vào lòng mình. "Em chưa chốt cửa". Tiếng thì thào của nàng chìm nghỉm dưới cặp môi tham lam cuồng nhiệt. Nàng chỉ kịp gợn lên chút so sánh: Hoan chưa bao giờ hôn nàng theo cách đó, vào đúng những chỗ đó... Rồi buông trôi...
Nắng chiếu theo phương thẳng đứng xuống mái nhà lợp fibrô ximăng, căn phòng nhỏ trở thành cái lò nướng lớn. Nàng tìm lại từng phụ kiện lăn lóc khắp giường trong tiếng càu nhàu của Phú: "Mặc làm gì. Tí nữa lại mất công anh lột ra".
Chiếc đồng hồ sứt sẹo trên tường thả từng nhịp mệt mỏi. Giờ cơm trưa nhắc nàng bổn phận làm vợ. "Em phải về. Anh dậy đi kiếm gì ăn kẻo đói". Phú không đáp lại nụ hôn tạm biệt của nàng, giận dỗi quay mặt vào trong. Nàng cười nhẹ trước phản ứng trẻ con của người yêu, cẩn thận khép cửa, dắt bộ ra khỏi cổng một đoạn rồi mới lên xe, nổ máy.
Cửa thang máy vừa mở, Hoan mặc quần soóc, áo may ô trắng, tay đeo găng cao su, cầm chai nước lau sàn và miếng mút dày. "Anh tranh thủ lau thang máy. Để bẩn quá sinh ruồi muỗi mất vệ sinh lắm". Nàng thờ ơ buông một tiếng "Vâng" rồi bước nhanh về nhà. Mâm cơm đậy lồng bàn đủ các món canh, kho, xào theo tiêu chuẩn cân bằng dinh dưỡng đột nhiên khiến nàng có cảm giác đầy bụng.
Trong bữa ăn, có lúc nàng ngừng đũa, nhìn mái đầu nghiêng nghiêng của chồng, lòng đầy thắc mắc: Sao người ta có thể nhai nuốt kỹ lưỡng và nghiêm trang đến thế nhỉ?!
***
Dạo này nàng thường về muộn. Sau giờ làm, nàng xách xe lang thang với cái đầu rỗng tuếch cho đến khi thành phố lên đèn. Về sớm cũng không được đụng tay vào việc gì. Hoan nghỉ từ bốn giờ rưỡi, đi đón con rồi rẽ qua chợ Phú Thượng, vì theo anh, thức ăn ở đây bao giờ cũng tươi mà giá lại rẻ hơn ở Hoè Nhai. Về, tắm cho con xong, cặm cụi lau hết nhà cửa bàn ghế mới yên tâm nhặt rau, thái thịt, vo gạo...
Đúng lúc bắt đầu nhạc hiệu chương trình thời sự, nàng mở nắp nồi cơm, xới đầy hai bát sứ. Hoan dùng kéo cắt nhỏ rau và thịt, trộn đều trong cái bát nhựa in hình Picachu, bảo nàng: "Em cứ ăn trước đi. Anh bón cơm cho con đã". Nàng lặng lẽ bưng bát, dán mắt vào ti vi để khỏi trông thấy cảnh Hoan chu môi há miệng, vừa doạ dẫm vừa nựng nịu theo từng thìa cơm của con bé. Bống đã quen gọi nàng là mẹ, nó rất thích nghe nàng kể chuyện cổ tích. Chuyện Tấm Cám được nàng lược bỏ những đoạn dì ghẻ hành hạ Tấm và luôn kết thúc vào lúc nhà vua rước Tấm về cung làm hoàng hậu.
Chín giờ tối. Hoan lắc thật đều 200 ml sữa trong bình, chờ con uống hết, mặc bỉm và đưa con về phòng, ầu ơ ru... Hồi nàng mới về, con bé vẫn ngủ chung với hai người. Sau Hoan thấy bất tiện nên sắm thêm cái giường nhỏ kê ở phòng bên cạnh. Nằm ngủ, đêm nào Hoan cũng thấp thỏm, sợ con nằm sát màn quá muỗi đốt, sợ con đạp chăn sẽ cảm lạnh... Chỉ cần nghe tiếng con cựa mạnh là Hoan nhổm phắt dậy khiến nàng cũng tỉnh giấc theo, không tài nào ngủ lại được. Bực quá, nàng gắt: "Anh cứ cho con ngủ bên này hoặc sang ngủ luôn bên đó cũng được. Cứ chạy qua chạy lại thế này em cũng mất ngủ theo".
