Lòng người hào sảng

Nhiên Phượng

Nhiên Phượng

Quảng Bình

4 Thanh Niên Online
Với một đứa tỉnh lẻ như tôi, Sài Gòn chỉ là nơi tìm kiếm cơ hội việc làm. Tôi đến để kiếm việc, không phải đến vì yêu. Thế nhưng dần dà tôi thương Sài Gòn lúc nào hổng biết!
Hình như không chỉ người Sài Gòn thôi đâu, người nơi khác đến sống cũng hào sảng, dễ mến như vậy /// Ảnh: Ngọc Dương Hình như không chỉ người Sài Gòn thôi đâu, người nơi khác đến sống cũng hào sảng, dễ mến như vậy - Ảnh: Ngọc Dương
Hình như không chỉ người Sài Gòn thôi đâu, người nơi khác đến sống cũng hào sảng, dễ mến như vậy
Ảnh: Ngọc Dương
Mấy lúc buồn tủi, tôi trộm nghĩ Sài Gòn chỉ đáng sống với người giàu thôi. Cùng kẹt xe, người giàu ngồi trên ô tô khác với người nghèo ngồi xe máy, bụi bặm và nóng nực. Cùng hít chung bầu không khí, người giàu ở biệt thự khác với người nghèo chen chúc trong những căn phòng chật hẹp, nắng nóng hầm hập, mưa ngập ướt đồ.
Tôi ấy à, nếu mà không bục mặt kiếm tiền gởi về quê thì tôi cũng yêu Sài Gòn tha thiết cho coi. Tôi sẽ vừa ăn tôm hùm vừa thắc mắc cuộc đời đẹp như này sao nhiều người cứ hay than thở. Thực ra đó chỉ là suy nghĩ vẩn vơ khi cực quá chứ tôi biết giàu hay nghèo cũng đều có những nỗi khổ riêng. Tuy nhiên, ngày mới tới Sài Gòn, tôi không hiểu có gì ở thành phố này khiến người ta yêu đến thế.
Lòng người hào sảng - ảnh 1

Ngày mới tới Sài Gòn, tôi không hiểu có gì ở thành phố này khiến người ta yêu đến thế

Ảnh: Ngọc Dương

Một lần đi làm về, tôi ghé chợ mua đồ ăn mới sực nhớ mình sắp hết tiền. Người bán nói con cá diêu hồng 65.000 đồng. Tôi chỉ còn 40.000 đồng. Tôi ái ngại xin lỗi và chào đi. Không ngờ cô nói: “Thôi bán cho cưng đó, mai đưa tiền sau hen!”. Nếu ở quê thì câu đó bình thường vì người bán người mua biết rõ về nhau. Nhưng đây là Sài Gòn. Nếu mai tôi không trả, cô biết đường nào mà đòi? Thậm chí tôi chỉ mới mua ở cô lần đầu, lấy gì để tin tưởng? Vậy mà cô chọn tin. Khi tôi kể chuyện này với đồng nghiệp, chị nhún vai: “Người Sài Gòn mà!”. Ý là người Sài Gòn dễ thương xưa giờ, có gì mà ngạc nhiên. Tôi xúc động quá chừng!
Lần khác, tôi bỏ quên chìa khóa trong cốp xe rồi ấn xuống. Thôi xong! Tôi hì hụi đẩy bộ tới quán sửa xe gần đấy. Trời thì tối, bụng tôi đói cồn cào. Chỉ một quãng ngắn nhưng rất mệt vì đường hơi dốc. Điều khiến tôi biết ơn là có đến hai người tấp vào hỏi xe bị sao, hết xăng hay thủng lốp, có cần giúp gì không? Nếu đi xa hơn chắc sẽ có nhiều lời đề nghị giúp đỡ hơn. Chưa kể chú thợ sửa xe chẳng những không lấy tiền mà còn dặn tôi chạy về cẩn thận.
Lòng người hào sảng - ảnh 2

Tình yêu của tôi dành cho thành phố này nhẹ nhàng, vừa đủ để khi xa rưng rưng nhớ lại mấy chuyện cỏn con ấm lòng, thay vì than thở kẹt xe, ngập lụt

