Sài Gòn chưa xa đã nhớ

Phong Kha

Phong Kha

Bình Thuận

0 Thanh Niên Online
Lần đầu tiên đặt chân đến Sài Gòn là lúc tôi khăn gói đi thi Đại học. Ngày ấy, không một ai thân thích hay người quen trong đây, tôi lo lắng không biết sẽ trọ ở đâu trong thời gian thi cử.
Sống hơn năm năm, Sài Gòn để lại trong tôi những ấn tượng đặc biệt mà mỗi khi nhớ lại thấy xốn xang trong lòng /// Ảnh: Ngọc Dương Sống hơn năm năm, Sài Gòn để lại trong tôi những ấn tượng đặc biệt mà mỗi khi nhớ lại thấy xốn xang trong lòng - Ảnh: Ngọc Dương
Sống hơn năm năm, Sài Gòn để lại trong tôi những ấn tượng đặc biệt mà mỗi khi nhớ lại thấy xốn xang trong lòng
Ảnh: Ngọc Dương
Xách balo và giấy tờ, tôi một mình đón xe vào trong Sài Gòn. Tới ngay trường thi, tôi được các anh chị Tiếp sức mùa thi giúp đỡ rồi dẫn tới nhà một cô để trọ. Nhà cô là một quán tạp hóa nhỏ, ở dưới để bán đồ và chỗ ngủ của vợ chồng cô, lầu trên là của con gái của cô. Hè năm ấy, đứa con về quê chơi nên cô dành phòng đó để cho mấy đứa học sinh trọ trong thời gian thi. Cô bảo tôi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, từ quê vào đây chắc mệt lắm rồi. Tôi gật đầu, mỉm cười biết ơn cô. Ở cùng với tôi là một bạn từ Tây Nguyên vào thi giống tôi. Ba ngày ở đó, chúng tôi được cô chăm lo từ bữa ăn, giấc ngủ, cô sợ chúng tôi lạ chỗ ngủ không quen. Mỗi lần từ phòng thi về, cô đều hỏi hai đứa thi được không. Mọi thứ khiến tôi cảm thấy giống như đang ở nhà, mặc dù đó một nơi xa lạ, tôi vừa mới đặt chân đến.
Ngày tôi vào làm thủ tục nhập học, sau hàng chục tiếng đồng hồ đi xe khách để đến bến xe miền Đông. Được mấy bác xe ôm chỉ dẫn đi xe bus cho rẻ, tôi bắt chuyến xe vào trung tâm thành phố. Vì lần đầu tiên đi xe bus ở đây nên tôi không biết việc phải chuẩn bị tiền lẻ trước. Đang lơ ngơ tìm tiền để đưa cho cô nhân viên soát vé thì một chị dúi vào tay tôi tờ hai ngàn bảo trả tiền vé đi. Tôi liền rối rít cảm ơn chị mà lòng ngập tràn bao cảm xúc. Hai ngàn đồng lúc đó không quá lớn nhưng với tôi nó thật sự quan trọng, bởi vì tôi biết được tình người Sài Gòn hào sảng, ấm áp và chân thành đến thế.
Sài Gòn chưa xa đã nhớ - ảnh 1

Sài gòn nay vẫn còn đó những âm thanh quen thuộc. Tiếng rao hàng. Ở Sài Gòn thường hay nghe tiếng rao mua ve chai, tiếng rao vé số, rao bán bánh giò, bánh chưng,… nghe sao thật rộn rã, thú vị