Hoan mang bộ mặt sầu khổ mất mấy ngày vì nghĩ đến định kiến mẹ ghẻ con chồng. Cực chẳng đã, nàng xin đổi lịch trực cuối tuần, đưa Bống sang làng gốm Bát Tràng tô tượng. Ai cũng khen con gái xinh đẹp dễ thương, nhưng sao chẳng giống bố, cũng không giống mẹ. Hoan cười, thầm thì với nàng: "Vì nó giống mẹ nó chứ sao". Chiều về, nàng mua một cái bị cói to tướng cho con bé mang theo cả đống chó mèo, gà lợn tô màu loè loẹt, khiến Hoan hớn hở trở lại.
***
Sống với Hoan, nàng luôn thấy mình thừa quá nhiều thứ: thừa thời gian, thừa những câu đùa cợt, thừa luôn cả vai trò làm vợ... Nhưng không có lý do gì để trách giận, cũng chẳng có hứng thú để làm mình làm mẩy, vì lúc nào Hoan cũng chu đáo, đúng mực. Mọi thứ diễn ra theo một quy trình chặt chẽ, từ việc thức - ngủ, ăn - uống cho đến sinh hoạt vợ chồng... Nàng được tôn trọng và tin tưởng tuyệt đối, có lẽ nhờ bộ đồng phục nàng khoác lên người mỗi sáng đi làm. Chỉ riêng tên cơ quan nàng cũng đủ để người ta đặt lòng tin vào sự nghiêm túc, công bằng. Nhưng nàng đang chán ngấy...
Một buổi trưa, người quen cũ ở Sài Gòn ra Hà Nội công tác, đòi lên thăm nhà, cũng cả tò mò muốn biết chồng nàng. Nàng gọi cho Hoan, nghe tiếng máy lạnh rì rì chạy lẫn trong giọng nói ngái ngủ: "Anh sắp đến giờ làm việc rồi. Về nhà chỉ một tí lại phải chạy đến cơ quan, ngại lắm". Nàng tắt máy, hình dung dáng nằm nghiêm ngắn của Hoan trên bốn chiếc ghế xếp thành hàng dọc, bật lên cười khe khẽ.
Vòng tay và hơi thở của người quen cũ vẫn nồng nàn như chưa hề xa cách. Nàng chỉ kịp nghe tiếng reo của những chiếc chìa khoá vang lên, đã chìm ngay vào trạng thái ngất ngây. Kết thúc cũng bất ngờ như khi bắt đầu. Người đó chỉnh lại trang phục cho nàng, cử chỉ âu yếm cuối cùng là bế nàng ra so-phâ phòng khách. Rồi từ phút đó, "chú" lại về vị trí của "chú", và nàng lại lễ phép như một đứa cháu ngoan đích thực.
Tối. Lúc kéo lại tấm ga trải giường cho phẳng phiu để chuẩn bị mắc màn, Hoan nhìn thấy dấu vết còn sót lại đã khô, chợt cau mày: Sao lại bất cẩn thế này được? Hoan luôn để sẵn chiếc khăn bông sạch phía trong gối, công đoạn khởi đầu bao giờ cũng là trải chiếc khăn đó ra, đặt nàng đúng vị trí rồi chỉ xoay xở trong phần diện tích đó thôi. Đây chắc là do thói lười biếng của nàng. Đã nhắc là phải vào toilet vệ sinh ngay, vậy mà nhiều hôm nàng cứ nằm ỳ ra, ngủ đến sáng. Kiểu này sáng mai phải dậy sớm thay giặt tấm ga...
***
Nàng mua cho Bống bộ váy mùa hè màu xanh nước biển rất xinh. Mặc đồ mới, con bé tung tăng chạy khắp nhà, đứng cả lên ghế soi gương, tạo dáng. Hoan rời mắt khỏi con, quay sang nàng: "Mình cưới được sáu tháng mười ngày rồi em nhỉ?". Nàng ngỡ ngàng cười. Hoá ra Hoan lãng mạn hơn nàng tưởng. "Vậy mà sao em vẫn chưa thấy gì?". Nụ cười nàng thoáng tinh nghịch "Ừ nhỉ. Hay là tại anh lao động không năng suất?". Hoan bĩu môi, tự tin hẳn lên: "Chỉ có thể tại em thôi. Còn anh thì đã có hai đứa con rồi". Nàng sững người. Hai bàn tay lạnh ngắt bám chặt lấy chiếc ro-mờt.
