Sài Gòn là cây xài dí cây gòn hả úm?

Khét

Khét

U Minh, Cà Mau

3 Thanh Niên Online
Sài Gòn hông phải là cây Xài “dí” cây Gòn đâu à nghen. Nó là… cây cao á, cao lung dữ lắm, đếm hoài hông xuể.
Mỗi lần qua lên Sài Gòn với úm là chỉ ngón tay ngước mặt lên trời và đếm… tầng nhà, ngặt nỗi vì đi xe ôm nên chỉ đếm được đến số 5, 6 là lại chạy qua mất hút /// Ảnh: Ngọc Dương Mỗi lần qua lên Sài Gòn với úm là chỉ ngón tay ngước mặt lên trời và đếm… tầng nhà, ngặt nỗi vì đi xe ôm nên chỉ đếm được đến số 5, 6 là lại chạy qua mất hút - Ảnh: Ngọc Dương
Mỗi lần qua lên Sài Gòn với úm là chỉ ngón tay ngước mặt lên trời và đếm… tầng nhà, ngặt nỗi vì đi xe ôm nên chỉ đếm được đến số 5, 6 là lại chạy qua mất hút
Ảnh: Ngọc Dương
Cái tên nghe quen lung lắm, từ hồi qua còn nhỏ xíu, nhỏ xíu thấy thương đã nghe rồi. Lúc đó, mỗi lần qua lên Sài Gòn với úm là chỉ ngón tay ngước mặt lên trời và đếm… tầng nhà, ngặt nỗi vì đi xe ôm nên chỉ đếm được đến số 5, 6 là lại chạy qua mất hút. Nhưng cũng đủ để khoe mẽ với mấy thằng bạn khi về quê, qua lại vỗ ngực rằng Sài Gòn hông phải là cây Xài “dí” cây Gòn đâu à nghen. Nó là… cây cao á, cao lung dữ lắm, đếm hoài hông xuể.
Chập chững lớn, qua miệt xứ rừng U Minh hạ khăn gói lên Sài Gòn học, chào ba chào má đi, trong cái cặp chỉ gọn lỏn bọc khô, hũ mắm cá sặc đồng và vài bộ quần áo. Ờ Sài Gòn thì lạ gì mà sợ, úm dí bề yên tâm, qua không lạc đâu. Nói vậy chứ tới giờ qua cũng còn lạc!
Giữa Sài Gòn huyên náo, thời đó còn xe lôi cơ, qua đi dạo phố mỗi lần trước khi thi học kỳ, đường dịu mát buổi chiều và hàng cây sao cao lớn che rợp như tỏa bóng nương náu những tâm hồn xa quê.
Sài Gòn là cây xài dí cây gòn hả úm? - ảnh 1

Giờ qua già rồi, tay chân lụ khụ, nhưng mỗi khi nhớ về kí ức Sài Gòn thì qua còn chắc mười mươi

Ảnh: Trung Dung

Người ta thường kháo nhau rằng Sài Gòn là nơi đất lành chim đậu, mà qua có thấy vậy đâu, xứ quê qua mới đúng là đất lành chim đậu chứ, ruộng lúa thì thênh thang, rừng tràm thì bạt ngàn, đất chim hổng thiếu. Nhưng hông phải vậy nghen bà con ơi, chim ở Sài Gòn lúc ấy lại là qua - người tha hương.
Đôi lúc thấy nhớ Sài Gòn da diết mà hổng nhớ gì trơn, chỉ nhớ mỗi ổ bánh mì Sài Gòn, nó ngon mùi bột và phảng phất mùi bơ, nó còn biết giúp cả người nữa chứ, nói hổng phải khen, nhưng bánh mì ở các nơi khác hông giúp người nhiều bằng bánh mì Sài Gòn đâu mấy hia mấy chế ơi.
Qua từng thấy ông cụ bán vé số ế buổi trưa lang thang trên phố vắng người run vì đói, mà mắt lại ánh hồng khi cầm trên tay ổ bánh mì Sài Gòn miễn phí. Thương sao là thương, tập tành và phong độ chút, dù gì thì qua cũng “du học” Xì Gòn về mừ, đưa ý kiến tổ chức bánh mì miễn phí ở quê, ai nghe cũng phì cười vì cho qua ngốc. Áp dụng không đúng chỗ cũng tội, khổ cho qua đợt đó.
Sài Gòn là cây xài dí cây gòn hả úm? - ảnh 2

Đôi lúc, qua cũng thèm được thêm một lần tuổi trẻ để nẩy mầm trong Sài Gòn một lần nữa…

