Sài Gòn đáng yêu lắm bố mẹ ơi

Nguyễn Thị Thìn

Nguyễn Thị Thìn

Q.Thủ Đức, TP.HCM

6 Thanh Niên Online
Với bạn, Sài Gòn là như thế nào? Là hiện đại và xa hoa, là tráng lệ và đông đúc, là năng động và hối hả,...?
Thành phố này là nơi cho tôi những người bạn mà nhờ có họ thanh xuân trở nên tươi đẹp hơn /// Ảnh: Khả Hòa Thành phố này là nơi cho tôi những người bạn mà nhờ có họ thanh xuân trở nên tươi đẹp hơn - Ảnh: Khả Hòa
Thành phố này là nơi cho tôi những người bạn mà nhờ có họ thanh xuân trở nên tươi đẹp hơn
Ảnh: Khả Hòa
Có lẽ mỗi người sẽ có một cái nhìn về Sài Gòn khác nhau, nhưng tất cả chúng ta – những ai đã và đang sinh sống ở nơi đây, hay đơn thuần chỉ là khách qua đường, cũng hẳn có ít nhiều cảm nghĩ về Sài Gòn. Dù đó là cảm nghĩ gì, tốt hay xấu, thì chí ít cũng có lúc ta nghĩ về Sài Gòn như một “người tình”, có thầm thương trộm nhớ, có trách móc hờn dỗi.
Còn với tôi, một cô sinh viên xa nhà, Sài Gòn không những là nơi cho tôi kiến thức tiếp sức cho hành trang sau này, mà còn là nơi cho tôi những người bạn mà nhờ có họ thanh xuân trở nên tươi đẹp hơn.
Ngày 24.8.2018, tôi nhập học đại học, cũng chính là lần đầu tiên tôi đặt chân đến Sài Gòn, hơi lạ, nhưng dù đã là cô gái 18 tuổi, bố mẹ tôi vẫn không an tâm cho tôi tự một mình đến thành phố này mà nhất quyết phải cùng tôi đi. Thấy bố mẹ nhất quyết như vậy, tôi vừa mừng vừa lo, mừng vì bố mẹ tôi có lẽ cũng háo hức như tôi, muốn xem ngôi trường tôi sẽ học trong 4 năm tới như thế nào, cuộc sống và con người ở nơi đây ra sao; còn lo là vì không biết thành phố ấy có như bố mẹ tôi và mọi người vẫn thường hay bàn tán, “Sài Gòn đất chật người đông, không mấy an toàn, phải luôn cẩn trọng từ ăn uống, đi lại cho đến tài sản cá nhân…”.
Sài Gòn đáng yêu lắm bố mẹ ơi - ảnh 1

Với tôi, một cô sinh viên xa nhà, Sài Gòn không là nơi cho tôi kiến thức tiếp sức cho hành trang sau này

Ảnh: Thiên Anh

Lo cho tôi nhập học và chỗ ở xong, bố mẹ tôi cũng phải trở về quê ngay sau đó vì vườn tược không thể bỏ bê lâu ngày được. Nhớ lại cảnh bố mẹ tôi lúc lên xe, mà đến bây giờ khi viết những dòng này, bất chợt nước mắt lại rơi…“ Hành lý hôm nay nặng lắm cứ để bố mẹ xách thay, sau hôm nay hành trang dẫu có nặng nhọc, khó khăn đến mấy, con phải tự mình gánh vác rồi.”, câu nói của bố khiến tôi nhớ mãi đến bây giờ.
Kể từ ngày đó đến hôm nay cũng đã hơn một năm trôi qua, một năm không quá dài nhưng đã đủ để tôi trưởng thành và tập quen dần với cách sống tự lập ở một thành phố mới. Sài Gòn với tôi bây giờ không còn xa lạ nữa, cũng không còn quá lo sợ mỗi khi nghĩ về, mà có lẽ đã hơi chuyển về hướng ngược lại vì Sài Gòn cho tôi những trải nghiệm, niềm vui và cả những nỗi buồn.
Sài Gòn đáng yêu lắm bố mẹ ơi - ảnh 2

Dù đó là cảm nghĩ gì, tốt hay xấu, thì chí ít cũng có lúc ta nghĩ về Sài Gòn như một “người tình”, có thầm thương trộm nhớ, có trách móc hờn dỗi