Ảnh: Ngọc Dương

Hằng ngày tôi vẫn thấy những hành động nghĩa hiệp, những ổ bánh mì, những thùng nước đá miễn phí,… trên đường phố của ai đó đặt sẵn. Còn rất nhiều tấm lòng khác của người Sài Gòn. Sài Gòn, họ là ai? Những người dưng ấy là ai? Tôi không biết hoặc chưa một lần được nhìn thấy mặt nhưng tôi cảm nhận được những san sẻ đầy nghĩa tình của họ.
Sống hơn năm năm, Sài Gòn để lại trong tôi những ấn tượng đặc biệt mà mỗi khi nhớ lại thấy xốn xang trong lòng. Sài Gòn nhộn nhịp, tấp nập là thế nhưng đôi khi tôi lại bắt gặp một Sài Gòn bình dị và thân thương.
Sài Gòn có những con đường lộng gió, xanh rợp tán cây, mỗi lần đi qua lại thấy tâm hồn nhẹ bớt đi ưu phiền, mệt mỏi. Những con đường ấy là chứng nhân lịch sử của thành phố, âm thầm và bền vững. Chúng chứng kiến biết bao sự đổi thay, đổi vận, từ những con phố thưa thớt, bình dân đến những đại lộ thênh thang, hoành tráng. Từ những ngôi nhà lúp xúp, khu chung cư cũ kĩ đến những tòa nhà cao lớn, những trung tâm thương mại hiện đại bậc nhất. Để rồi, hằng ngày dạo bước trên con đường ngập bóng mát ấy lại thấy thành phố đang từng bước chuyển mình.
Và nếu đi xa, chắc hẳn một Sài Gòn sau những cơn mưa sẽ làm tôi nhớ da diết. Trời đang nắng bỗng mưa chợt ào đến, mưa chỉ rơi một chút rồi tạnh, rồi lại mưa. Sài Gòn như một cô nàng ẩm ương, bướng bỉnh hay làm nũng. Nhiều người vẫn “ghét” cái tính thất thường của cô nàng ấy nhưng lâu dần thành quen rồi “thèm” những cơn mưa ấy lúc nào không hay. Tôi nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt, tiếng cô bé hàng xóm gọi tên bạn khi bạn đi học về, tiếng trẻ con nô đùa ở khu ổ chuột nào đó bạn vô tình đi ngang qua, tiếng thở dài những lúc kẹt xe, tiếng còi inh ỏi mỗi lúc tan tầm,…Sài gòn nay vẫn còn đó những âm thanh quen thuộc. Tiếng rao hàng. Ở Sài Gòn thường hay nghe tiếng rao mua ve chai, tiếng rao vé số, rao bán bánh giò, bánh chưng,… nghe sao thật rộn rã, thú vị. Còn ban đêm, Sài Gòn dịu mát, không còn ồn ào của những giờ tan tầm nữa, những tiếng rao bỗng trở nên trầm lắng khiến lòng người không khỏi nghĩ suy về những kiếp người.
Tôi sẽ nhớ…bởi vì mọi thứ đều mang đậm chất Sài Gòn trong đó. Sài Gòn trong tôi là những tháng ngày thanh xuân rong ruổi đi tìm lẽ sống, đi tìm khát vọng và ước mơ. Và nơi ấy, ghi dấu trong tim tôi bằng những thứ tình yêu mộc mạc mà khó phai.
Thật dễ dàng để quên đi một người vừa mới quen, một nơi vừa mới đi qua. Còn tôi, trót nặng tình với Sài Gòn thì dẫu có đi đâu tôi vẫn sẽ luôn dành cho thành phố này một góc trong trái tim. Với những ai, những nơi chốn khi mình chưa kịp rời xa đã thấy nhớ như Sài Gòn, nơi ấy liệu có xứng đáng gọi là nhà?
Sài Gòn chưa xa đã nhớ…(*)
*Câu hát trong trong bài Tình ca phố, nhạc sĩ Quốc Bảo.
Sài Gòn chưa xa đã nhớ - ảnh 2

Bình luận

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Ba mất một năm, tôi vô Sài Gòn một mình, cầm theo ảnh của ba trong chiếc ví nhỏ. Tôi lang thang từng ngóc ngách con phố Sài Gòn trong ba ngày ở đó /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn có nụ cười của ba

Cái hồi tôi còn nít, ba có cái đài cassette nhỏ để trên một chiếc tủ kính. Mỗi khi rảnh, ba đều ngồi nhâm nhi chén nước chè và điếu thuốc rồi kêu tôi lựa một chiếc băng cassete để cho ba nghe…
Vì hoàn cảnh gia đình, tôi phải ôm con trai út mới lên một tuổi theo ông bà ngoại nương nhờ, chồng tôi mang con trai đầu về Huế nhờ bên nội /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ thương gửi đến Sài Gòn

Tôi đến Sài Gòn vào một buổi chiều trời mưa tầm tã, hai mẹ con tôi đứng bơ vơ trên sân ga, giữa những dòng người đông đúc, tấp nập.
Những khu ổ chuột dần xóa bỏ, những cao ốc mọc lên. Thành phố đã bao giờ sống động nhường này? /// Ảnh: Ngọc Dương

Ngàn lời yêu thương

Thời con gái, chạy giặc, ngoại lên thành phố, làm sen nuôi bệnh bà đầm. Không biết chữ, ngoại phải cúi sát sàn nhà thương, nhìn khoảng hở dưới những cánh cửa lửng mà nhận biết chủ mình.
Sài Gòn trong tôi cứ lan man qua nhiều ngóc ngách, nơi ồn ào rộn rã, nơi lặng lẽ âm trầm,… ghi dấu bao nhiêu buồn vui được mất /// ẢNH: Thiên Anh

Những quán người câm

Dưới chân chung cư 100 đường Hùng Vương có một xe bán khoai lang chiên. Chị bán khoai lang chiên dễ thương, dáng mi nhon, bị câm điếc. Chị cứ ú ớ nhưng có vẻ như là người thích giao tiếp.
Con đường dẫn vào làng đai học ở Thủ Đức /// Ảnh: Khả Hòa

Nhớ khúc cá điêu hồng kho ở Thủ Đức

Tôi có dịp nhìn lại Thủ Đức, trên đường đi thăm một người đồng nghiệp cũ, cũng là thầy giáo cũ của tôi trở về,;Thủ Đức sau cơn mưa, đường phố sũng nước và lạnh...