Ngã tư Hàng Xanh, miền nhớ...

Từ Tấn Phát

Từ Tấn Phát

Q.Phú Nhuận, TP.HCM

6 Thanh Niên Online
17 năm rời xa quê nhà vào Sài thành lập nghiệp là ngần ấy kỷ niệm trong trái tim tôi với thành phố phương Nam đầy nắng…
Ngã tư Hàng Xanh bây giờ /// Ảnh: Từ Tấn Phát Ngã tư Hàng Xanh bây giờ - Ảnh: Từ Tấn Phát
Ngã tư Hàng Xanh bây giờ
Ảnh: Từ Tấn Phát
Mảnh đất thấm đẫm tình người này dang tay đón nhận bao cuộc đời tứ phương tề tựu như chính tính cách hào sảng, khẳng khái của người dân nơi đây.
Trong ký ức nhiều người, ngã tư Hàng Xanh là một trong những biểu tượng của thành phố mang tên Bác. Về tên gọi, có ý kiến cho rằng phải viết Hàng Sanh bởi vì trước đây, vùng này trồng rất nhiều cây sanh (một cây thuộc họ dâu tằm), tiếng địa phương phát âm chệch thành Hàng Xanh. Nhưng điều đó cũng dễ hiểu khi nhiều địa danh và tên đường Sài Gòn đang bị viết sai. Người dân đọc riết thành quen. Kiểu như đường Sương Nguyệt Ánh (P. Bến Thành, Q.1) phải viết đúng là Sương Nguyệt Anh.
Ngày trước, ngã tư Hàng Xanh đặt một chiếc đồng hồ mà ai đi qua cũng thấy. Bây giờ những chiếc đồng hồ công cộng ấy chỉ còn lại ở vài ngã tư. Trước tình hình giao thông cấp bách, vòng xoay của ngã tư Hàng Xanh bị đập bỏ, nhường chỗ cho cây cầu vượt bằng thép xuyên ngang. Chiếc đồng hồ và vòng xoay biến mất, chỉ còn lại trong hoài niệm của nhiều người.
Ngã tư Hàng Xanh, miền nhớ... - ảnh 1

Đồng hồ ở vòng xoay Nguyễn Bỉnh Khiêm (Q.1), chỉ cách ngã tư Hàng Xanh (Q. Bình Thạnh) khoảng 1 km

Ảnh: Từ Tấn Phát

Thời sinh viên, tôi hay ngồi ở quán cà phê Trung Nguyên cạnh đó. Qua lớp cửa kính, thật thích thú khi ngắm nhìn xe cộ qua lại như mắc cửi nhất là vào giờ cao điểm. Khi phố phường khi lên đèn, ngã tư này lại trở lại vẻ đẹp giản dị với những người bán cà phê cóc thâu đêm suốt sáng, những người rao bắp luộc, những người tẩm quất dạo trên vỉa hè với đủ giọng điệu vùng miền. Thỉnh thoảng, tôi lại thích liếc cái đồng hồ công cộng để đến trường. Từ đây đi về hướng quận Bình Thạnh là những con đường ít người xe qua lại như: Ung Văn Khiêm, D1, D2 nhưng thời gian thay đổi quá nhanh, hàng quán bây giờ san sát, xe cộ hoạt động suốt đêm.
Giờ đi qua ngã tư, ai nấy đều ngạc nhiên khi nhiều ngôi nhà cao tầng mọc lên. Các trung tâm dạy tiếng ngoại quốc thì trương biển quảng cáo, bảng chữ hộp nhập nhòe. Quán nhậu, quán karaoke cũng xuất hiện đồng loạt, lấy đi cái vẻ yên ắng, lãng mạn của ngày xưa rất nhiều.
Ngã tư Hàng Xanh, miền nhớ... - ảnh 2

Du khách dạo khu trung tâm thành phố

Ảnh: Từ Tấn Phát

Ngoài chiếc đồng cổ cổ ở ngã tư Hàng Xanh, nhiều người dân thành phố giờ chỉ còn biết tìm “thời gian công cộng” tại vòng xoay Nguyễn Bỉnh Khiêm, vòng xoay An Dương Vương trước chợ An Đông… để nhớ về một thời đã qua. Tại các giao lộ khác chỉ còn có các tượng đài của các anh hùng dân tộc. Hiếm cửa ngõ thành phố nào có nét đặc biệt như ngã tư Hàng Xanh và duyên tình với chiếc đồng hồ.
Trong mỗi cuộc đời, ai cũng có những ký ức đã qua. Đó là những điều không bao giờ quay trở lại được khi chúng ta chìm ngập trong đời sống công nghiệp ở một đô thị hiện đại. Đó là nỗi lo cơm áo, gạo tiền và tất bật bao nỗi niềm chưa nói. Thế nhưng, vượt lên trên hết, Sài Gòn vẫn còn nhiều điều đẹp quá.
Ngã tư Hàng Xanh, miền nhớ... - ảnh 3
 

