Con đường đẹp nhất thành phố

19 Thanh Niên Online
TP.HCM đã và đang hình thành những khu dân cư, khu đô thị vệ tinh rất đẹp, hiện đại và có những con đường đẹp. Nhưng trong tôi đường Trương Định nối Quận 1 và Quận 3 vẫn là con đường đẹp nhất thành phố này.
Khi đi qua đường Trương Định lại cho tôi một cảm xúc thật dễ chịu, lòng tôi nhẹ tênh khi nhớ về hình ảnh giữa trưa hơn 25 năm trước /// Ảnh: Vũ Phượng Khi đi qua đường Trương Định lại cho tôi một cảm xúc thật dễ chịu, lòng tôi nhẹ tênh khi nhớ về hình ảnh giữa trưa hơn 25 năm trước - Ảnh: Vũ Phượng
Khi đi qua đường Trương Định lại cho tôi một cảm xúc thật dễ chịu, lòng tôi nhẹ tênh khi nhớ về hình ảnh giữa trưa hơn 25 năm trước
Ảnh: Vũ Phượng
Cách đây hơn 25 năm khi là một chàng học sinh vừa xong tốt nghiệp lớp 12 của một tỉnh miền Trung đầy nắng và gió tôi và thằng bạn cùng lớp vội vã khăn gói vào Sài Gòn ôn thi đại học vì ngày thi đại học đã cận kề.
Một ngày cuối tháng 6, sắp đến ngày thi đại học nhưng do số tiền mang theo làm lộ phí đi thi ít ỏi, tôi hết tiền ăn cơm, tôi phải đạp xe đạp về nhà Dì ở ngã tư Phú Nhuận để mượn tiền chuẩn bị cho những ngày thi sắp tới. Vừa đi qua ngã tư Võ Thị Sáu thì chiếc xe đạp của tôi bị xì lốp sau nên không thể đi được nữa, loay hoay một hồi tôi chẳng biết phải làm thế nào để về nhà Dì vì không còn một xu dính túi nên không thể vá xe được. Lúc này đang là giữa trưa, bụng thì đói, xe thì xẹp lốp, tiền trong túi không còn một xu, suy nghĩ một hồi tôi quyết định dắt bộ xe về nhà Dì vì đây là giải pháp duy nhất vào lúc này. Dắt xe đi một đoạn gần đến ngã tư Trương Định với Lý Chính Thắng thì bất ngờ có một anh trạc tuổi trung niên chạy xe máy cùng chiều rà chầm chậm sát với xe tôi, ngoái lại nhìn thấy anh, theo phản xạ chúng tôi mở một nụ cười coi như là chào nhau, cứ nghĩ anh hỏi đường nhưng sau đó anh dừng lại và rút bóp ra đưa cho tôi 5 ngàn đồng và nói “em cầm vá xe”. Tôi bối rối vô cùng khi chưa kịp hiểu vì sao anh lại đưa tiền cho một người xa lạ như tôi và cũng chưa kịp cám ơn thì anh đã phóng xe cái vù đi mất. Tôi vừa mừng và vừa lo, mừng là vì được giúp đỡ để có tiền vá xe mà không phải dắt bộ nữa, lo vì không biết làm sao và bằng cách nào để sau này trả lại cho anh ấy. Đối với tôi vào thời điểm ấy 5 ngàn là rất lớn, một phần cơm tôi ăn mỗi bữa chỉ có 1 ngàn đồng. Tôi cầm tiền và dắt bộ và mét nữa thì gặp một bác vá xe ở lề đường cạnh cây xăng, bác ấy vá xe cho tôi chỉ lấy 200 đồng. Thế là suốt đoạn đường từ đó về nhà Dì trong lòng tôi vui như sáo, hôm nay gặp quới nhơn và không nghĩ ở Sài Gòn lại có người tốt bụng với mình như vậy.
Con đường đẹp nhất thành phố - ảnh 1

Với tôi, con đường ấy đẹp nhất không phải vì nó hiện đại, có lá me bay, hoa sữa toả hương thơm về đêm hay con đường gắn với kỷ niệm của những đôi lứa yêu nhau mà nó đẹp vì tình người năm xưa

