Ngày mai nhé, Sài Gòn!

Huỳnh Huệ Bình

Huỳnh Huệ Bình

Q.10, TP.HCM

0 Thanh Niên Online
Thời gian lướt nhanh như cái chớp mắt và bây giờ thương nhớ một Sài Gòn của thuở bé thơ. Nhưng ta sẽ mãi đi tìm chiếc áo gấm hoa cho nơi đã trót yêu thương.
Sông Sài Gòn nhìn từ trên cao /// Ảnh: Độc Lập Sông Sài Gòn nhìn từ trên cao - Ảnh: Độc Lập
Sông Sài Gòn nhìn từ trên cao
Ảnh: Độc Lập
Sài Gòn nhớ se sắt dáng hình của ngoại. Vóc người nhỏ thó, rịt khăn trên đầu, tay xách nách mang mấy cái giỏ đệm. Ngoại thích đi dọc hành lang, ngắm nghía bồn nước cao “ngút ngàn” ở một trong những chung cư cũ nhất Sài Gòn, được xây dựng trước năm 1975 – chung cư Ngô Gia Tự. Biết bao người vẫn giữ lại những ký ức xưa cũ trong chính ngôi nhà mình. Vẫn nghe tiếng gà gáy ò ó o, tiếng chim líu ríu, tiếng chó ẳng ẳng, tiếng người ới nhau dẹp quần áo những khi ông trời bất thình lình “mè nheo đẫm nước mắt”.
Thật sự nhớ. Hễ có dịp đi ngang con sông Sài Gòn, hình ảnh cha chở đứa con gái trên chiếc xe đạp, đón chút gió biển vốn đã dặm dài sương gió chợt hiện về. Những hàng cây nghiêng mình lắng nghe chuyện trò của bao người, những tòa nhà đâm xuyên màn đêm, lấp lánh ánh đèn đủ sắc đủ màu hòng “đánh bại” trăng sao. Cứ như thể thời gian không bao giờ chạm ngõ, Sài Gòn gửi chút màu vàng đất vào những tòa nhà cổ kính, trao giấc ngủ vùi cho những mảng xanh, bất giác tủm tỉm cười tựa như bắt được vàng khi nhìn thấy cây cỏ đón nắng trên mái nhà hay trăng treo ngỏ nhỏ. Chừng như muốn bật lên thành tiếng “Sài Gòn ơi, tình yêu tôi hát” giữa những lúc tự dưng trời đổ mưa.
Ngày mai nhé, Sài Gòn! - ảnh 1

Cứ như thể thời gian không bao giờ chạm ngõ, Sài Gòn gửi chút màu vàng đất vào những tòa nhà cổ kính

Ảnh: Thiên Anh

Như một định luật của vòng đời, một tất yếu của ước vọng, ta vẫn mơ về Sài Gòn lắm thứ lạ lẫm như tòa nhà dáng dấp “phá hỏng” mọi quy tắc kiến trúc, phương tiện giao thông hiện đại đến độ “những người muôn năm cũ” phải há hốc mồm như trong các bộ phim khoa học viễn tưởng hay truyện tranh. Ở một góc nhà ga tàu cao tốc, một thiếu nữ chăm chú đọc sách tựa hồ mọi ồn ã không thể chạm đến gương mặt ấy. Khung trời thương nhớ được giải phóng khỏi mọi loại dây chằng chịt, để một chiều ẩm ương, có kẻ thẩn tha phóng tầm mắt xuyên qua tán lá, ngắm nhìn nhà thờ, khu thương xá ở trung tâm thành phố.
Biết đâu, vào năm hai ngàn bao nhiêu đấy, dân Sài thành chẳng phải băng bó kín mít khi ra đường vì chỉ cần gõ lóc cóc trên cánh cửa thần kỳ là có thế đến nơi cần đến. Biết đâu dân Sài Gòn chẳng phải lận lưng vài chiếc điện thoại vì lúc đấy nơi nơi đều được lắp những trụ liên lạc “siêu việt” đến mức người ta cảm giác được cả cái ôm của đối phương dẫu chỉ qua màn hình ảo. Ừ, mơ mộng hơi quá nhưng biết đâu…
 
Ngày mai nhé, Sài Gòn! - ảnh 2

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Sống hơn năm năm, Sài Gòn để lại trong tôi những ấn tượng đặc biệt mà mỗi khi nhớ lại thấy xốn xang trong lòng /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn chưa xa đã nhớ

Lần đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn là lúc tôi khăn gói đi thi Đại học. Ngày ấy, không một ai thân thích hay người quen trong đây, tôi lo lắng không biết sẽ trọ ở đâu trong thời gian thi cử.
Và chúng tôi, những kẻ xa nhà thèm giọng nhớ tiếng là người đi mua vài phút nghe giọng quê /// Ảnh: Ngọc Dương

Ai… giọng Quảng không?

Đâu đó có người nói rằng, ở Sài Gòn, nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà. Bất kể Sài Gòn bao dung yêu thương người tứ xứ thế nào, họ vẫn luôn đau đáu trông ngóng về quê hương.
Trong ngôi nhà đó có một món rất dư thừa là tiếng cười – nhờ nó mà bao sinh viên quên đói /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngôi nhà kỷ niệm

Ký túc xá Minh Trí là ngôi nhà chung của nữ sinh viên ba trường: Kinh tế, Sư phạm và Dược. Tôi ở lầu một với các bạn cùng trường Kinh tế từ khi vào học năm thứ nhất cho đến khi Ký túc xá đóng cửa.
Để nói đến vị ngọt của đường khiến tôi thích thú không thể không nhắc tới một vị ... canh. Đó là canh chua Sài Gòn - ấn tượng ... không phai /// Ảnh: Minh Hải

Vị ngọt Sài Gòn

Tôi rất thích món ăn kiểu Sài Gòn và vị ngọt của đường trong các món ăn ấy. Chính vì thế, trong hơn hai mươi năm gắn bó với Sài Gòn, mỗi bữa ăn của tôi đều có vị ngọt của đường.
Hoa xoay trong gió, lung linh trong nắng, rơi nhẹ xuống cỏ như một nốt nhạc dịu dàng /// Ảnh: Hà Tâm

Sài Gòn và nỗi nhớ

Có những lúc bất chợt tôi bỗng nhớ vu vơ những kỷ niệm, những người tôi gặp ở Sài Gòn. Có người tôi nhớ tên, không nhớ tên. Nhưng khoảnh khắc tôi gặp họ, kỷ niệm về họ thì còn mãi.