Bàn chân ôm đất

0
Mạ kể rằng gia đình tôi đã chuyển nơi ở và làm lại nhà đến cả chục lần. Chẳng biết tuổi tác thế nào mà ba tôi hay quyết định di chuyển chỗ ở từ đầu làng đến cuối làng, có những lần từ đồng bằng lên núi hoặc ngược lại. Thế nên câu nói an cư lạc nghiệp nghiệm ra với nhà tôi thật đúng. Vài năm chỗ này, vài năm chỗ khác chẳng làm nên cơm nên cháo gì. Ngôi nhà sau chẳng khác mấy ngôi nhà trước, vẫn mái tranh vách đất nện phân trâu và bùn, vẫn cái nền đất… Cho đến những ngày sức khỏe đã yếu, ba mạ mới xây được ngôi nhà gạch mái tôn, nền bê tông sạch sẽ đứng kiên cường trước những cơn bão khốc liệt của miền Trung.

Vậy mà khi ở trong căn nhà đó, tôi lại nhớ về cái nền đất cũ của căn nhà xưa. Chẳng phải là người hoài cổ, nhưng sao tôi cứ muốn đặt bàn chân lên cái nền nhà đất ấy. Mát rượi và bình yên.

Cái nền đất bình dị bị bào mòn bởi những bước chân. Mòn đến nỗi nó bóng lên như một khúc gỗ tốt được người thợ mộc sơn phủ pê-u. Nhà nghèo, dép chỉ dành cho đi học thì mang, còn ở nhà hay theo mạ đi chợ thì đi chân đất. Mỗi lần theo mạ đi chợ Chùa phải băng qua trảng cát. Khi đi thì mặt trời mới ló, bàn chân mát dịu, khi về nắng lên cao, cát nóng như rang. Tôi đi như chạy mong về tới nhà để trốn nóng. Mỗi lần như thế, tôi thích đi lui đi lại trên cái nền nhà mình, bàn chân chạm vào thứ đất ẩm mát rượi, một cảm giác êm ái xông từ đất dâng lên rồi lan tỏa. Đó là cảm giác của bình yên, thanh thản.

Mỗi buổi tối buồn ngủ rũ rượi, leo lên giường có khi không kịp chà hai chân vào nhau cho sạch đất là đánh một giấc đến sáng. Mơ màng tỉnh dậy mỗi sáng sớm đã nghe tiếng chổi rơm của mẹ quét nhà. Những nhát chổi như quét lên nền nhà một thứ trầm tích mà hết cả tuổi thơ không sao quên được.

Nền đất gắn với những đôi chân đất. Nhớ mạ quanh năm đi chân không. Khi có giỗ chạp, cưới hỏi mới đưa đôi dép đứt vá lại mấy lần ra mang. Bàn chân quanh năm chạm đất. Đất từ nhà ra tới ruộng, xuống mép sông, ra nghĩa địa. Đó là những bàn chân thô tháp, nứt nẻ như minh chứng nhọc nhằn, kham khổ của người nông dân. Họ bảo chỉ cần nhìn vào đôi tay, gót chân để biết ai đó làm nghề gì, từ đâu đến quả không sai.

Yên Mã Sơn

 

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Dịch giả Dương Tường đã chuyển ngữ Kiều trong suốt 2 năm, khi mắt ông đã lòa /// Ảnh: An An

Truyện Kiều 'ra thế giới'

Cuốn Kiều in Dương Tường’s version, bản chuyển ngữ tiếng Anh Truyện Kiều (Nguyễn Du) của dịch giả Dương Tường, vừa 'ra lò'. Dương Tường hạnh phúc đón 'đứa con' được 'thai nghén' trong suốt 2 năm, lúc mắt ông đã không còn nhìn được nữa.