Ảnh: Vũ Phượng

Sau đó tôi thi đậu vào trường đại học Kinh tế và đại học Luật TP.HCM, mấy năm theo học đại học tôi vừa học vừa đi dạy kèm để có tiền trang trải cuộc sống. Từ dạo ấy trong tôi ngày càng có động lực và ý chí hơn giúp cho tôi vượt qua những lúc khó khăn, đôi khi có ý định bỏ cuộc nhưng nhờ đó mà luôn có niềm tin nơi thành phố thân thương này. Từ ngày đó đến giờ không lúc nào tôi quên cảm xúc ấy và nó theo tôi suốt từ đó đến nay và trong lòng thầm mong một ngày nào đó gặp anh để nói lời cảm ơn và trả lại số tiền cho anh ấy.
Con đường Trương Định tuy ngắn như là một kỷ niệm đẹp trong tôi, tôi rất thích đi trên con đường ấy mỗi khi có dịp đi qua Quận 1 hoặc Quận 3 hay đi về Phú Nhuận tôi thường tìm cách để đi trên con đường này, lâu lâu không đi qua đây tôi lại có cảm giá thấy thiếu thiếu và nhớ như nhớ người yêu vậy. Dù không có lá me bay, không đi vào văn thơ hay âm nhạc nhưng vẫn đẹp và lại càng đẹp hơn theo thời gian và năm tháng.
Vào một chiều cuối tuần tháng 4 vừa qua tôi đi từ nhà ở Quận 7 về Gò Vấp thăm ba má, đi đến cây xăng Ngay ngã tư Trương Định và Lý Chính Thắng tôi tấp xe vào đổ xăng, lúc đó tầm 6 giờ chiều, trời hết nắng và phố xá chuẩn bị lên đèn. Khi đổ xăng xong tôi định lên xe đi tiếp khi vừa nổ máy định quay đi tôi gặp một cậu trông dáng vẻ sinh viên đang tần ngần đứng cạnh chiếc xe Dream cũ kỹ nhìn tôi, tôi tiến lại và được biết cậu là sinh viên đi làm thêm cài đặt máy vi tính cho người quen ở trên đường Nguyễn Kiệm, khi về đến đây thì xe hết xăng và không tiền để đổ xăng, tôi móc trong bóp ra 2 tờ 50 ngàn và nói cậu ấy cầm lấy đổ xăng nhưng cậu chỉ cầm 1 tờ 50 ngàn và nói bấy nhiêu cũng đủ xăng em về nhà ở Quận 8 rồi, tôi nói cứ cầm lỡ đoạn đường từ đây về đó xe hư thì sao, cuối cùng thì cậu ấy nhận và cảm ơn tôi, nhìn cậu ấy tôi nhớ lại hình ảnh năm xưa của mình cũng trên con đường này.
Hôm nay là ngày cuối cùng của năm 2019, hồi sáng khi đi qua đường Trương Định lại cho tôi một cảm xúc thật dễ chịu, lòng tôi nhẹ tênh khi nhớ về hình ảnh giữa trưa hơn 25 năm trước. Có lẽ giờ không gặp được anh ấy, mong rằng qua bài viết này gửi lời cảm ơn chân tình đến anh vì đã đem lại cho tôi cảm xúc quá đỗi ngọt ngào trên con đường này - đường Trương Định - con đường có hàng cây cổ thụ che bóng mát, thật ấm lòng làm sao. Với tôi, con đường ấy đẹp nhất không phải vì nó hiện đại, có lá me bay, hoa sữa toả hương thơm về đêm hay con đường gắn với kỷ niệm của những đôi lứa yêu nhau mà nó đẹp vì tình người năm xưa.
 
Con đường đẹp nhất thành phố - ảnh 2

Bình luận 19

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Đặng Trung Hoán

Đặng Trung Hoán

Mình cũng rất thích con đường Trương Định này. Bài viết rất hay. Cảm ơn tác giả
phanthinh

phanthinh

Một câu chuyện đẹp. Em cũng có câu chuyện tương tự trên đường Lê V Sỹ cách nay khoảng 25 năm. Sáng nọ trên đường đi học vào quán ăn sáng cùng mấy đứa nhà trọ, em gọi gói mì tôm ko, cùng lúc có chị khoảng 45 tuổi (người cũng ko sang trọng gì) vào quán gọi bò bít tết, rồi cô chủ quán bưng tới chổ em thố bò bít tết, em nói lộn rồi, cô ta nói ăn đi cưng có người trả tiền rồi. Có thể là lần đầu tiên thời sinh viên được ăn thố bít tết như thế này tại sài gòn, được người xa lạ cho. Sau 4-5 năm ra trường, vào ký túc xá thăm đứa em nhìn xuống thấy người chị năm xưa dưới đường. Chạy xuống định cảm ơn chị bữa ăn sáng năm xưa và định mời chị cơm trưa, nhưng chị đã ra khỏi tkx mất dạng. Đến giờ sau 25 năm, vẫn còn nhớ bữa sáng năm xưa, cũng muốn được găp và mời cô ấy một bữa ăn thân tình.
già Bến Tre

già Bến Tre

Sài Gòn là vậy đó , đơn giản lắm nhưng thắm đượm tình người... Sài Gòn là nổi nhớ niềm thương.
Người Sài Gòn chớ ai

Người Sài Gòn chớ ai

Đúng như người viết nói, quả là con đường "đẹp". Cám ơn tác giả đã truyền tải cái đẹp cho người đi sau. Ước nguyện cái đẹp này sẽ tiếp tục đâm chòi, ra hoa, kêt trái trên thành phố nghĩa tình này
Ý Thanh

Ý Thanh

Ở nơi đất khách quê người! Câu chuyện thật sự cảm động anh ạ! ♥️
Tong N.L

Tong N.L

Kỷ niệm của bạn đẹp quá. Mình cũng rất thích đường Trương Định, nhất là khi vừa từ đường Võ Thị Sáu quẹo qua. Cái cảm giác đang từ chốn náo nhiệt ồn ào chuyển ngay qua trạng thái tĩnh lặng như chỉ còn ta với ta nó lạ lùng khó tả lắm!
Xem thêm bình luận

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...