Bình luận 6

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Phong Vu

Phong Vu

Sài Gòn phát triển chóng mặt về mọi phía nhưng góc đông-bắc, Hàng Xanh, này là góc công nghệp nên phát triển mạnh nhất. Vùng ngã ba hàng Sanh trước kia là đồng ruộng xã Thạnh Mỹ Tây (năm 1940 gộp từ thôn Thạnh Đa, Phú Mỹ, Phú An, và Bình Quới Tây), bắt đầu có nhiều phố thị từ có 2 cầu mới là cầu Phan Thanh Giản (nay là cầu Điện Biên Phủ) và cầu Tân Cảng (sau gọi là cầu Sài Gòn) tạo ra ngã tư Hàng Xanh để khánh thành Xa lộ Biên Hòa giữa năm 1961. Thời gian đầu khi Cầu Sài Gòn mới lên đèn điện sáng trưng giữa vùng đồng quê tối om, ban đêm dế tụ theo ánh sáng bay đầy mặt cầu tha hồ bắt về đá...
Dương hiếu lễ

Dương hiếu lễ

Hay quá vậy, chắc phải là người địa phương rồi, cũng phải tuổ ngoài 60 rồi, vì tôi 55t rồi ,
Tran huu linh

Tran huu linh

Thời sinh viên mà ông uống cafe Trung Nguyên! ....
Hien vu

Hien vu

Cafe Trung Nguyên bình thường chứ có sang chảnh gì đâu ?
Nam Pham Phu

Nam Pham Phu

Năm 2002, ly cafe đen đá TN và tô phở bò tại 2 quán mặt tiền đường Hoàng Diệu Q4 đều có giá 6.000đ.
Vương khánh công

Vương khánh công

Bài viết hay, xúc động về sg, là 1 bài hay mà tôi từng đọc

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sài Gòn Hòn ngọc Viễn Đông năm xưa không ngừng phát triển năng động... /// Ảnh: Trung Dung

Để con kể mẹ nghe chuyện Sài Gòn

Tháng 8 năm 2017, con từ dưới quê lên Sài Gòn nhập học. Mẹ ơi, con “ghét” Sài Gòn. “Ghét” cái nắng gắt. “Ghét” trời mưa to. “Ghét” người dân nơi đây quá đỗi thân thiện. “Ghét” Sài Gòn thay đổi con quá nhiều.
Tòa nhà Bitexco, TP.HCM /// Ảnh: Độc Lập

Nơi hiện thực hóa những ước mơ

Vì công việc nên tôi thường xuyên bay vô thành phố. Và tôi cũng có người bà con sinh sống lâu năm ở đây. Dân phía Nam thường gọi tắt TP.HCM hay Sài Gòn chỉ gói gọn hai chữ “Thành phố”.
Nghe tin được đi Đầm Sen chơi trước 1 tháng, tôi đi khoe khắp làng /// Ảnh: Khả Hòa

Đầm Sen và ký ức buồn vui

Mỗi lần có dịp đi ngang Đầm Sen, chợt nhớ lại lần ngủ quên lỡ chuyến du lịch dành cho học sinh tiên tiến, khóc ròng cả ngày trời. Bây giờ nhớ lại cứ thấy buồn cười…
Thành phố nơi con sống và học tập đông đủ các tầng lớp trong xã hội /// Ảnh: Độc Lập

Mẹ ơi, con yêu TP.HCM!

Ngày con lên Sài Gòn, mẹ căn dặn đủ điều. Mẹ nói thành phố đất chật người đông, con phải cẩn thận. Và con biết mẹ đã lo cho con nhiều tới chừng nào.
Tấm thiệp như một sợi dây kết nối tình cảm lại với nhau, là tiếp thêm nhiều giá trị tinh thần cho cuộc sống /// Ảnh: T.L

Những tấm thiệp Noel

TP.HCM đầu tháng 12 năm 2000, thời tiết bắt đầu se lanh, háo hức báo hiệu Giáng sinh sắp đến rồi. Đường phố bắt đầu vào mùa bận rộn, các gia đình bắt đầu trang trí nhà cửa…