Hoan đứng dậy gọi con: "Nào, đến giờ uống sữa đi ngủ rồi, không chạy lung tung nữa, cục cưng của bố". Nàng vào nhà tắm, mở vòi sen hết cỡ. Những tia nước lạnh xối xả tuôn vào mặt, để không phải nhận ra mình đang khóc. Đêm mùa hạ dài và lạnh lẽo, bên cạnh nàng là Hoan vẫn đang đều đặn từng nhịp thở...
Giấc ngủ mê mệt lúc gần sáng làm nàng đến cơ quan muộn mất mười phút. Trưởng phòng nghiêm giọng: "Chưa con cái gì mà đã đi làm muộn. Sau này thì thế nào?". Nàng mở máy tính, đối chiếu từng hồ sơ lưu lần cuối để chắc chắn không có nhầm lẫn nào trước khi gửi file đi. Công việc lưu trữ hồ sơ có vẻ nhàn hạ, thực ra rất căng thẳng vì phải thật kỹ càng, chỉ một chút sai sót cũng có thể gây hậu quả nghiêm trọng.
Tính chất công việc tạo nên tính cách con người. Ở phòng này, không ai dám làm gì quá nhanh, nói gì quá to hay nghĩ đến những điều... ngoài tầm kiểm soát của cấp trên.
Giờ ăn trưa. Trưởng phòng ngồi ở ghế đối diện, nhìn nàng chăm chú: "Trông phờ phạc như ốm nghén ấy nhỉ? Ừ thôi, đẻ luôn năm nay đi, sang năm đồng chí Oanh cũng lấy chồng rồi. Mà này, tiêu chuẩn của đồng chí là chỉ đẻ một đứa thôi đấy, vì trong hộ khẩu, gia đình đồng chí đã có một con". Cổ họng nàng tắc nghẹn. Ngay cả việc sinh con đẻ cái của nàng cũng phải dựa trên những kế hoạch, chỉ tiêu do người khác đặt ra. Nàng xin phép rời phòng ăn, đi thẳng xuống nhà để xe, bấm số máy của Phú: "Em cần anh. Ngay bây giờ. Chỗ nào cũng được".
***
Nàng ôm ghì lấy Phú. Phú nhìn ô vuông hiển thị lịch trên mặt đồng hồ đeo tay, nhẩm tính rồi gỡ nhẹ nàng ra, luồn ngón tay vào giữa ngăn ví, moi một chiếc condom tẩm hương táo, định dùng răng xé vỏ bao. Nàng ngăn lại: "Em muốn có con, con của chúng mình". Phú sửng sốt. Ánh mắt bất chấp của nàng cho biết đây không là kiểu đùa thường khi nữa. Phú cài lại cúc áo, ngồi xuống cạnh nàng. "Anh không thể làm tổn thương Hoan quá như vậy".
Nàng bật khóc, tức tưởi. Không ai hiểu nàng, ngay cả Phú tưởng như đã thấu suốt cho nhau từng nỗi giằng xé trở trăn. Nàng nhận lời lấy Hoan với sự đồng ý của Phú. Bởi chỉ làm vợ Hoan, nàng mới có thể có nhiều hơn mong muốn của một người vợ: nhà cửa yên ấm, một người chồng để yên tâm tuyệt đối, và vẫn có Phú mỗi lúc nàng cần.
Phú là tình yêu, là sự đồng điệu sâu sắc, là đam mê bất tận của nàng. Vì vậy mà Phú mãi mãi ở vị trí của người tình. Làm chồng thì phải khác. Không bao giờ được phép chỉ trở về nhà sau khi đã tả tơi, kiệt quệ cả hơi sức lẫn tiền bạc cuối những trận bia rượu, bóng đá, bi-da... hết ngày này qua ngày khác. Với tính cách lãng tử, bốc đồng của Phú, chưa biết đến bao giờ mới hết cảnh ở nhà thuê, và lâu lâu lại lếch thếch chuyển đống đồ đạc cũ mèm từ xóm trọ này đến khu nhà trọ nọ.
Lúc đó, nàng đã nhận định như thế, và Phú cũng ngạo nghễ thừa nhận nếu hai người lấy nhau, sớm muộn gì tổ ấm cũng tan nát. Không thể huỷ diệt tình yêu bằng cái cách tầm thường ấy được. Chi bằng nàng tìm cho mình một chốn yên ổn, còn tình cảm, quan hệ với người yêu thì vẫn vẹn nguyên. Để những khi mệt mỏi chán chường vì những đơn điệu nhàm tẻ của đời sống chồng vợ thì vẫn còn một nơi cất giữ những yêu thương bỏng cháy cho riêng nàng.