Ảnh: Dạ Ly

Mới gần đây thôi, một kỷ niệm khiến tôi yêu Sài Gòn hơn, yêu con người ở nơi đây hơn, chính là chuyện ở tiệm photocopy. Hôm ấy, tôi có tiết học sớm nên tôi vội vã rời nhà trọ và đến trường, tiện thể ghé qua tiệm photocopy nọ để in một số giấy tờ và tài liệu phục vụ cho việc học. Nhưng đến lúc thanh toán, tôi mới biết mình đã quên mang ví và đang bối rối không biết phải làm sao, tôi rụt rè vì sợ chủ quán sẽ nổi giận, nói: “Anh ơi, em quên ví ở nhà mất rồi, hay là bây giờ anh cho em về nhà lấy, còn tài liệu nãy giờ anh làm cho em thì anh cứ giữ lại…”. Tôi chưa kịp nói hết câu thì anh chủ liền bảo: “À, thôi không sao đâu em, có gì hôm khác ghé trả anh cũng được, em cứ cầm tài liệu về đi”. Tôi bất ngờ lắm, không nghĩ là anh ấy lại tốt đến vậy, anh ấy lại tin tưởng tôi đến vậy dù đây là lần đầu tiên tôi đến tiệm của anh. Tôi hỏi anh: “Anh có cần ghi sổ không ạ?” thì anh lại cười và bảo: “Thôi không cần đâu, anh đâu phải ngân hàng.” . Tôi lúc đó chỉ biết cảm ơn anh lia lịa và hứa sẽ quay lại trả anh sớm nhất có thể.
Chuyện nhỏ ấy thôi mà khiến tôi ấm lòng và yêu thêm con người ở đây, yêu thêm thành phố này. Không phải như bố mẹ và mọi người đã từng lo lắng, không phải như báo chí vẫn hay nói, con người Sài Gòn nói riêng và Việt Nam nói chung vẫn luôn như vậy, “Thương người như thể thương thân”, đáng yêu và đáng trân quý biết bao.
Sài Gòn đáng yêu lắm bố mẹ ơi - ảnh 3
 

Bình luận 6

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Thanh

Thanh

Ở châu âu còn trộm cướp tinh vi hơn nha bạn
Mtso.hcmc

Mtso.hcmc

Trộm cướp đầy đường.
Nguyễn Hạnh Phúc

Nguyễn Hạnh Phúc

Trộm cướp là vấn đề của chính quyền nói chung, cảnh sát nói riêng. TP Sài Gòn là phần "hồn" tinh túy mà không có TP nào bằng được. Tôi không phải dân SG gốc, nhưng tôi đến đây lập nghiệp và sinh sống trên 20 năm, có ở lâu mới thấy được tỉnh cảm của người dân nới đây và tôi cảm ơn cuộc đời đã "xô đẩy" tôi đến với Sài Gòn yêu dấu.
Nguyễn Bảo Quốc

Nguyễn Bảo Quốc

Thành phố nào trên đất nước mình không có trộm cướp hả bạn? Bạn là người ở tỉnh thành nào trong nước Việt Nam vậy?
Thọ

Thọ

Có cái thùng Rác mà cũng ăn cắp,Khách nước ngoài tới thì đi taxi chặt chém, ra đường thì giật điện thoại,kẹt xe, ngập lụt . V.v.
Tuan

Tuan

Nghe như người phương nào comment :-)

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Tôi đến Sài Gòn ngót nghét đã hơn 9 năm... /// Ảnh: Ngọc Dương

Tôi cưới Sài Gòn!

- Mình không thuộc về nơi này phải không anh?
Tôi nhìn vào mắt anh và hỏi thế trong những lần hò hẹn. Buổi tối Sài Gòn huyên náo đến mức chúng tôi không thể nghe rõ lời nhau. Anh nhìn tôi như hiểu ý và gật đầu.
 
Sắp có cầu Cần Giờ thay thế phà Bình Khánh nối liền huyện Nhà Bè và Cần Giờ /// ẢNH: Thiên Anh

Con đường gian lao về đất anh hùng

Quê tôi phía nam Sài Gòn. Khởi thủy, toàn vùng vốn là rừng sình lầy ngập mặn. Trong Phủ biên tạp lục, Lê Quý Đôn viết: ”Từ cửa biển Cần Giờ, Soài Rạp, cửa Tiểu, cửa Đại trở lên toàn là rừng rậm …’.
Là mảnh đất hội tụ người khắp mọi miền, nên những tiếng rao ở đất Sài Gòn còn mang theo cả âm điệu, phương ngữ từ nơi họ đã ra đi /// Ảnh: Ngọc Dương

Giữa Sài Gòn nhớ tiếng rao xưa

Sài Gòn thường được nhắc đến với cuộc sống vội vã của một đô thị phồn hoa. Thế nhưng, đâu đó còn là những điều bình dị, thân thương để rồi bất cứ ai có dịp ghé qua đều ngạc nhiên, thích thú: những tiếng rao hàng.
Quán cơm 2000 đồng đã không còn lạ với những người lào động nghèo ở hành phố /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, nơi lan tỏa những tấm lòng

Hồi bé, khi chưa đến Sài Gòn, nghe cải lương mỗi sáng chủ nhật trên đài nhớ cô đào hát: “…Tôi với má không sống được nơi chôn nhau cắt rốn. Một già, một trẻ nửa đêm khuya lẻn trốn, bước luân lưu trôi dạt tới Sài…Gòn…”.
 
Lan và Điệp, vở cải lương hay trong giai đoạn 1955 - 1975, vừa được tái dựng thành công /// Ảnh: Hoàng Kim

Sài Gòn thèm nghe câu vọng cổ

Đã là người Sài Gòn chắc bạn đã từng nghe cải lương, đã từng ngân nga mấy câu vọng cổ. Tôi cũng vậy, đã hơn 20 năm ở Sài Gòn, niềm yêu thích với cải lương trong tôi vẫn còn mãi.

Chức năng mới

Trang tin tức cá nhân hoá dựa trên sở thích và thói quen của bạn.

Đóng