Ảnh: Ngọc Dương

Hình như không chỉ người Sài Gòn thôi đâu, người nơi khác đến sống cũng hào sảng, dễ mến như vậy. Đợt chân tôi bị đứt sâu hoắm, một anh sốt sắng đèo tôi đi bệnh viện khâu lại. Những ngày sau đó, các anh chị học y trong dãy trọ giúp tôi vệ sinh vết thương và thay băng. Khi tôi té xe, tay chân trầy trụa, đồng nghiệp mua giùm thuốc chống sưng đem tới. Chúng tôi đều là người nơi khác tới đây lập nghiệp, có lẽ vì cùng cảnh ngộ mà đùm bọc nhau chăng? Hay tại Sài Gòn đáng yêu quá, chúng tôi không khác được?
Tôi nhận ra mình đem lòng thương mến Sài Gòn là vì con người nơi đây. Những nụ cười hồn hậu, những lời hỏi han quan tâm, lòng tin giữa người với người, tất cả đều ấm áp. Tôi mới ở Sài Gòn ba năm nên chưa yêu đậm sâu như những người gắn bó lâu. Tình yêu của tôi dành cho thành phố này nhẹ nhàng, vừa đủ để khi xa rưng rưng nhớ lại mấy chuyện cỏn con ấm lòng, thay vì than thở kẹt xe, ngập lụt. Trong tình yêu có cả sự biết ơn chân thành, biết ơn Sài Gòn đã bao dung với người con miền Trung như tôi.
Lòng người hào sảng - ảnh 3
 

Bình luận 4

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Jizen Dang

Jizen Dang

Đọc bài của tác giả mà nhớ lại nhiều kỷ niệm xưa, hồi còn lơ tơ mơ cắp balo lên Sài Gòn đi học. Nhiều lần mua đồ mà các cô ở chợ cũng cho thiếu, Sài Gòn cũng đã cưu mang tôi đến, với biết bao người đôn hậu. Yêu Sài Gòn.
Cuong

Cuong

Hai tiếng Sài Gòn thân thương
Châu Lý

Châu Lý

Sài gòn trong tôi, chắp cánh ước mơ
Nguyễn Ngọc Anh

Nguyễn Ngọc Anh

Tôi cũng từng được chị bán cà phê cho thiếu vì không có tiền thối. Cảm ơn Sài Gòn!

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Nắng sớm Sài Gòn không đủ mang lại cái nóng mà chỉ đủ pha màu cho giọt sương trên lá... /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn nắng cũng lắm mong manh ...

Trên những ngã đường nhỏ nhắn vì lỡ khoác lên mình cái tên định mệnh "hẻm", dưới dàn hoa giấy hồng một góc sân, những con nắng như có sân chơi của riêng mình...
Du khách thích thú thưởng thức vị bánh mì nổi tiếng của Sài Gòn /// Ảnh: Ngọc Dương

Bánh mì Sài Gòn

“Bánh mì Sài Gòn, đặc ruột thơm bơ, hai ngàn một ổ”. Tiếng rao ấy nghe quá quen thuộc và gần gũi với người dân Sài Gòn cũng như bất kỳ ai đã đặt chân tới đây để tham quan, sinh sống và làm việc.
Tuy sống ở thành phố khác, nhưng nhớ về Sài Gòn – TP. HCM – TP mang tên Bác, trong tôi luôn trỗi lòng thương, về một thành phố xinh đẹp, phát triển và nghĩa tình /// Ảnh: Độc Lập

Yêu thành phố qua tình người nồng ấm

Từ tuổi ấu thơ, đứa con gái nhỏ Cà Mau – là tôi, đã biết đến Sài Gòn qua lời ru của Ngoại: “Ầu ơ!… Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ. Đèn Mỹ Tho ngọn tỏ ngọn lu. Anh dìa anh học chữ nhu...”.
Như vậy, thương, nhớ và yêu, Sài Gòn không khác gì một người tình đối với mình cả. Nhưng người tình này, có lẽ dù đến cuối cuộc đời, mình cũng không bao giờ hiểu hết được /// Ảnh: Đậu Tiến Đạt

Viết cho Sài Gòn một buổi chiều mưa lớn

Nếu phải dùng một từ để miêu tả Sài Gòn, thì xin lỗi, mình không thể nào làm được. Vì đối với mình, Sài Gòn mang nhiều sắc thái, nhiều cung bậc cảm xúc mà khó có từ ngữ nào có thể biểu đạt nổi.