Ảnh: Trung Dung

Rồi tháng ngày cơ nhỡ, thiếu việc, đói quá qua xin chân phụ quán, chạy bàn quán nhậu. Thì sinh “diên” mừ, đi làm cũng tốt, có bữa được bo hẳn 100 ngàn, khách hỏi ra thấy thương: “Cầm đi, anh ở Sài Gòn, không đói được, em ăn uống đầy đủ rồi ráng học”. Lúc đó, qua hiểu câu đất lành chim đậu phần nào theo cách hiểu của cậu chạy bàn quán nhậu, ừ thì cũng được, sinh diên thì có chút tiền sống qua ngày để ráng học là được. Qua mừng húm!
Có lần ngang qua ngã tư đèn xanh đỏ, chú xe ôm chở hàng cồng kềnh đạp hì hụi chiếc xe lôi nặng trịch, mấy anh giao thông nè, mấy anh tài xế nè, chạy ùa ra đẩy hộ vào lề và lụm đồ dùm chú xe ôm. Sài Gòn giữa trưa nắng thiệt nắng mà thấy cảnh đó tự dưng qua thấy lòng mát rượi.
Qua cũng phải có người yêu chứ, lớn rồi còn gì mà lại, khéo không lại ế về quê úm rầy! Cô ấy người bản địa, sành sỏi những cung đường nơi đây, dẫn qua đi tham quan nét đẹp Sài Gòn như những thiếu phụ ngây thơ còn nũng nịu giữa dòng xe tấp nập. Lần đó hít bụi cũng nhiều nhưng ngồi sau xe, hương tóc con gái như có khả năng lọc bụi thì phải, Qua giờ còn nghe thoảng thoảng mùi thơm đấy cô gái năm ấy ơi…
Rồi những chiều đan tay ngồi bên nhau trên chiếc ghế đá khu công viên Phú Lâm và qua lặng nghe gió hát, chiếc lá vàng rụng xuống chân, bỏ ngoài tai ồn ào phố thị, chúng tôi như lạc vào nơi nào đó thơ mộng và huyền ảo. Nhìn mấy đứa con nít bi ba bi bô lò cò chạy nhảy, mắt qua và cô ấy thấy được tương lai của mình, thấy được ngôi nhà đầy tiếng trẻ thơ và rồi chúng nó, lũ con qua sẽ được nẩy mầm ở nơi này. Nơi mà qua, vợ qua và Sài Gòn đã nảy mầm trong nhau!
Giờ qua già rồi, tay chân lụ khụ, đôi lúc cầm cây gậy mà đi còn loạng choạng, nhưng mỗi khi nhớ về kí ức Sài Gòn thì qua còn chắc mười mươi! Nhớ lung lắm đường Trương Minh Giảng ngôi chợ xôn xao tiếng cười, nhớ cái ga xép băng ngang, nhớ ly cà phê ngọt lịm cả buổi chiều bên bài nhạc Trịnh Công Sơn. Đôi lúc, qua cũng thèm được thêm một lần tuổi trẻ để nẩy mầm trong Sài Gòn một lần nữa… tuổi già còn lại trong qua không gì đẹp hơn Sài Gòn với nổi nênh ngày trẻ. Lắm yêu thương và cũng nhiều rét mướt bên nhau, Sài Gòn em nhỉ ?!
Sài Gòn là cây xài dí cây gòn hả úm? - ảnh 3
 

Bình luận 3

Gửi bình luận
Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu
  • Tối thiểu 10 chữ
  • Tiếng Việt có dấu
  • Không chứa liên kết
Longgiang25

Longgiang25

Giờ qua già rồi, tay chân lụ khụ, đôi lúc cầm cây gậy mà đi còn loạng choạng, nhưng mỗi khi nhớ về kí ức Sài Gòn thì qua còn chắc mười mươi!
Anh Lâm

Anh Lâm

Bài viết rất thực và thật xúc động, tác giả dùng những từ như qua (tôi), úm ( mợ), dí ( dì) ,hia (anh), chế (chị)những từ xưng hô quen thuộc đối với ai đã từng sống ở vùng Rạch Giá, Bạc Liêu, Cà Mau nơi có nhiều ngươi Hoa gốc Triều Châu đã sinh sống,nghe thân quen, thân thương làm sao.
Sài Gòn

Sài Gòn

(úm) là vợ của bác trai (nhiều người Việt gốc Hoa gọi mẹ là úm), (dí) là nói chữ với, ý tác giả nói là cây xài với cây gòn

VIDEO ĐANG XEM NHIỀU

Đọc thêm

Bưởi hồ lô in chữ Tài thư pháp /// Ảnh: Tiểu Thiên

Chợ bưởi

Đi bất cứ nơi đâu, tới bất kỳ chợ nào, mỗi năm tết đến, tôi vẫn cứ phải trung thành với chợ Bưởi ở gần nhà mình!
Sài Gòn chuyển mính về đêm như khoác lên bộ áo mới, lung linh /// ẢNH: Thiên Anh

Sài Gòn về đêm

5g30 chiều, một buổi chiều như mọi buổi chiều khác, mùi hanh khô từ trưa còn vương lại chưa kịp bốc hơi hết đi hòa với dòng người hối hả càng làm không khí thêm nóng bức, ngột ngạt đến khó chịu.
Tôi bị Sài Gòn cuốn đi bằng những ước mơ, đó là vịn vào mảnh đất hào nhoáng, biết đâu sẽ thay đổi cuộc đời... /// Ảnh: Ngọc Dương

Sài Gòn, đã cho tôi một thanh xuân

Cũng như bao chàng trai, cô gái khác, mười tám tuổi, tôi bị Sài Gòn cuốn đi bằng những ước mơ, đó là vịn vào mảnh đất hào nhoáng, biết đâu sẽ thay đổi cuộc đời.