Phú hiểu điều đó, hiểu để lấy đó làm phương thuốc dưỡng thương suốt thời gian qua. Nếu không, hẳn Phú cũng phát điên vì những cơn đau thúc lên từ lòng tự ái của thằng đàn ông đã đẩy người yêu vào tay một thằng đàn ông khác, chấp nhận rằng hắn hơn mình, theo cung cách đong đếm muôn thuở của đàn bà. Cho dù tình yêu của nàng không hề nghiêng sang phía đó, nhưng có một điều không bao giờ nàng biết được, vẫn có một tiếng nói quất thẳng vào Phú mỗi lần nàng tìm đến với anh. Rằng anh chỉ là một thằng đê tiện nếu tiếp tục tuân theo những tham lam không giới hạn của nàng.
Nàng rời bỏ Phú để tìm giải pháp cho cuộc đời mình, và nàng lại dùng Phú như một phương tiện để chương trình đó trở nên hoàn hảo. Cuối cùng thì anh, và cả Hoan nữa, đều không thoát khỏi cái vòng quẩn quanh mà nàng đã giăng ra.
"Để anh đưa em về cơ quan. Chiều nay anh phải ra sân bay". Nàng hụt hơi: "Anh đi luôn phải không?". Phú vòng tay ôm nhẹ vai nàng: "Như thế sẽ bình yên cho cả ba người".
Anh mở tung cửa phòng, nụ cười rạng rỡ như cỏ cây được vươn mình trong ánh mặt trời: "Cất giữ giùm anh bí mật này nhé, cô nàng ghê gớm! ".
***
Chiều nay nàng không lang thang, ghé chợ mua thịt bê về xào sả ớt, món duy nhất nàng được Hoan khen.
Hoan vẫn chưa về. Căn bếp tối om làm nàng hụt hẫng. Giờ này ở nhà Hoan thường làm gì nhỉ? Nàng loay hoay cầm cây chổi rồi lại bỏ xuống. Bây giờ phải nấu nướng đã, lát nữa Bống về mới có cơm ăn ngay.
Tám giờ. Mâm cơm nguội ngắt. Những cọng rau muống luộc từ màu xanh đã chuyển sang nâu. Nàng bắt đầu thấy bực bội. Hoan chưa bao giờ về muộn mà không gọi điện. Lại còn bé Bống nữa, đi đâu cũng phải nhớ cho con về ăn cơm đúng giờ chứ.
Chín giờ. Nàng hậm hực ôm gối ra so-phâ nằm. Mặc kệ mâm cơm còn nguyên.
Mười giờ. Hết kiên nhẫn, nàng nhấc máy gọi Hoan. Đúng lúc cửa bật mở, Hoan về một mình. "Anh...?". Nàng kịp ngừng lại khi thấy vẻ mặt khác thường của chồng. "Con đâu, anh?".
Bỗng dưng Hoan đổ vật xuống ghế, gương mặt rúm lại trong nỗi đau đớn tột cùng. Nàng bỗng chột dạ: hay là Hoan đã bắt gặp mình với Phú trưa nay? Nhưng Hoan ngẩng lên, kéo nàng lại gần: "Đừng hỏi con nữa, bây giờ nó không còn là con của anh". Nàng kín đáo giấu tiếng thở phào, lấy lại bình tĩnh ngồi nghe Hoan giãi bày.
Vợ cũ đến gặp Hoan cùng một người đàn ông, chìa ra trước Hoan tờ xét nghiệm AND còn mới nguyên dấu xác nhận của trung tâm: "Anh nhìn rõ đi nhé. Chúng tôi đến để xin đón con về. Dù sao cũng rất cảm ơn anh đã chăm sóc cháu trong thời gian chúng tôi chưa ổn định được gia đình. Nếu anh muốn ra điều kiện gì, xin cho biết luôn để sau này khỏi lằng nhằng...".
Nàng ngồi im lặng một lúc lâu mới khẽ hỏi: "Rồi anh bảo họ thế nào?". "Tình cảm của anh đối với các con không bao giờ thay đổi, dù sau này có thể chúng không coi anh là bố nữa. Anh chỉ yêu cầu cô ta nói với con như vậy". Hoan bóp mạnh hai tay vào thái dương, nén những tiếng thở dài. Nàng đặt tay lên trán chồng, hốt hoảng: "Ôi, anh ốm mất rồi. Anh ăn gì chưa? Để em lấy thuốc cho anh uống". Hoan lắc đầu: "Anh không sao đâu. Đi nằm một lát sẽ đỡ...".
Lần đầu tiên nàng thức trắng đêm, nằm cạnh chồng và chỉ nghĩ về chồng.
Phạm Thị Phong Lan
Bình luận (0)